Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 9:

Chương trước Chương sau

Nhã Lan kh nhận ra rằng những gì ẩn bên trong bộ đồ mặc nhà tưởng như kín đáo nhưng đã bị đàn ngồi đối diện th sạch sẽ. Cô vẫn mải miết lau sàn nhà, giống như cũng kh nghe th Hiểu Nam vừa nói câu gì.

Hiểu Nam khó chịu cô kh ngừng lượn lờ trước mắt, đột nhiên đứng dậy nện bước bình bịch trở lại phòng, và đóng sầm cửa lại. Tiếng động lớn đến nỗi cả căn hộ cũng rung lên theo.

Nhã Lan trợn mắt cánh cửa, tháo tai nghe bluetooth ra bĩu môi nói: “ sẽ tính thêm tiền hao mòn cơ sở vật chất!”

***

Sáng sớm hôm sau, Hiểu Nam ngồi bật dậy, bấm sáng ện thoại giờ. Mẹ kiếp, vẫn kh ngủ được, nín xà, hít đất, ngay cả tắm nước lạnh tới cả chục lần mà vẫn kh tự ru chính nổi. Cứ mỗi khi đặt lưng nằm xuống là lại chìm vào giấc mộng xuân đáng xấu hổ. Đó là những khoảnh khắc trước kia, mỗi lần ép buộc Nhã Lan. Ngàn vạn lần Hiểu Nam cũng ước giá như cũng thể quên giống như cô, sẽ hết sống vì khoảng tương lai phía trước, kh nỗi dằn vặt ám ảnh của quá khứ thì sẽ tốt biết m.

Thế là để kh lặp lại giấc mơ đó, Hiểu Nam thức đến sáng, sau khi chuẩn bị bữa ăn cho cô thì đã rời nhà ngay lập tức, giống như đang chạy trốn.

***

Hết giờ làm, Hiểu Nam gọi ện cho bạn thân mới từ nước ngoài trở về, câu đầu tiên chính là hỏi: "Tối nay trò gì vui? Đưa cùng."

Khánh Toàn ngoáy lỗ tai, đưa màn hình ện thoại ra xa lại lần nữa, đến khi xác nhận kh gọi nhầm máy thì mới cẩn thận xác nhận: "Ý muốn chơi với ?"

"Hỏi thừa!”

Khánh Toàn nghe vậy hoàn toàn câm lặng kh nói nên lời bởi quá sốc. kh nghe sai. Động lực nào khiến cho bạn này đột nhiên lại hứng như thế? biết là từ khi Hiểu Nam lập kế hoạch cưa đổ lại Nhã Lan thêm một lần nữa ít khi rời xa cô . Nếu như kh ngồi nhà nghe báo cáo của vệ sĩ, thì cũng là bám theo cô về tới tận dưới nhà ngủ ở xe c cho đến sáng mới rời .Khánh Toàn thở dài, cảm th chắc là thời gian qua Hiểu Nam đã chịu quá nhiều áp lực nên muốn giải tỏa một chút l tinh thần chiến đấu tiếp.

Nhưng Hiểu Nam cũng kh cho đáp án mà bổ sung thêm một câu: “Nghĩ đâu vậy, chỉ muốn biết hay lui tới những chốn như thế nào thôi.”

Khánh Toàn nhún vai cũng kh nói gì. Hiểu Nam thực sự nên được giải tỏa, nghĩ vậy, một địa chỉ đặc biệt lập tức hiện lên trong đầu. Khánh toàn n địa chỉ đó sang cho Hiểu Nam cũng vội .

Thành phố T về đêm đẹp lung linh nhiều màu sắc. Theo địa chỉ của Khánh Toàn, Hiểu nam đến một câu lạc bộ, ấn tượng ban đầu là khá yên tĩnh và trang nhã. Từ vẻ bề ngoài, câu lạc bộ này lối kiến trúc cổ, nhưng mang nét hiện đại tinh tế. phục vụ dẫn Hiểu Nam vào một phòng bao. Ở trong đã một vài . Tr th đến là Hiểu Nam ai cũng ngạc nhiên đến nỗi suýt rớt mất hàm.

Ngay khi Hiểu Nam vừa ngồi xuống, một cô gái ăn mặc thiếu vải mỉm cười bê chiếc khay tiến lại cúi đầu chào , sau đó quỳ dưới chân Hiểu Nam, đôi tay ngọc ngà đặt lên đùi khẽ vuốt ve.

“Đây là bạn của tụi , chăm sóc chu đáo vào!” Một đàn trong số đó oang oang nhắc nhở nữ nhân viên kia.

“Dạ vâng.” Nói bàn tay cô ả lập tức vươn đến vị trí giữa háng Hiểu Nam, tiếc là chưa chạm tới đã bị đàn giơ chân đạp một đạp ngã lăn ra.

Cô ả nh chóng đứng dậy, khóc lớn: “, lại làm vậy?”

Hành động của Hiểu Nam cũng khiến cho tất cả trong phòng sững sờ. M cô ả vừa ghen tị với cô gái kia giây trước, giây sau lại đang cười hả hê. Đúng là đẹp trai, nhưng kh được phép dùng thì cũng vứt.

“Im mồm, mau xin lỗi Nam .” Một quát lớn.

Cô ả nhân viên kh phục, nhưng khi chạm vào ánh mắt của lập tức thu lại biểu cảm ngang ngược lễ phép xin lỗi.

kh cần phục vụ!” Hiểu Nam lười biếng dựa vào ghế, tay cầm cốc bia uống một ngụm lớn.

Khánh Toàn bật cười, vỗ vai trêu chọc: " vậy. Bạn học cách thư giãn chứ? Đến đây lại chỉ ngồi uống thì ý nghĩa gì?"

Nói xong, ra hiệu cho cô gái đang ngồi cạnh : “Em sang giúp Nam rót rượu .”

Nhận được cái gật đầu của Hiểu Nam, cô gái đó mới mỉm cười lễ phép chào l chai rượu giúp rót đầy ly đặt trước mặt.

"Nào, cạn ly, mừng cho Hiểu Nam lần đầu tiên cùng em ." Thành Phúc hô lớn.

Hiểu Nam mỉm cười, cầm cốc rượu khẽ lắc đầu tiếp đó ngửa cổ uống hết.

Cô gái kia liền nhân cơ hội vươn tay muốn ôm cổ , còn vân vê khuy áo trên n.g.ự.c , " đừng uống quá nhiều. Chỗ chúng em còn nhiều trò giải trí vui lắm ạ. Em đảm bảo sẽ thích đ.

Hiểu Nam nhếch miệng, nở nụ cười xấu xa, giữ l bàn tay của cô gái. "Nghe này, cô thực sự thể giúp thư giãn hơn."

Khánh Toàn ngồi một bên trộm cười. Dường như Hiểu Nam đã thực sự bị kích thích .

***

Trước khi tan làm, Nhã Lan đã nhận được tin n của Hiểu Nam báo rằng hôm nay cô kh cần đợi cùng ăn tối. sẽ ăn bên ngoài. Nhã Lan bĩu môi buồn bã, cô kh thích thế tẹo nào, ai sẽ là nấu cơm đây?

Mỹ vị đâu? Cao lương đâu?

Khi về đến nhà, việc đầu tiên mà Nhã Lan làm chính là vào xem căn phòng của đàn kia. chính là một tên đàn biến thái chính hiệu. , căn phòng mới ngăn lắp làm ? Quần áo được gấp xếp chồng lên nhau còn phân loại theo màu, kích cỡ… Trên giường, chăn gối cũng thế, căn phòng nhỏ bé giống như rộng ra được vài phần.

Chỉ là Nhã Lan lại cảm th kh thoải mái. Lòng cô cảm th cứ thế này thì thể chú ý tới cô?

Điều này thực sự đáng báo động. Tốt hơn là nên sống lộn xộn một chút. Nghĩ là làm, Nhã Lan lập tức nhún chân nhảy lên chiếc đệm mềm, chăn b được gấp gọn gàng bị bới tung ra y như cái ổ gà. [Chà, giờ thì bắt mắt hơn nhiều .]

Xong xuôi, Nhã Lan vào bếp mở tủ lạnh, nó được chất đầy các loại nguyên liệu nấu ăn. So với trước đây, nó bây giờ mới thực sự được gọi là tủ lạnh.

một hồi vẫn kh biết nên làm món gì, cuối cùng dứt khoát ra sô pha xem phim để g.i.ế.c thời gian. Tới lúc bụng cồn cào, Nhã Lan mới nhận ra đang đói, đã gần 10 giờ đêm. Cô vội chạy vào bếp lục ra hai cốc mì, chế thêm nước sôi tiếp tục mang ra ngồi trên ghế sô pha vừa ăn vừa xem TV.

Nhã Lan mới ăn được hai miếng, liền th cửa nhà tiếng động, ổ quá bị xoay, một giây sau đã bị mở ra.

***

Chương 10

Hiểu Nam vừa mở cửa bước vào đã tr th Nhã Lan đang lúi húi ăn gì đó. Nghe th động, liền quay lại, miệng còn dở miếng mì. Nhã Lan hút một hơi, sợi mì vàng óng lập tức biến mất. Cô phùng má hỏi: "Xin chào! ăn tối đúng kh? tưởng vội vàng vì chuyện gấp nên cũng kh nấu cơm!”

Hiểu Nam thay giày bước đến ngồi xuống bên cạnh cô. cũng kh trả lời câu hỏi của cô mà chỉ vào cốc mì ăn liền trước mặt thở dài nói: "Tại lại là mì?"

"Ngại quá, quen ăn đồ nấu , giờ kh thể tự ra tay. sẽ hành chế.t cái dạ dày của mất.” Nhã Lan húp một thìa c, thản nhiên trả lời: “Vậy nên ăn mì chính là thượng sách.”

Hiểu Nam gật gù, bĩu môi: “Coi như em vừa khen !” Sau đó nhoài cướp l cốc mì và đôi đũa, còn tỏ ra đường hoàng nói: “ hơi đói. Em nhường ăn trước, lát nấu bù cho em."

"Trong bếp còn một hộp nữa đ. Chỉ cần đổ nước chờ ba phút là xong. Tại lại l của mau trả lại đây."

Hiểu Nam cầm cốc mì ngửa , giơ nó lên cao hướng ra sau, cô đầy khiêu khích. Nhã Lan đè lên cố gắng cướp đồ về, kh để ý bị cù liền bật cười như nắc nẻ.

Một hồi, Nhã Lan chợt nhận ra tư thế của hai chút kh thích hợp, mì đã kh l được còn bị sàm sỡ. Dù lòng chút háo hức, tim đập rộn ràng nhưng mặt cô vẫn lộ vẻ tức giận , mắng kh thể mắng, cuối cùng đành vào bếp chế thêm một cốc khác.

Hiểu Nam nhịn cười, ngồi dậy vui vẻ ăn, gắp một ngụm mì và bóng dáng bận rộn của cô trong bếp trong đầu nhớ lại cảnh tượng ở quán bar khi tối. Lúc đó những khác trái ôm ấp các nhân viên xinh đẹp nhiệt tình, ai ai cũng đều vui vẻ, trừ .

Khoảnh khắc , Hiểu Nam đột nhiên muốn về nhà biết bao thế là bỏ lại đám bạn, kết quả cũng kh m bất ngờ. Về tới nhà lại tr th phụ nữ của đang nhai mì ăn liền lập tức lương tâm áy náy trỗi dậy. tự trách bản thân đã kh chu đáo, nhưng nh đã lại bật cười thành tiếng. Họ lúc này thật tốt.

Nhã Lan hoàn toàn kh biết đàn bên ngoài đang nghĩ gì. Cô đứng trong bếp tưởng tượng rằng sợi mì trong bát chính là Hiểu Nam. Gương mặt lộ ra nụ cười nguy hiểm, cầm phích nước lên đổ nước sôi vào đó, ánh mắt thích thú sợi mì nh chóng nở ra, như thể gương mặt của Hiểu Nam đang trương phình lên chuẩn bị bị cô nuốt vào bụng, cô sẽ từng chút, từng nếm thử, nuốt tất cả vào kh chừa cả cặn.

Bê bát mì đến phòng khách ngồi xuống, Nhã Lan trợn mắt khiêu khích hất cằm với Hiểu Nam, ngược lại kh chút để ý ngả lưng nằm xuống ngay cạnh cô tay xoa bụng.

Đột nhiên mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến Nhã Lan cau may hỏi: " đã uống rượu kh?"

"Yên tâm, kh say đâu.” Nói xong Hiểu Nam cảm th chút tự trách liền đứng dậy vào phòng tắm.

cơ thể run rẩy của dưới vòi nước lạnh khẽ thì thầm: "Sau này tốt nhất kh nên sa đà những chốn đ."

Nửa giờ sau Hiểu Nam mới bước ra ngoài. mặc bộ quần áo màu xám ở nhà, tay cầm chiếc khăn l lau mái tóc ẩm ướt của , thoải mái duỗi chân, thêm lần nữa ngồi xuống bên cạnh Nhã Lan: "Em ngửi xem trên còn mùi rượu kh?"

Vừa nói vừa nghiêng sang chỗ cô. Chính hành động gần gũi của , làm Nhã Lan hơi xấu hổ. Cô máy móc ghé chóp mũi vào hõm cổ hít một hơi sâu. Lúc này chỉ ngửi th mùi dầu gội bạc hà trên cơ thể , đây là loại dầu gội yêu thích của cô. Cô cơ thể ngày càng gần của , tai đột nhiên đỏ bừng.

Nhã Lan xấu hổ nh chóng đưa tay đẩy ra, nhưng cô kh muốn dùng cả hai tay chạm vào n.g.ự.c nên chỉ thể dùng đầu ngón tay.

Ngón tay Nhã Lan chạm vào n.g.ự.c Hiểu Nam, qua một lớp áo mỏng nhiệt độ trên gương mặt cô đột nhiên tăng lên vài độ, nóng đến nỗi khiến cô giật sợ hãi, nh chóng rút tay ra và nắm chặt lại khẽ thì thầm: " cũng nên tắm."

Cô vội vàng đứng dậy, bỏ chạy vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển. Cô đưa hai tay lên chạm vào gò má nóng bỏng, lại cảm th nhiệt độ của lòng bàn tay còn cao hơn nhiệt độ của má. Cô dùng tay véo má tự mắng : "Thật đáng xấu hổ."

Hiểu Nam ngồi bần thần hồi lâu trong phòng khách, cảm nhận nơi được ngón tay của cô vừa chạm qua vẫn còn như đang dòng ện chạy qua.

Cả tê dại, giống như bị thôi miên.

Lần cuối cùng hai tiếp xúc cơ thể cũng khá lâu . thực sự nhớ, nhớ lắm!

Mỗi khi đêm về, đều tự nhốt trong phòng cố thuyết phục bản thân mọi sai lầmđã qua chỉ là cơn ác mộng, ngủ dậy sẽ hết.

Đúng vậy. Nên ngủ.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

***

Ngày hôm sau, như thường lệ, Hiểu Nam về nhà đúng giờ, nấu ăn sau đó để lại cho Nhã Lan một phần thịnh soạn mới tiếp tục trở lại c ty làm việc.

Nhã Lan được về sớm, trước khi tan sở cô gọi ện cho đứa bạn thân Hải Diệp hẹn cô ở nơi hẹn cũ. Nếu Hải Diệp kh đến, từ bây giờ tình bạn sẽ chấm dứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-9.html.]

Ngồi vào chiếc bàn kê cạnh cửa sổ của quán cà phê mà họ thường đến, Nhã Lan buồn chán ra ngoài cửa sổ chờ đợi Hải Diệp. Một lúc sau, chiếc siêu xe màu đỏ cua một vòng ệu nghệ đậu vừa khít vị trí còn trống bên vỉa hè dừng lại, Hải Diệp mở cửa, đẩy gọng kính lên trên trán, bước ra khỏi xe, mái tóc cuộn sóng vẽ ra một đường cong đẹp mắt theo từng bước uyển chuyển. Đi tới đâu cô khiến mọi chú ý tới đó, và sự chú ý đang kéo về phía Nhã Lan.

Hải Diệp đặt chiếc túi hàng hiệu xuống bàn, ngồi xuống đối diện Nhã Lan bắt chéo chân, gõ tay lên mặt bàn gọi một ly nước cam mới hất cằm ra lệnh: "Nói . Tớ bỏ dở c việc để chạy tới đây. Nếu là chuyện tầm phào, tớ sẽ nhổ trụi tóc . biết tớ đang bận tới mức nào kh?"

"Tớ đã chạm tay vào n.g.ự.c Hiểu Nam!”

"Cái gì!" Hải Diệp bị nghẹn ngụm nước cam, cuối cùng đành nhổ trả lại vào cốc. Cứ ngỡ là chuyện bất ngờ lắm, mà cái Nam này bao ngày tháng vẫn dậm chân tại chỗ là chứ? Đúng là tức nghẹn mà. Uổng c mọi cùng hò nhau diễn kịch.

"Ôi, làm gì vậy!” Nhã Lan cảm th mất vệ sinh liền gọi phục vụ mang thêm cốc nước cam mới.

Hải Diệp kh thèm quan tâm đến thái độ của ghét bỏ của Nhã Lan, cô mệt mỏi nằm bò ra bàn, chằm chằm vào Nhã Lan như một kh bình thường: "Chuyện chỉ thế? Hai đã ngủ chung chưa?"

Nhã Lan vội xua tay lập tức phủ nhận: "Kh, đang nói gì vậy? Chúng tớ chỉ sống dưới cùng một mái nhà. ngủ phòng của , còn tớ ngủ phòng của tớ."

Hải Diệp lại thất vọng ngã ra ghế: "Cái gì? ta đã đánh vào căn cứ vậy mà thậm chí còn kh chạm vào . Thế thì được gọi là sống thử. ta vấn đề gì kh?”

"Chỉ là sống tạm. Nhà đang sửa." Nhã Lan thở dài đáp.

Ngay khi Hải Diệp nghe th thế liền khích lệ con bạn: "Lan, đây là một cơ hội tốt. nắm bắt l, hãy thể hiện lòng can đảm của , biến kết hôn giả thành thật . Chẳng thích Nam hay , hay tấn c mạnh mẽ vào.”

Càng nghe Hải Diệp nói, Nhã Lan càng thêm suy sụp. Một trong những việc làm táo bạo nhất đời Nhã Lan chính là nghe con bạn thân mà liều mạng đòi Hiểu Nam hợp tác ký hợp đồng hôn nhân kia. Tốt nhất cô kh nên xin lời khuyên từ này mới .

" thể cũng cho rằng tớ đang quyến rũ , thực ra là tớ thích , nhưng meno tớ xấu hổ."

"Thôi , nên cảm ơn tớ. Nếu kh sáng kiến đ của tớ, làm mà kết hôn được với Nam. khi giờ này vì áp lực của bác gái mà đã cưới một khác thì . Vậy lên, cờ tới tay ai đó phất, cố lên cô gái, sờ n.g.ự.c thôi mà, nghiêm trọng gì đâu!”

Sau khi nghe những lời của Hải Diệp, lồng n.g.ự.c của Nhã Lan càng thêm phấn khích. Thực tế, những gì cô nói đều đúng. Lúc đầu, cô ích kỷ cầu hôn kiểu giữ phần, nhưng khi hai thực sự kết hôn sự chứng kiến của họ hàng hai bên gia đình, cô đã mất can đảm đ. Vì cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ là trên hợp đồng, giống như bong bóng xà phòng cũng sẽ ngày vỡ tan. Thế cho nên, lẽ Nhã Lan cần nghĩ thoáng ra, dù cuối cùng kết thúc ra , cô cũng sẽ chấp nhận nó với một nụ cười.

th gương mặt Nhã Lan nghệt ra suy tư, Hải Diệp thở dài khuyên nhủ: "Được , đừng nghĩ về những ều kh vui. Đi mua đồ với tớ nào. xem, ăn mặc giống như một bà già vậy á. Thế này thể tán đổ được Nam, trừ khi cũng ý với từ trước."

Nhã Lan liếc bộ quần áo đang mặc. Quần jean áo ph trẻ trung mà? Bà già ai mặc giống thế này?

Hải Diệp vẻ mặt ngố tàu của cô, vẫy tay gọi phục vụ th toán hóa đơn kéo Nhã Lan tới thẳng trung tâm thương mại. Cô quyết sẽ thay đổi hình ảnh cho Nhã Lan, việc mà cô đã muốn làm từ lâu .

Hai càn quét một vòng các cửa hàng thời trang. Mặc dù biết Hải Diệp đủ tiền mua cho cô, nhưng Nhã Lan vẫn xót tiền mà phàn nàn một vài câu khi th giá tiền hai bộ thôi đã bằng cả tháng lương của .

Hải Diệp cũng kh tức giận chỉ mắng cô thiển cận. Sau đó đưa cô về nhà mới trở lại làm việc.

Trời đã khá muộn, Nhã Lan vào nhà ện chưa bật liền cho rằng Hiểu Nam vẫn chưa trở lại. Cô chợt cảm th nhẹ nhõm, may mắn thật.

Cô vui vẻ l quần áo trong túi ra và đứng ngắm trước gương, kh chút để ý mà thay đồ ngay giữa phòng, cửa phòng cũng đang mở.

Dáng của Nhã Lan thực sự ổn, tuy đã sinh con nhưng cơ thể cô hầu như chẳng khác gì thời con gái, vậy nên dù ký ức quay về m năm trước Nhã Lan cũng kh chút hoài nghi nào. Cô cao gầy, lồi lõm khi mặc một chiếc váy bó sát màu đỏ đô, mọi ưu ểm đều được phô ra trọn vẹn.

“Chậc chậc!!!” Giọng nói từ ngoài cửa bất ngờ vọng vào.

***

Chương 11

Nhã Lan sững sờ, cả cứng ngắc, từ từ quay đầu lại. Hiểu Nam đang kho tay đứng tựa vai vào vách cửa. Vậy là nãy đến giờ mọi động tác của cô trước gương đều bị th hết? Cô vừa mới…

Hiểu Nam th Nhã Lan đang quẫn bách liền mỉm cười nói luôn: “ phù hợp với em đ. Hoàn mỹ!"

Nghe khen ngợi, Nhã Lan thầm thở phào dần bình tĩnh, cố tỏ ra tự nhiên đáp lời: "Cảm ơn."

“Ừ! Em nên thường xuyên mặc như vậy. mua vài món ăn khuya, em thay đồ ra nhé!” Nói xong xách túi đồ quay luôn.

Nhã Lan đặt tay lên vị trí trái tim, thở ra một hơi tự an ủi chính , vừa mới về, chắc kh th gì hết!!!

Hiểu Nam đặt đồ ăn lên bàn bước lại kệ bếp l bát đĩa. Khi quay ra, đã tr th Nhã Lan thay xong quần áo, còn đang lén lút mở lắp của hộp thức ăn. Bị phát hiện, cô vội rút tay lại: " vừa ra ngoài ăn ?"

Hiểu Nam nh chóng dọn thức ăn ra đĩa: “ gặp đối tác là một nhã hứng với các món ăn vặt, mua tặng họ một ít mang về một phần!”

“Ai vậy? kh biết lịch hẹn với một khách hàng đặc biệt như thế nhỉ?” Cặp mắt của Nhã Lan sáng như đèn pha ô tô khi th đĩa chân gà rút xương ngâm sả ớt, còn bò lắc, gà rang muối,đậu phô mai… vài món nữa chưa bỏ ra.

“C ty nhiều việc, một trợ lý của thư ký như em đâu thể biết hết!” vỗ nhẹ vào bàn tay đang muốn bốc đồ thúc giục: "Rửa tay trước."

Nhã Lan giận hờn rụt tay lại bĩu môi: "Đồ keo kiệt, thử một miếng thôi."

"Kh, mau rửa tay, hoặc là nhịn."

Hiểu Nam bê đĩa đồ ăn cố tình đưa qua đưa lại khiến hương thơm của nó nh chóng tràn ngập cả căn phòng, làm cho cô thèm nuốt nước bọt ừng ực. Thế nên đành xuống nước: "Đợi năm phút kh, hai phút thôi, kh được ăn vụng trước đâu đ." Nói xong, cô vội vã chạy lại bồn rửa tay.

Đáy mắt Hiểu Nam tràn ngập nụ cười. [Em đúng là một tín đồ thực thụ của ăn uống, chỉ cần cho ăn ngon là ngoan ngoãn hơn hẳn.

Chưa đầy hai phút Nhã Lan đã ngồi vào bàn, tay còn cầm khăn lau, háo hức chằm chằm vào m đĩa thức ăn. “ sẽ kh khách sáo đâu!”

Hiểu Nam vào đôi mắt ngập tràn háo hức của cô, mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu.

Cô gắp một miếng đậu bắp tẩm bột chiên. Nó thực sự ngon ngậy, vừa giòn vừa dẻo.

Th gương mặt cô sáng bừng niềm hạnh phúc, Hiểu Nam mỉm cười gắp cho cô thêm một miếng đậu phô mai: "Ăn từ từ, kh ai ăn tr với em đâu."

c nhận biết mưa đ, món nào cũng ngon, quán nào thế?"

"Nếu e thích sẽ thường xuyên mua cho." Hiểu Nam nhẹ nhàng nói.

"Ok nhé! kh chê đâu." Nhã Lan gật gù đồng ý.

“Nếu em thích cũng thể dẫn em mua!”

"Ồ được chứ!”Đi ăn cùng thì còn gì bằng. "Mà tại lại nghĩ đến việc mua đồ ăn về cho thế, tối nay ăn đã nấu mà?"

Hiểu Nam đặt đũa xuống, vào mắt cô đáp: "Các cụ nói con đường dẫn đến trái tim ngắn nhất là th qua dạ dày. thích một nên cũng muốn học theo cổ nhân."

Gò má Nhã Lan đột nhiên đỏ lên, trợn mắt kinh ngạc , khẽ thì thầm: " thích cũng thích ăn vặt."

"Đúng vậy, chỉ là chút gậy." Hiểu Nam ẩn ý trêu cô.

Tình trong như đã mặt ngoài còn e!

Sắc mặt Nhã Lan ngày càng đỏ, để Hiểu Nam kh tiếp tục nói thêm câu gì nữa, cô vội vàng bốc một miếng chân gà muối đút vào mồm . “Ngon lắm, cũng ăn !"

Hiểu Nam nhịn cười cẩn thận nhai cái chân gà trong miệng. Mắt cô đỏ mặt lòng rạng ngời hạnh phúc.

Sau bữa khuya, cả hai cùng dọn dẹp phòng bếp. Lúc Nhã Lan định quay lại phòng ngủ thì Hiểu Nam gọi: "Vừa ăn no nằm sẽ kh tốt, đến đây xem ti vi một lát đã."

gương mặt tuấn đang mong chờ, Nhã Lan chút do dự.

" hả? Vậy để đảm bảo sức khoẻ cho em, từ lần sau sẽ kh bữa khuya nào nữa nhé!” Hiểu Nam quay lại tiếp tục xem tivi.

vừa đe dọa cô bằng đồ ăn kh?

Nhã Lan tự mắng chính lưỡi kh xương nhiều đường lắt léo. Chỉ vì ăn mà bây giờ tạm quên sự hấp dẫn của chiếc giường. Cô dựa vào ghế ngáp ngắn ngáp dài đám đàn đua nhau đuổi theo một quả bóng. Thật vô nghĩa vì cô chả hiểu cái quái gì.

Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, Nhã Lan gằn như sắp kh chống đỡ nổi cơn buồn ngủ Hiểu Nam mới đưa ều khiển cho: “Em xem gì thì em!”

Cô nh chóng nhận l cái ều khiển từ xa và thắc mắc: "Chưa hết bóng đá mà?”

"Ừ, kh xem nữa, nhường cho em.”

Ngay lập tức Nhã Lan tỉnh táo, cô chuyển sang kênh phim truyền hình hào hứng xem bộ phim dài tập yêu thích.

***

Bộ phim đã kết thúc từ lâu, Nhã Lan cũng dựa vào vai Hiểu Nam ngủ ngon lành. Cô đơn giản như vậy mà trước kia lại kh hề hay biết. Cứ cho rằng bản thân làm kiếm về thật nhiều tiền thì cô sẽ hạnh phúc. nhầm . Sống trong căn biệt thự xa hoa đó chắc c sẽ kh thể hạnh phúc như căn hộ nhỏ này được.

“Chúc ngủ ngon. Bà xã!” Hiểu Nam khẽ thì thầm tắt tivi bế cô về phòng ngủ.

Nhã Lan hé mắt cánh cửa phòng vừa mới khép, cô kéo chăn trùm kín đầu cười khúc khích. Một lúc sau, khi cười đủ mới thả chăn xuống, lộn một vòng nằm lên trên đó, gương mặt lộ vẻ ngọt ngào.

Vậy là cô đã phát hiện ra, đàn này thực sự tình cảm với cô. Như vậy nghĩa là chặng đường tán đổ trai nhà bên của cô sắp tới đích?

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...