Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 12:
Đến kỳ nghỉ lễ, Nhã Lan đã lên một kế hoạch cho sự nghiệp vĩ đại của , chính là mọc rễ trong phòng ngủ. Nhưng ai đó đời nào chịu để cô được như ý. nhất quyết lôi cô cùng đến siêu thị để bổ sung thêm nguyên liệu vào tủ lạnh. Dù cô bịa đủ lý do, thậm chí giả vờ ốm đến đâu cũng kh thể khiến đàn này từ bỏ quyết tâm muốn kéo cô ra khỏi cửa.
Cuối cùng Nhã Lan đành thỏa hiệp. Cô mặc một chiếc áo khoác thật dày, quàng khăn len trùm đầu, đeo khẩu trang nữa. Từ trên xuống dưới chỉ để lộ đôi mắt.
Hiểu Nam bật cười, kh hiểu Nhã Lan ăn mặc như vậy là ý gì. Nhưng cũng kh hỏi.
Hai một trước một sau bước vào thang máy, đến siêu thị ngay gần chung cư. Vì đang trong ngày lễ nên siêu thị đ . Hiểu Nam th cô ăn mặc thế nên đường hoàng nắm l tay cô dắt với lý do cực kỳ lý: “ sợ em bị lạc!”
Nhã Lan cũng chẳng phản đối, hợp ý cô quá còn gì, bước từng bước theo , đôi tay hai đan chặt, hơi ấm giao hoà, nhịp tim bất giác vui đến lạ. Yêu một lẽ chính là cảm giác này, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng th lòng rộn ràng. đàn này, bóng lưng này cô vẫn luôn dõi theo. Giá như… cô thầm mong giá như thời khắc này được kéo dài mãi mãi. Thì tốt biết m!
Hiểu Nam cảm nhận rõ ràng bàn tay bé nhỏ trong tay đang chút căng thẳng. cũng đâu khác gì. Trước kia, chỉ biết kiếm tiền, cũng chưa từng biết vợ cò dáng vẻ này. Chỉ mới ở bên cô một thời gian, đã nhận ra đã lãng phí những gì. Hiểu Nam ích kỷ, đang nguyện cầu cô cứ như này, quãng ký ức những năm kia hãy quên luôn . Chỉ cần nhở tới khoảng thời gian vui vẻ là được. Như vậy mới đủ can đảm để nói lời yêu với cô thêm nhiều lần nữa.
Chỉ sợ, chỉ sợ rằng thử thách này quá mong m mà thôi.
Bàn tay thêm siết chặt, dù gì cũng sẽ kh bao giờ bu cô ra, sẽ kh bao giờ phạm sai lầm đó thêm một lần nào nữa.
Hai rẽ qua đám đ về phía kệ đồ ăn vặt, chúng, Nhã Lan nhịn kh nổi liền nuốt nước bọt thể hiện đúng bản chất háu ăn của bản thân.
Cô chọn mỗi thứ một phần thả vào xe đẩy. Tất cả chúng đều là món ăn vặt yêu thích của cô lòng vui như n dân được mùa. Nhưng khi cô lại xe hàng một lần nữa, iền th nó rỗng tuếch, trơ trọi vài gói gia vị.
"Đồ vừa chọn đâu ?”
Hiểu Nam kh đáp chỉ đưa mắt lên kệ hàng bên cạnh. Nhã Lan theo tức đến trợn mắt.
" Ăn quá nhiều đồ ăn vặt kh tốt." đường hoàng nói.
“Cái gì? Vậy thì ít ra cũng để lại một ít chứ?” Nhã Lan bất bình nhăn mặt. Cảm tình bao năm vèo cái lại biến về số kh tròn trĩnh. Kh chịu thua, cô vươn tay l thêm nhiều hơn số lúc nãy chất đầy xe đẩy hàng. đàn lại tiếp tục bỏ ra.
Nhã Lan tr th phần ăn cuối cùng cũng bị trả lại thì đập mạnh tay vào chiếc xe đẩy chuẩn bị bùng phát cơn thịnh nộ. Tiếc là câu nói tiếp theo của đàn đã thực sự khiến cho hình tượng sếp lớn lạnh lùng ít nói trong cô sụp đổ. Hoàn toàn kh dám ho he phản bác nửa lời.
“Đây là vì em. Phụ nữ trong kỳ kinh nguyệt kh nên ăn những thứ này." Hiểu Nam vội nói cứ như kh nói sẽ kh kịp nữa.
Nhã Lan lúng túng những bên cạnh, chẳng biết họ nghe th gì kh. Thế quái nào thể bắc loa nói oang oang một chuyện hết sức tế nhị ngay trước bàn dân thiên hạ như vậy? Cô lùi chân chạy một mạch, [CMN! kh quen này!!!]
Hiểu Nam đắc ý cười, thành c chấm dứt được cuộc chiến với đồ ăn vặt. đẩy xe đuổi theo cô, nắm l tay cô giọng ân hận: "Đừng tức giận. Trời se lạnh, sẽ làm một bữa lẩu thịnh soạn cho em!”
Vừa nghe nói sẽ ăn lẩu, cơn giận dỗi của Nhã Lan lập tức lắng xuống. “Cấm lần sau được nhắc chuyện riêng tư của ở chỗ đ !”
“Ừ!” chỉ nói khi hai chúng ta! Ok!
Cả hai bắt đầu chọn nguyên liệu ăn lẩu, lần này tuỳ cô chọn nguyên liệu yêu thích. Chỉ chốc lát sau, xe đẩy đã đầy ắp. Khi trở ra quầy th toán, nhân lúc kh để ý, Nhã Lan liền vụng trộm nhét vài gói quẩy cay trộn hành hoa s khô vào dưới xe đẩy. Khi nhân viên quét mã vạch, Hiểu Nam th đành dở khóc dở cười liếc gương mặt vờ như vô tội của cô, dung tung bỏ qua.
Ra khỏi cửa siêu thị, Nhã Lan lập tức mở túi đồ, lục lọi l một gói quẩy xé mở, gấp gáp nhét vào miệng một miếng rõ to, nhai ngon lành. cô ăn ngon lành, Hiểu Nam bĩu môi hỏi: “Cứ như ngon lắm vậy?”
Nhã Lan mỉm cười gật đầu lia lịa để bày tỏ sự hài lòng của .
Hiểu Nam nhướng mày, nghi ngờ hỏi lại: "Ngon thật kh? Cho một cái."
Nhã Lan liền đút một th quẩy vào miệng , háo hức muốn nghe lời nhận xét.
"Ừm, ngon!” Hiểu Nam gật đầu. “Cho thêm cái nữa!”
Câu trả lời của khiến cô cảm th vui vẻ. Thế là Nhã Lan thành c dụ dỗ được Hiểu Nam trở vào mua thêm vài gói nữa mới về nhà.
Vừa tới nhà, cũng đã khá muộn, mỗi một việc chia nhau chuẩn bị cho bữa lẩu. Vừa chuẩn bị ăn thì ện thoại của Hiểu Nam rung lên.
Đó là bà Trần.
"Mẹ."
Giọng nói của bà Trần ở trong ện thoại lập tức vọng ra: "Con trai, cha mẹ việc muốn đến chỗ con, chúng ta đến bây giờ nhé! Con nhà kh?”
Nhã Lan giật vội xua tay: "Đừng nói với mẹ rằng bây giờ đang ở chỗ ."
Bỗng nhiên Hiểu Nam bật loa ngoài của ện thoại trả lời: "Mẹ ơi, nhà con đang sửa. Hiện giờ bọn con đang ở căn hộ nhỏ của Nhã Lan. Con sẽ gửi địa chỉ cho mẹ. Hai cứ tới thẳng đây luôn ạ."
Bà Trần lập tức cười, hạnh phúc Trần thì thầm: "Lão Trần, vẻ như chúng ta sắp thêm một đứa cháu nội nữa."
Đứa con trai này đã phạm sai lầm khiến con dâu yêu quý của nhà họ Trần chịu nhiều nỗi khổ. Hiện giờ thằng bé đã biết ăn năn, hi vọng sẽ tu thành chính quả, đưa con dâu về cho họ. Thêm một đứa cháu nữa, đúng là kh gì bằng. Nhất định lần này chăm sóc con dâu thật chu đáo.
" kh nghe th nói gì à? Cha mẹ sẽ biết chúng ta kết hôn giả mất!” Nhã Lan rầu rĩ trách khi cuộc gọi kết thúc.
"Ơ! tưởng em nói mời cha mẹ tới nhà em chứ?” Hiểu Nam gửi tin n xong mới cô kinh ngạc hỏi còn cố tình bày ra bộ dáng tiếc nuối.
Đương nhiên Nhã Lan biết thừa cố ý, nhưng nghĩ một chút, nếu như họ tới, màn diễn xuất sẽ cần thật tới đâu? Như vậy, sẽ tiến thêm một bước kh?
***
Chương 13
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-12.html.]
Hiểu Nam lẳng lặng vào bếp làm thêm món nhắm rượu, bỏ mặc Nhã Lan ngồi đó nghĩ vu vơ. Chốc lát sau cô mới nghiêng vào trong, đàn đang cặm cụi bên bếp, hình ảnh như này mới ấm áp và giản dị làm ! Ai thể nghĩ rằng vị tổng giám đốc thét ra lửa khiến nhân viên khiếp sợ ở c ty sẽ dáng vẻ như vậy?
“ làm gì nữa vậy?”
“Cha thích mực, đang bật bếp cồn nướng thêm một con. Em làm đồ chấm nhé!” Hiểu Nam mỉm cười hỏi.
Nhã Lan chống tay đứng dậy, cầm chai tương ớt, tỏi, ch, đường và mắm ra pha. Nước chấm này c thức cô được con bạn thân chỉ, quả thực ăn tuyệt.
“Đeo giúp cái tạp dề.” Hiểu Nam đột nhiên nhờ vả.
" tự làm .” Nhã Lan giả vờ giận dỗi.
"Tay ướt, giúp mà, nh lên." Hiểu Nam thúc giục.
hơi cúi chăm chú đảo mực trên bếp cồn. Nhã Lan bĩu môi nhận l chiếc tạp dề từ tay , choàng dây qua cổ, sau đó vòng tay buộc nút thắt phía sau. Cánh tay xinh xắn bao qu còn hơi chạm vào những thớ cơ săn chắc ẩn dưới lớp áo qu vùng eo và bụng của đàn , xúc cảm thật tốt, trong đầu Nhã Lan lại mơ màng nghĩ miên man, chợt gò má cô nóng bừng lên vội rụt tay lại.
Đúng lúc này, Hiểu Nam liền bắt l bàn tay mềm mại theo đà kéo cô về phía trước. Nhã Lan theo đà lao , cả cơ thể dán lên lưng , bên tai là tiếng nhịp đập cùng tiếng thở dồn dập, mỗi lúc một nh.
Cách lớp quần áo, hai cơ thể dán l nhau. Rõ ràng ai cũng cảm th rạo rực, đôi tay Hiểu Nam thêm siết chặt chẳng lỡ bu ra.
Bị hành động gần gũi đột ngột của dọa cho sợ hãi, Nhã Lan chút gấp gáp: “ làm gi vậy?”
Hiểu Nam mím môi, nhịn xuống sự xúc động, sau đó nh chóng bu tay cô ra khẽ g giọng: "Xin lỗi em, …"
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Ừ, thôi mau nướng , cha sẽ kh thích nhắm rượu với mực bóng đêm chứ?”
“Ừ!” Hiểu Nam nh chóng đảo tay. Bầu kh khí giữa hai chợt trở nên ngượng ngùng. đàn đeo tạp dề hồng bỗng tràn đầy tâm sự.
“Lan, …”
“Kính cong…” Hiểu Nam đang muốn nói thì chu cửa vang lên.
“ để làm tiếp, mau ra mở cửa .”
Hiểu Nam lau tay vào tạp dề ra ngoài, ngay sau đó hai trung niên bước vào.
“Cha, mẹ!” Nhã Lan quay ra lễ phép cúi đầu chào.
Ông Trần là một dễ gần. Ông mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Chào con gái."
Bà Trần lại nhiệt tình hơn nhiều. Bỏ lại Trần ngoài phòng khách mà bước đến chỗ Nhã Lan nắm l tay hỏi nhỏ: "Lan, con giảm cân hay ? Hiểu Nam chăm sóc con kh tốt kh? Nó dám bắt nạt con à? Nếu nó dám bắt nạt con, lập tức nói cho mẹ biết, mẹ sẽ giúp con dạy bảo nó, tuyệt đối kh được giữ lại chịu đựng một . Nói mẹ nghe xem.”
“Kh ạ, Nam tốt ạ!” Nhã Lan ngượng ngùng đáp.
“Con nói thật chứ? Con th nó ểm nào chưa tốt, bảo với mẹ để mẹ dạy nó.” Bà Trần Tiếp tục thì thầm.
“ Nam gì cũng tốt mẹ ơi, con á, con mới chưa tốt ạ, con chỉ sợ th chán mà…” Nhã Lan bị thái độ nhiệt tình của mẹ chồng dụ dỗ mà quên mất luôn khoảng cách mẹ chồng nàng dâu.
Nghe cô thật thà kể, bà Trần cười tít mắt: “Nó kh dám đâu, cho tiền cũng kh dám suy nghĩ đó, mẹ dám đảm bảo.”
Nói bà tr luôn vỉ mực Nhã Lan đang cầm mà nh nhẹn gói báo dùng chày đập và xé ra. phụ nữ ăn mặc sang trọng, đứng trong căn bếp đơn sơ của cô, làm một việc hết sức tầm thường, thế nào cũng khiến Nhã Lan cảm th thân thuộc. Nhẽ ra cô cảm th ều gì đó vô lý mới , nhưng tiềm thức lại mách bảo rằng chuyện này là bình thường, thế nên Nhã Lan chỉ thoáng băn khoăn cũng kh để ý đến nữa. Tình cảm của cặp cha mẹ này thật khiến cô ấm lòng.
"Mẹ ơi, hai đã xong chưa?" Hiểu Nam và Trần ngồi bên nồi lẩu ngoài phòng khách hỏi vọng vào.
“Ra đây, ra đây!” Bà Trần bê đĩa mực, Nhã Lan bê bát chấm cùng ra ngoài. Bà chồng mỉm cười khẽ gật đầu. vẻ như con trai của họ đang thuận lợi, hai hài lòng nháy Hiểu Nam bí mật động viên cố lên.
Bốn vừa ăn vừa trò chuyện bên nồi lẩu ấm áp. Bà Trần là bắt chuyện giỏi nhất. Bà đang hào hứng chia sẻ về phong tục của nhà họ Trần vào dịp tết Nguyên Đán. Ông Trần chăm chú lắng nghe thể hiện thái độ tôn trọng vợ, cũng kh quên gắp đồ cho bà . Nhã Lan họ, lại Hiểu Nam trợn mắt, ý nói: “ xem cha mẹ kìa, đ mới gọi là vợ chồng chứ!”
Khi bà Trần dừng lại, Hiểu Nam liền nói: “Tết năm nay chúng con ăn tết bên ngoại được kh ạ?”
“Hả, để mẹ bàn lại với bà th gia, sẽ cho hai đứa biết sau.” Bà Trần vội nói. Cháu nội của bà đã nhớ mẹ nó, nếu tết này thằng con vô dụng mà kh đưa được vợ về, nó lại đón một cái tết kh mẹ nữa hay ?
"À, hai đứa khi nào tính sinh em bé?" Khải Dương cũng bốn tuổi .
Đột nhiên bà Trần nhắc đến chuyện sinh con khiến Nhã Lan bị sặc họ dữ dội. Hiểu Nam vội vỗ lưng cho cô còn nhẹ nhàng nói: "Em cần uống nước kh? nói ăn từ từ thôi, đồ làm biết nó ngon đến mức em kh thể cưỡng lại được… Á!"
Nhã Lan gương mặt nhăn nhó của Hiểu Nam, vô tội nói: “Đúng vậy, ai bảo nấu ăn ngon như thế!”
Ông bà Trần hai đứa diễn trò cắt ngang câu chuyện sinh con thì bĩu môi khinh thường. Kh biết câu gừng càng già càng cay hay ?
“Nào, uống thêm vài ly với cha, đêm nay cha mẹ ngủ ở đây.” Ông Trần rót chai rượu thuốc nhiệt tình mời con trai.
“Đúng vậy, hai phòng ngủ mà, vả lại cha con uống rượu thì kh thể lái xe.” Bà Trần cũng nói chặn ngang kh cho hai cơ hội từ chối.
Hiểu Nam bắt được tín hiệu liền thuận nước đẩy thuyền: “Vâng ạ, cha mẹ đường như thế con cũng kh yên tâm, đang ngày lễ, hai cứ ở đây vài ngày cũng được ạ.”
Sau bữa tối, bà Trần và Nhã Lan ngồi xem phim truyền hình ngoài phòng khách. Ông Trần và Hiểu Nam đang ngà ngà say dựa vào nhau ở gần đó. Bát đĩa đều để lại trong chậu rửa phần cho ai đó đã hùng hồn nhận rửa vào ngày mai nên chẳng ai dám tr việc cả, Phim kết thúc, mỗi một phụ nữ dìu đàn của trở về phòng. Bàn tay của Hiểu Nam ở sau lưng còn kh quên dựng ngón cái ra hiệu cho cha mẹ ở phía sau.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.