Vốn Dĩ Thâm Tình Nhưng Nay Chẳng Thể Quay Đầu
Chương 1:
Chiếc Maybach đột ngột ph gấp, Cố Ngôn Sâm siết chặt vô lăng, im lặng hồi lâu mới nghẹn ra một câu: “ đáng kh, Lâm Nhiễm?”
kh lên tiếng.
Giọng ta nén đầy lửa giận: “Lục Uyển đã xin lỗi em , đâu cố ý đâu.”
những ngọn đèn đường ngoài cửa sổ và trong khoảnh khắc này, đột nhiên cảm th vô vị lạ thường.
Cố Ngôn Sâm định nói gì nữa nhưng quay đầu th m.á.u trên trán , sắc mặt ta lập tức biến đổi: “Thôi được , đưa em đến bệnh viện trước đã.”
Sau khi đến bệnh viện, vừa mở cửa xe thì Lục Uyển đã vội vã chạy tới bằng giày cao gót, nắm chặt l tay : “Chị Lâm, em xin lỗi! Cố nói chị bị thương nặng lắm.”
Giọng cô ta nghèn nghẹn: “Hôm nay, em đến nhà mới để giúp Cố l quần lót c tác nhưng em kh biết chị ở đó. Em, em thật sự tưởng là trộm đột nhập nên trong lúc vội vàng mới lỡ tay.”
khẽ cười, rút tay về: “Cô cứ nói cái lí do đó với Cố Ngôn Sâm là được , giữa chúng ta kh cần diễn nữa đâu.”
Cô ta sững sờ lại níu chặt l cánh tay , làm bộ quỳ xuống: “Chị ơi, em thật sự kh cố ý hay chị đánh em ! Em quỳ xuống xin chị đó!”
bị cô ta kéo lảo đảo, đầu càng thêm choáng váng.
“Đủ Lâm Nhiễm!” Cố Ngôn Sâm giật mạnh cô ta dậy, giọng ệu thiếu kiên nhẫn: “Uyển Uyển nói đều là thật, em đừng mãi kh bu tha như thế được kh!”
“Cô biết kh cẩn thận chạm vào em thì đã gọi ện cho ngay, chúng vì em mà lỡ chuyến bay, đành đổi vé, c việc cũng bị chậm trễ hết.”
ta ngừng lại lại cau mày nói: “Hơn nữa, nếu kh em kh báo trước mà đến thì cô cũng sẽ kh ném trúng em.”
ngẩng đầu chằm chằm ta: “Vậy nên là đáng đời ư?”
“ đến nhà của , còn báo trước với thư ký của à?”
L mày ta nhíu chặt hơn, vừa định nói gì thì Lục Uyển lại lên tiếng: “Chị Lâm, chị đừng vì em và Cố mà giận nhé! Cuối tuần này hai sẽ kết hôn mà!”
bật cười thành tiếng: “Kết hôn ư?”
quay sang Cố Ngôn Sâm: “Kh kết hôn nữa.”
Sắc mặt ta chợt biến đổi: “Em nói gì?”
“ nói, kh kết hôn nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/von-di-tham-tinh-nhung-nay-chang-the-quay-dau/chuong-1.html.]
Giọng ta cao vút: “Lâm Nhiễm! Kết hôn kh trò đùa đâu!”
“Em đừng quên là bà nội em trước khi mất muốn th em kết hôn, em đã quỳ xuống cầu xin nên mới định ngày cưới!”
gật đầu: “Đúng vậy, bà đã kh còn nữa nên bây giờ kh cần miễn cưỡng nữa.”
“ tự do , Cố Ngôn Sâm.”
Sắc mặt ta hoàn toàn sa sầm: “Thật kh biết nói lý!”
“Chị Lâm chị đừng như vậy...” Lục Uyển vừa khuyên nhủ vừa lén lút sắc mặt Cố Ngôn Sâm.
Cố Ngôn Sâm bực bội kéo cà vạt: “Thôi được , bây giờ em đang kh ổn định, đợi em nghĩ kỹ nói.”
Linlin
Giọng nói của những này như muỗi bay vo ve bên tai , khiến càng đau đầu hơn.
“ đã nghĩ rõ .”
“Kh lúc nào rõ ràng hơn bây giờ.”
chằm chằm ta nói từng chữ một:
“Tám năm qua nói c ty kh ổn định và quá bận, quá mệt nên kh thời gian. Hết lần này đến lần khác trì hoãn ngày cưới, cho đến khi bà nội qua đời.”
khuôn mặt kh chút d.a.o động của ta mà cười khẽ; “Nhưng thực tế thì ?”
“ nhiều thời gian, thể cùng cô ta trượt tuyết ở Thụy Sĩ và ngắm cá voi ở vùng cực, ngắm trên đảo.”
Mặt Cố Ngôn Sâm chợt biến sắc, yết hầu ta khẽ động: “ em lại...”
quay đầu Lục Uyển, khẽ mỉm cười: “Những bức ảnh cô đăng trên vòng bạn bè, chẳng là vì khoảnh khắc này ?”
“Chúc mừng cô. Cô đã đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng được như ý nguyện.”
Sau đó Cố Ngôn Sâm: “Cố Ngôn Sâm, chúng ta dừng lại ở đây thôi.”
Ánh mắt Cố Ngôn Sâm lóe lên: “Những hoạt động đó là tiện đường c tác thôi, khách hàng thích những lịch trình đó thì biết làm ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.