Vốn Dĩ Thâm Tình Nhưng Nay Chẳng Thể Quay Đầu
Chương 2:
ta th kh nói gì thì càng mất kiên nhẫn, đưa tay định kéo cánh tay : “Lâm Nhiễm, rốt cuộc em định…”
Lục Uyển vội vàng ngăn ta lại: “ Cố, chúng ta thật sự sẽ lỡ chuyến bay mất. Đơn hàng đó quan trọng...”
Cô ta lại quay sang : “Chị Lâm cứ nghỉ ngơi đã.”
Cô ta ngừng một lát lại nói thêm: “Chị thật sự đã hiểu lầm em và Cố , giữa chúng em kh gì hết.”
Cố Ngôn Sâm lườm một cái, lạnh lùng bu lại một câu: “Em thật sự nên học hỏi Uyển Uyển , đừng cả ngày ở nhà kh làm gì, chỉ biết suy nghĩ lung tung.”
Sau đó ta kh quay đầu lại mà bỏ .
Kh lâu sau, Tô Du vội vã x vào.
Cô vừa th miếng băng gạc trên trán mà mắt đã đỏ hoe.
“Mẹ kiếp! Cái tên khốn đó cứ thế mà vứt một ở bệnh viện à?”
Cô m bước x tới, ôm chầm l : “Lâm Nhiễm, bị đập hỏng não kh? Cái loại đàn chó má này gì tốt?”
hít hít mũi, cố làm ra vẻ thoải mái mà cười: “Cũng kh thể bỏ lại nửa được chứ, như thế đáng sợ lắm.”
“Im .” Cô lườm một cái: “ cười còn xấu hơn khóc đó.”
kh cười nữa nhưng khóe mắt lại cay xè.
Tô Du nhận ra im lặng quá lâu, cố gắng phá vỡ bầu kh khí: “Thôi được , chẳng qua chỉ là một thằng đàn thôi mà? Ngoài kia đàn tốt đầy rẫy, đáng lẽ nên đá ta từ sớm, tớ đã nói bao nhiêu lần mà kh nghe.”
khẽ “ừm” một tiếng: “Lần này tớ nghe . Tớ với ta chia tay .”
Cô đột nhiên sững sờ: “Thật hả?”
gật đầu.
Cô lập tức như bị châm ngòi thuốc nổ: “ là liên quan đến con tiện nhân họ Lục đó kh? Hồi đó cô ta mới vào c ty m là tớ đã th kh ổn . Ánh mắt cứ dán chặt vào, ai cũng ra cô ta muốn làm gì! lại kh phản ứng gì!”
Linlin
kh nói gì mà chỉ ngẩng mắt trần nhà đột nhiên nhớ lại những chi tiết mà chính đã cố tình bỏ qua.
Tám năm của và Cố Ngôn Sâm, rốt cuộc là đã thay đổi từ khi nào?
Dường như là từ cái ngày ta tuyển Lục Uyển vào c ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/von-di-tham-tinh-nhung-nay-chang-the-quay-dau/chuong-2.html.]
Cô ta là một thực tập sinh, đến hợp đồng cũng kh biết xem, quy trình th toán thể viết sai ba lần.
Cố Ngôn Sâm cau mày, mắng cô ta một trận té tát.
Nhưng nói thì nói vậy, ta vẫn giữ cô ta lại chỉ dạy từng chút một, sau này dứt khoát để cô ta bên cạnh làm trợ lý.
Hồi đó còn ngây ngô bóng gió hỏi: “Cô ta hình như khá thích .”
ta chỉ cười, vòng tay qua vai : “Em nghĩ nhiều quá .”
Tô Du tức giận giậm chân: “Đáng lẽ hồi đó kh nên nghe lời ta, nào là để tránh tiếng này, nào là để chăm sóc gia đình! vừa , con tiện nhân đó chẳng đường đường chính chính chiếm l vị trí của ?”
Năm đó Cố Ngôn Sâm liên tục thức trắng m đêm liên tục, vừa về nhà đã gục trên ghế sofa.
sợ hãi vội vàng đưa ta đến bệnh viện.
Bác sĩ nói ta vì xã giao quá nhiều nên dạ dày vấn đề.
Vì ta mà một chưa từng vào bếp như đã lên mạng học cách nấu c, cách dưỡng sinh.
Sau này dứt khoát nghỉ việc ở c ty để chuyên tâm chăm sóc ta.
biết Tô Du nói đúng.
Nhưng lúc đó, làm thể nghĩ đến kết cục lại thành ra thế này?
Tô Du vừa định mắng thêm gì đó nhưng vừa quay đầu lại thì đột nhiên im bặt.
đầm đìa nước mắt, ánh mắt lại trống rỗng, kh phát ra một tiếng động nào.
“ vậy?” Giọng cô nhỏ lại, “Là vết thương đau à?”
gật đầu, hít hít mũi. “Đau.”
Giây tiếp theo, nước mắt hoàn toàn vỡ đê.
ôm chầm l cô mà bật khóc nức nở, khóc đến giọng run rẩy, khóc đến mức gần như kh thở nổi.
Nhưng Tô Du kh biết rằng đau nhất kh là vết thương mà là trái tim .
Chưa có bình luận nào cho chương này.