Vừa Gặp Đã Yêu
Chương 7:
chỉ vào ghế sofa quay vào bếp rót cho một cốc nước.
l chiếc hộp nhẫn trong túi, đặt lên bàn.
“Nhẫn của đây.”
Tần Thì cầm l, đeo vào ngón út.
Vặn thử vừa vặn như cũ.
cười khẽ.
Khi cười, đôi mắt đào hoa mí lót của cong cong, thật sự khiến khác kh dám lâu.
khô cổ, uống luôn nửa ly nước.
“Chiếc nhẫn này... chắc quan trọng với ?”
Tần Thì đáp nhẹ:
“Ừ, là di vật mẹ để lại.”
sững lại hai giây.
“…Em xin lỗi. Đáng ra lúc đó em nên tìm kỹ hơn.”
“Kh . cũng kh chắc là làm rơi ở nhà em. Nghĩ lại chắc là lúc nấu cháo, tháo ra để trên tủ lạnh. Lỗi của .”
lại cạn lời.
Yên lặng một lúc, nghe khẽ nói:
“Hôm nay là ngày giỗ mẹ .”
: “…”
“Chia buồn với .”
thực sự kh biết an ủi cho đúng. Bố mẹ còn khỏe mạnh, kh hiểu được cảm giác mất thân là như thế nào.
“Kh . Cũng lâu . Bà mất khi mới mười m tuổi.”
Nghe nói nhẹ tênh như thế, nhưng trong lòng vẫn gì đó thắt lại.
“…Tổng giám đốc Tần, hay là… em ở lại uống với một ly nhé?”
Vừa nói xong câu đó, đã muốn tự tát một cái thật mạnh.
Thế mà Tần Thì lại gật đầu đồng ý thật, đồng ý thật kìa!
Lúc ngồi đối diện cụng ly, vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra vậy, lại uống rượu cùng nhau luôn ?
Tần Thì kh nói nhiều, chỉ nhàn nhạt bảo mẹ mất vì bệnh.
Nói xong lại nâng ly uống tiếp, từng ngụm từng ngụm.
Bị ảnh hưởng, mà thì vốn đã men trong ... kết quả là say luôn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, việc đầu tiên làm là cầm ện thoại.
Mở ra nhóm chat gia đình nổ b nóc.
Trần Tử Khâm: “Báo cáo báo cáo! Giản Thúc qua đêm kh về nhà!”
Mẹ : “Lại tăng ca à? Cái c ty đó coi ta là con kh vậy trời?”
Trần Tử Khâm: “Hình như kh tăng ca đâu… hình như chị họ con bồ đó.”
Sau câu này, nhóm chat như bùng nổ.
Mẹ , dì , cả tá tin n riêng gửi tới.
chẳng trả lời tin nào, tắt ện thoại, ngồi dậy.
Ngó qua sau lưng sofa th Tần Thì đã ở trong bếp nấu nướng từ bao giờ.
Kh biết ngủ từ lúc nào, nhưng lúc này tr vô cùng tỉnh táo, chẳng hề vẻ uể oải của hôm qua.
Ngược lại, giống hình mẫu “đàn của gia đình”, bận rộn trong gian bếp.
“Em dậy à?” - Tần Thì bưng đồ ăn lên bàn.
“Xin lỗi nhé, hôm qua uống nhiều quá. Đáng ra nên để em ngủ phòng khách, mà th em ngủ luôn trên sofa nên kh gọi. Phòng tắm đồ dùng cá nhân mới, đang nấu thêm món c.”
xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức:
“Tổng giám đốc Tần, tối qua… tụi …”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
uống khá tốt, nhưng kh nghĩa là chưa từng say.
Tối qua đúng là say thật.
Lờ mờ nhớ hình như còn ôm vai , nói kiểu “sau này chị chống lưng”…?
May là kh để bụng.
Tần Thì bình thản nói:
“Tối qua cũng uống nhiều. Em cũng đừng nghĩ nhiều. Dậy ăn sáng .”
“…Vâng!”
Rửa mặt xong ra bàn ăn, tròn mắt vào bàn đồ ăn.
Trên bàn là một bữa sáng đủ món:
Bò bít tết, salad, bánh bao, cháo trắng, dưa muối…
“Kh biết em thích gì nên làm mỗi thứ một ít.”
“Wow, tổng giám đốc Tần, kh ngờ nấu ăn giỏi vậy đó!”
“Du học ép ta học thôi.”
“Lúc nãy còn kh muốn ăn, mà giờ một cái đã th đói.”
Tần Thì khẽ cười.
ngồi xuống, cắt một miếng bò bít tết.
Ăn vào thịt mềm, ngọt, đúng chuẩn nhà hàng xịn, kh loại mua ngoài chợ.
này… kh những nấu giỏi, còn gu.
Gương mặt thì đẹp trai, tài giỏi, nấu ăn đỉnh, lại còn… tiền.
Như mẹ hay nói:
“Đàn như vậy, chính là hàng hiếm khó tìm.”
“Mẹ em cứ mắng em hoài, đồ trong tủ để mốc kh biết ăn, toàn gọi đồ ăn sẵn.”
“Sinh viên trong nước áp lực lớn, ra đời lại bận rộn, kh biết nấu ăn cũng là chuyện thường.”
Ủa?
EQ cao ghê.
gật gù, ăn hết nửa miếng bò, hai cái bánh bao, thêm một bát cháo.
Liếc đồng hồ 8:05 , làm thôi.
Tần Thì nói đúng lúc:
“ đưa em về nhà thay đồ, cùng đến c ty.”
đúng là cần về nhà thay đồ:
“Vậy làm phiền .”
nâng ly cà phê đen, cười nhạt:
“Nếu nhớ kh lầm… Hôm qua em nói, chúng ta là em chiến hữu từng uống say chung một trận, gọi ‘tổng giám đốc Tần’ nghe xa lạ quá thì ?”
“Vậy… gọi là ‘Tần tổng’ được kh?”
Tần Thì nhíu mày, day trán một cái:
“Nếu sau này kh còn làm sếp của em nữa… em tính gọi là gì đây?”
Dạo này thường tăng ca muộn, nhưng lần nào cũng “vô tình” gặp xe của Tần Thì đậu ngay cổng c ty.
Chỉ cần ở lại tăng ca, là kiểu gì văn phòng thư ký cũng gửi chút “ấm áp tình thương” đến tận nơi.
Trưởng phòng thì hay cằn nhằn rằng gửi mail hoài kh th sếp trả lời, nhưng dòng “Đã nhận” lạnh lùng trên hệ thống mà cứ th như đang… âm thầm làm chuyện mờ ám.
Tần Thì thỉnh thoảng cũng n WeChat cho , chẳng chuyện gì to tát, phần lớn là hỏi xem trong thành phố món gì đặc sản, muốn mời khách.
lần đang tiếp khách thì bất ngờ đụng mặt .
Th lúng túng, dứt khoát bỏ luôn tiệc của để ra mặt giúp ứng phó.
đâu kẻ chưa từng yêu nên đại khái cũng hiểu ý .
Chỉ là... vẫn chưa chắc c.
thích kiểu gì? Là kiểu đùa vui theo phong cách “tổng tài”? Hay là thật lòng thật dạ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.