Vừa Gặp Đã Yêu
Chương 8:
Cùng lúc đó, một bạn học cũ là một đại thiếu gia, từng theo đuổi dai dẳng suốt thời đại học, nay lại rủ rê họp lớp mừng sinh nhật.
từ chối mãi kh được, đành cho xong.
Ai ngờ đến nơi mới phát hiện bầu kh khí chẳng giống sinh nhật tí nào.
Khắp nơi treo bóng bay màu hồng phấn, bạn bè liếc mắt đưa tình, cười cười đẩy đẩy... tr chẳng khác gì chuẩn bị cầu hôn.
thiếu gia tên Trương Thiên đẩy bánh kem bước ra, vừa th dáng vẻ là đã cảm th gì sai sai.
định rút lui, nhưng bị hai bạn của c lại.
Ngay sau đó, Trương Thiên bước đến trước mặt , quỳ một gối xuống, mở lời:
“Giản Thúc, từ hồi đại học đã thích em.”
“ ba trai, là út. Ba nói, cưới vợ xong sẽ chia cho một c ty nhỏ để quản lý.”
“Mẹ cũng đã sang tên cho hai căn biệt thự. cũng khoản tiền tiết kiệm riêng, còn đầu tư cổ phiếu, kh dựa dẫm gia đình cũng sống được.”
“Sinh nhật này là tròn hai tám tuổi, muốn kết hôn. Muốn một gia đình với em.”
“Sau này sẽ thu tâm lại, đặt tất cả vào tổ ấm. Vì vậy, Giản Thúc, em đồng ý l kh?”
Xung qu lập tức vang lên:
“L ! L !”
cứng đờ cả .
Nhỏ giọng hỏi Trương Thiên:
“ kh thể bàn với trước à?”
Câu trả lời của ta là cầu hôn to hơn lần nữa:
“Giản Thúc, l nhé, để chăm sóc em cả đời.”
Kh khí xung qu sôi nổi đến choáng ngợp, như thể chỉ cần gật đầu là thể bước vào thế giới nhung lụa của “quý bà phú quý”.
Nhưng… gương mặt Trương Thiên, lại chẳng thể yêu nổi.
Kết hôn rốt cuộc là nên chọn tình cảm hay chọn vật chất?
Xin lỗi.
muốn… cả hai.
Khi kh khí dần lắng xuống, kh nhận bó hoa cũng kh cầm nhẫn.
Chỉ khẽ đỡ cánh tay Trương Thiên, nhẹ nhàng nâng ta dậy:
“Xin lỗi. sẽ gặp được phù hợp hơn em.”
Ra khỏi tiệc, trời đêm lác đác mưa bụi.
Tần Thì bỗng từ đâu xuất hiện, đứng dưới một chiếc ô đen, ánh mắt bình tĩnh .
Ánh mắt hai giao nhau. đang định nói gì đó thì...
Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp là Trương Thiên đuổi theo.
“Giản Thúc! chuyện muốn nói với em, Giản Thúc!”
Trương Thiên chạy vội đến, đứng c giữa và Tần Thì.
“ biết hôm nay cầu hôn mà kh bàn trước với em là kh đúng. Nhưng thật lòng thích em!”
“Nếu em chưa muốn kết hôn cũng kh , làm yêu trước cũng được. Thậm chí nếu em kh thích, để làm dự bị cũng được, chỉ cần em đừng giận…”
liếc sang, th Tần Thì đang với vẻ hứng thú như xem kịch vui.
vội vàng dời mắt về Trương Thiên, lúng túng nói:
“Trương Thiên, … thật ra…”
Đang cân nhắc nói thế nào để từ chối khéo, thì…
Một giọng nam lạnh lùng vang lên sau lưng :
“Cô … đã trong lòng .”
Trái tim như khựng lại một nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vua-gap-da-yeu-zsmk/chuong-8.html.]
Tần Thì bước tới, tay cầm ô, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên chiếc nhẫn nơi ngón út của .
“ là ai?” Trương Thiên cảnh giác th rõ địch ý.
Tần Thì ềm đạm đáp:
“ là ai kh quan trọng. Quan trọng là… cô thích . Cô sẽ kh nhận lời cầu hôn của .”
Cứ như thế, bị Tần Thì “lôi” trong cơn choáng váng.
Tới tận bãi đỗ xe, vẫn chưa bu tay ra.
Mưa đã tạnh từ lúc nào.
Th chiếc xe G-Class của , xoay cổ tay, nhỏ giọng:
“Cảm ơn , tổng giám đốc Tần, vì đã giúp . thả ra được , tự về.”
Tần Thì kh nói, chỉ xoay , đẩy nhẹ dựa vào cánh cửa xe.
Sau đó cúi , nghiêng ô, cũng bước vào trong.
chống một tay lên nóc xe, giam giữa cánh tay và lồng n.g.ự.c .
Khoảng cách càng lúc càng gần.
Khi cảm giác được hơi thở ấm nóng chạm vào môi, theo bản năng nghiêng đầu tránh né.
Ai ngờ lại bị giữ cằm, kéo mặt quay lại.
“Đừng trốn.”
Giọng Tần Thì khàn đặc, vừa gắt gao, vừa mê hoặc.
Đôi mắt đào hoa hơi rủ xuống, ánh khóa chặt vào môi , …
Nụ hôn ập đến.
Ban đầu là cảm giác lạnh lạnh, ngay sau đó là ấm nóng và… bốc cháy.
“Ưm…!”
Nụ hôn của Tần Thì vừa mạnh bạo, vừa sâu khiến gần như đứng kh vững.
Chân mềm nhũn, lưng bị tay ôm giữ chặt.
Sau lưng là xe, trước mặt là kh còn đường lui.
Tay đặt lên vai , thân thể như bị nhấn chìm trong một thứ cảm xúc chưa từng .
Cảm giác như ện giật, như chìm trong nước, khiến đầu óc rối tung.
Cho đến khi thở kh nổi nữa, mới bu ra.
Trán kề trán, hơi thở cũng hỗn loạn kh kém. cảm nhận rõ ràng được tim đang đập thình thịch.
Chúng chỉ tách nhau một chút, lại cúi đầu, hôn khẽ lên khóe môi một cái.
đỏ mặt, toàn thân như sắp bốc cháy.
cúi đầu, muốn đẩy ra, nhưng chưa kịp làm gì thì đã lại cúi xuống.
nghiêng tránh, nhưng lại nghe khàn khàn thì thầm:
“Còn né nữa à?”
Lần này, hôn còn lâu hơn, sâu hơn, dường như muốn nuốt l .
Dù ô che kín, vẫn lờ mờ nghe th tiếng m ngang qua bãi xe cười khúc khích.
đến khi hôn đủ, mới chịu bu ra, kéo vào lòng ôm chặt.
kh biết tay đặt lên eo từ bao giờ, chỉ biết nếu kh đỡ, chắc ngã gục luôn tại chỗ.
Yên tĩnh một lúc, Tần Thì nghiêng đầu :
“Em vừa bị cầu hôn đ hả?”
“…Ừm.”
l.i.ế.m môi, cảm giác môi sưng lên .
Tần Thì giơ tay vuốt nhẹ môi một cái:
Chưa có bình luận nào cho chương này.