Vươn Tới Bầu Trời
Chương 38:
Thiên Lam vô cùng ngạc nhiên về khả năng nấu ăn của Hải . Cô cười tới híp cả mắt:
- Sau này thường xuyên để vào bếp mới được.
Hải nhoẻn miệng cười:
- Bắt đầu biết nghĩ xa đây…
Thiên Lam vui vẻ đáp:
- Đương nhiên là tính trước . Ai khả năng gì vượt trội thì phát huy. Em tuy rằng nấu ăn chỉ ở mức chấp nhận được nhưng rửa bát lại siêu sạch. Bát mà bị xỉn màu chỉ cần trộn thuốc muối và nước rửa bát là sạch bóng.
Nói xong, cô tiếp lời:
- Giờ tới lượt ngồi nghỉ để em rửa bát nha.
Hải vội lắc đầu. biết thời gian qua Thiên Lam đã vất vả, hai họ cũng kh nhiều thời gian bên nhau nên nhân cơ hội này giúp bạn gái một chút để cô được nghỉ ngơi.
- Em tr thủ tắm nghỉ sớm . Làm việc nhà cũng là một cách để thư giãn đó.
Thiên Lam mỉm cười, nói lời cảm ơn với Hải rời . Chỉ ều dạo gần đây cô kh được tập trung thì , lúc thì quên mang theo quần áo để thay, khi lại quên mang theo nước nóng. Giờ thì hay , ban ngày trời nóng như đổ lửa nên tối cũng chẳng cần đun nước nhưng bình nước kia lại mặt còn quần quần áo thì bỏ quên trên giường.
Thiên Lam lại đám quần áo vừa được ngâm trong chậu, khẽ thở dài. Chẳng lẽ cô ở trong này cho tới khi kia tự ra về hay ?
Thiên Lam còn chưa nghĩ ra câu trả lời, Hải đã nói vọng vào:
- Em định ở trong đó tới khi nào vậy? cần giúp gì kh?
Thiên Lam ấp úng một hồi, cuối cùng cũng mở miệng nhờ bên ngoài cầm hộ đám quần áo bỏ quên trên giường.
Hải tủm tỉm cười:
- Của em đây.
Thiên Lam nhận đồ từ Hải , kh khỏi thắc mắc:
- Tại nh vậy chứ?
Hải kh nhịn được cười, mở miệng trêu chọc Thiên Lam:
- Lúc rửa bát xong đã th đám chuột Mickey này trên giường . Chỉ là nghĩ biết đâu em chơi lớn, kh mặc đồ mà xuất hiện.
Thiên Lam kh thèm đôi co với cái tên mặt dày bên ngoài mà nh chóng mặc quần áo lên . Chỉ ều cô phát hiện đám đồ này thiếu mất chiếc áo n.g.ự.c màu đen.
Chẳng lẽ cô đã quên l nó ra khỏi tủ đồ? Hay là Hải đã làm rơi trong quá trình “vận chuyển”?
Thiên Lam thở phào nhẹ nhõm khi bộ đồ này lớp bèo nhún ở ngực. Cô bước ra ngoài, cầm l cốc nước gần đó đưa mắt qu.
Thiếu chút nữa cô nàng phun cả ngụm nước đang uống dở ra ngoài:
- Hải … ai cho làm thế?
Hải nhăn nhăn nhở nhở, chỉ vào củ cà rốt đang “đeo kính râm”:
- th hợp thời trang đ chứ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói , tiến về phía Thiên Lam, cốc nhẹ vào đầu cô:
- Trời nóng 39, 40 độ mà em vẫn thể yên tâm dùng “đệm mút” ? Ít nhất là khi ở nhà cũng nên thoải mái một chút. ta còn đấu tr đòi quyền bình đẳng, bỏ áo n.g.ự.c đ cô nương.
Thiên Lam đỏ mặt, ấp úng:
- Nhưng em quen mặc đầy đủ trước mặt khác …
Hải bật cười:
- cũng được em liệt kê vào d sách ngoài ?
Thiên Lam vội vàng cúi xuống “tháo kính râm” cho củ cà rốt nói:
- Đúng vậy.
Hải th tim bỗng nhiên đập liên hồi. Kh th thứ gì kh nên th đ chứ?
Lúc Thiên Lam vừa bước ra cũng là lúc Hải chuẩn bị rời . Hải lấm tấm mồ hôi, cô thắc mắc:
- Ở nhà em nóng quá đúng kh? Tháng tới lĩnh lương nhất định em sẽ lắp ều hoà.
Hải bật cười. vẻ như bạn gái kh biết những suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu khiến đột nhiên “bốc hoả”.
- về ôn bài đây. trai em đặc cách cho nghỉ một ngày để bảo vệ luận văn đó. Em nhất định đến đ.
Thiên Lam nhoẻn miệng cười:
- Đương nhiên . Em sẽ mua quà tặng .
…
Hải sốt ruột đồng hồ. Còn mười phút nữa là lễ bảo vệ luận văn chính thức bắt đầu . Thiên Lam chỉ n tin báo cô bị tắc đường kh hề trả lời tin n của .
- Phúc Khang, Thiên Lam n tin cho kh?
Phúc Khang vội lắc đầu.
- cũng biết từ chỗ Thiên Lam làm việc tới đây qua một đoạn đường đang thi c mà. Tắc đường cũng là lẽ đương nhiên.
Hải khẽ gật đầu. Phúc Khang nói đúng. Thiên Lam thường di chuyển bằng xe buýt, lẽ lúc này muốn xuống xe cũng khó chứ đừng nói là tới nơi này. Nhưng chẳng cô đã nói sẽ nghỉ làm hôm nay hay ? Lẽ nào việc gấp tới c ty?
Đúng lúc này, thầy giáo trong trường nhắc Hải chuẩn bị máy tính để thuyết trình.
qu một lượt, bố Tường, mẹ Phụng, Phúc Khang, trẻ Trần Kiên và cả bố Thành đều mặt. lẽ mẹ Lan sau khi ly thân với bố Thành đã chẳng còn để ý tới chuyện của Hải nữa nên kh tới đây.
Dù chỉ một Hải bảo vệ luận văn nhưng hội trường vẫn khá đ tới dự. lẽ sinh viên khoá dưới muốn học hỏi kinh nghiệm của nên đến nới này.
Hải tiến tới bên cạnh Phúc Khang:
- Lát nữa phiền quay lại toàn bộ bài thuyết trình nhé. muốn Thiên Lam xem được.
Phúc Khang khẽ gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc trong lòng. Thiên Lam đã tới nhưng lại vô tình gặp mẹ của . Bà Lan vốn mang trọng bệnh nên ngất xỉu ngay cổng trường đại học. Thiên Lam sợ rằng Phúc Khang rời sẽ khiến Hải nghi ngờ lo lắng nên một đưa bà Lan tới bệnh viện. Chắc hẳn cả mẹ và Thiên Lam đều muốn th hình ảnh của Hải lúc này.
Phúc Khang mỉm cười:
- Phát trực tiếp luôn. Vỹ Khang cũng đang chờ đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.