Vươn Tới Bầu Trời
Chương 39:
Bà Lan tỉnh lại, th Thiên Lam ngồi bên cạnh liền rơi nước mắt. Suốt thời gian qua bà đã suy nghĩ nhiều, bà nhớ về quãng thời gian khi là sinh viên, nhớ tới Linh Nga, tới lỗi lầm mà gây ra.
Bà đưa tay nắm l tay Thiên Lam:
- Cô… xin… lỗi…
Thiên Lam đã nghe bác sĩ nói qua về tình trạng của bà Lan, cô khẽ mỉm cười, trấn an bên cạnh:
- Cháu kh còn nghĩ tới lần đầu cô cháu gặp nhau nữa . Hải chắc c muốn cô mặt ở buổi bảo vệ luận văn. nói chính cô là truyền cảm hứng để học tốt ngoại ngữ. Nhưng mà kh đâu, Phúc Khang đang truyền trực tiếp buổi bảo vệ luận văn.
Nói , cô đưa ện thoại tới trước mặt bà Lan, tháo tai nghe và bật chế độ loa ngoài.
- Cháu sẽ âm lượng nhỏ xíu thôi kh bác sĩ nhắc nhở cô cháu đó.
Bà Lan xúc động, hai mắt đỏ hoe. Dù Hải kh con trai ruột của bà nhưng đó là ở bên cạnh bà suốt thời gian qua. Tình cảm bà dành cho Hải là thật lòng. Đối với bà Lan, kh chỉ Phúc Khang mà Hải cũng là một nhà.
- Thiên Lam… cháu tha thứ cho cô chứ?
Thiên Lam còn chưa kịp nói gì thì bà Lan đã tiếp lời:
- Cô xin lỗi vì cô mà bố và mẹ cháu kh đến được với nhau.
Thiên Lam mỉm cười:
- Cháu đã suy nghĩ nhiều. lẽ lúc đó tình cảm của hai họ là tình yêu nhưng ai dám chắc nếu sống cùng một nhà sẽ hạnh phúc. Cháu kh đồng tình việc cô tìm cách chia rẽ bố và mẹ nhưng dù cô đã làm tròn trách nhiệm của một vợ, một mẹ...
Dứt lời, Thiên Lam nắm l tay bà Lan:
- Từ giờ trở cô đừng nói những lời như vậy nữa.
Bà Lan khẽ gật đầu. Nếu đổi lại là bà, lẽ đã kh hành xử được như Thiên Lam.
- Cảm ơn … con…
…
Bà Lan chìm vào giấc ngủ lúc nào kh hay. Khi tỉnh lại, kh chỉ Thiên Lam mà còn Hải , Phúc Khang và Thành ở đó.
Phúc Khang th mẹ tỉnh lại liền tới gần nói:
- May là mẹ gặp được Thiên Lam đ. Nếu đổi lại là con nhất định con sẽ vác mẹ ra xe mô tô chở tới đây.
Hải vỗ nhẹ vào vai Phúc Khang:
- Còn đùa nữa à. Mẹ tỉnh lại mau mua cháo cho mẹ .
Thiên Lam liếc bố Thành. Ông vẫn luôn im lặng từ lúc bước vào căn phòng này. Cô nói với Phúc Khang:
- ở lại với cô . Em và bố mua đồ cho. Em sẽ mua cơm cho cả nhà luôn.
Dứt lời, cô kéo tay bố nói:
- Bố cùng con bố nhé.
Ông Thành khẽ gật đầu, cùng con gái rời . Trên đường tới nhà ăn của bệnh viện, nói với Thiên Lam:
- Bố xin lỗi. Tất cả đều tại bố.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thiên Lam mỉm cười:
- Bố đừng suy nghĩ nhiều. Lúc trước con cũng nói với cô Lan . Con kh giận cô , thực lòng mong cô khoẻ lại.
Nói xong, cô tiếp lời:
- Bố cũng biết chăm sóc cho bản thân . Con, Phúc Khang và cả Hải đều ở xa, ngoài đó chỉ bố và cô Lan mà thôi. Con nghĩ cả hai nên ngồi lại với nhau để nói chuyện cho rõ ràng. Con th cô còn thương bố nhiều lắm.
Ông Thành đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Thiên Lam:
- So với hồi đầu bố con gặp nhau thì con trưởng thành hơn . Bố nghĩ bản thân nợ con nhiều Lam ạ.
Thiên Lam nhoẻn miệng cười:
- Bố nợ nhiều vậy thì hôm nay bố mời cả nhà một bữa đ.
Ông Thành bật cười. Ông biết con gái kh muốn nhắc nhiều tới những chuyện đã qua nhưng luôn cảm th lỗi với mẹ con Thiên Lam. lẽ Thiên Lam nói đúng, sống thật tốt cũng là một cách để chuộc lỗi với con gái .
- Nghe theo con.
…
Hải bước tới, ôm l Thiên Lam từ phía sau:
- Những ngày qua em vất vả . Cảm ơn em nhiều lắm. Nhờ em mà bố Thành, mẹ Lan lại về bên nhau.
Dứt lời, Hải thì thầm bên tai cô:
- nghĩ tháng tới em đừng mua ều hoà nữa. Em đến ở cùng được kh?
Thiên Lam xoay lại, ểm nhẹ vào trán của Hải :
- Dụ dỗ con gái nhà lành nè.
Hải mỉm cười, vừa nói vừa l một chiếc hộp màu x da trời ra khỏi túi áo:
- cũng kh biết làm mới đúng...
Th bạn gái còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hải xị mặt:
- đang cầu hôn em đó Thiên Lam.
Thiên Lam bật cười:
- Nhưng… trong hộp này kh gì mà.
Hải giật . Lẽ nào Phúc Khang xem xong nhẫn đã đem cất vào hộp khác? ngượng ngùng, quả thật chưa từng nghĩ tới tình huống này bao giờ.
- … xin lỗi.
Thiên Lam tủm tỉm cười, kiễng chân, đưa tay ôm l cổ Hải :
- Vì màn cầu hôn một kh hai này… em đồng ý…
Chưa có bình luận nào cho chương này.