Vươn Tới Bầu Trời
Chương 40:
- Hải … mơ cái gì mà nhăn nhăn nhở nhở vậy? - Vừa nói, Phúc Khang vừa vỗ vỗ vào bả vai Hải .
Hải ngồi bật dậy:
- Nhẫn… nhẫn của … để ở đâu ?
Trần Kiên cười thành tiếng:
- Hôm qua xem nhẫn xong chúng ta bỏ vào hộp mà. Đừng nói trong mơ nhẫn đã kh cánh mà bay nhé.
Hải gãi gãi đầu:
- Cháu th cầu hôn Thiên Lam mà hộp nhẫn trống trơn.
Phúc Khang tò mò:
- Con bé vẫn đồng ý ?
Hải cao giọng:
- Đương nhiên.
Phúc Khang đưa nắm đ.ấ.m về phía Hải :
- dám nghĩ em gái ngốc nghếch thế ? ai cầu hôn kh cần nhẫn chứ?
Hải bật cười. Phúc Khang đâu biết rằng đối với Thiên Lam, quyết định yêu một đại thiếu gia như Hải ngày đầu gặp mặt khó khăn gấp ngàn lần việc ở bên Hải “kh nơi nương tựa”.
Như nhớ ra ều gì, Hải vội vàng rời khỏi giường:
- Chiều nay tới lắp ều hoà cho Thiên Lam. Cháu qua nhà cô .
Trần Kiên và Phúc Khang bật cười. Nếu kh hai họ dụ dỗ nhất định Hải kh tham gia tiệc chia tay đời độc thân. Ba uống nhiều hơn hẳn ngày thường. Trần Kiên và Phúc Khang mừng vì cuối cùng Hải và Thiên Lam cuối cùng cũng thể bên nhau nên hơi quá chén. Kết quả là cả ba ngủ lại nhà của Trần Kiên.
dáng vẻ vội vàng của Hải , Phúc Khang bật cười:
- Ông trẻ… Thằng kia nó bị vậy? Từ đây tới nhà Thiên Lam đâu xa. Nó vội vàng cái gì chứ?
Trần Kiên nhấp một chút trà nói:
- thật là cháu nhiều bạn gái theo đuổi kh Khang? Đương nhiên là Hải về qua nhà tắm rửa sạch sẽ. Nói kh chừng còn tỉa tóc, cạo râu và đặc biệt là nó đánh răng.
Phúc Khang ôm bụng cười:
- Cháu quên mất.
Trần Kiên g giọng nói:
- Giờ thì nghiêm túc đây. Hải sẽ nh chóng cầu hôn Thiên Lam nên chúng ta cần chuẩn bị quà mừng sớm một chút.
Phúc Khang vui vẻ đáp:
- Cháu đã chuẩn bị…
Trần Kiên vào bức hình sáng lấp lánh ánh kim loại màu vàng của Phúc Khang liền mỉm cười. Xem ra này chuẩn bị quà lớn cho em gái đây.
Phúc Khang tò mò:
- Vậy còn trẻ thì ?
Trần Kiên chỉ vào đơn hàng còn chưa th toán trên ện thoại.
Phúc Khang la lớn:
- Trời đất ạ. Quần áo cho đám nhóc con mặc từ sơ sinh tới mười tuổi luôn.
Trần Kiên tủm tỉm cười. Cả Thiên Lam và Hải đều là thân thiết với Trần Kiên, đương nhiên là chuẩn bị kỹ càng . Trần Kiên thực lòng mong sớm được bế chắt.
Phúc Khang lẩm bẩm:
- Con của Thiên Lam và Hải sẽ gọi cháu là bác, gọi trẻ là… cụ.
Nói , Phúc Khang ôm l bả vai của Trần Kiên:
- Cháu th mà lên chức cụ thì hơi phí đ. Còn quá trẻ. Ông chỉ hơn Vỹ Khang vài tuổi thôi mà.
Nhắc tới Vỹ Khang, Trần Kiên tò mò hỏi:
- dạo này sống tốt chứ?
Phúc Khang nhoẻn miệng cười:
- Ý là đã “ổn” chưa hả?
Trần Kiên khẽ gật đầu xác nhận.
Phúc Khang vui vẻ nói:
- Với tính cách của , dù chưa ổn cũng sẽ cố tỏ ra thoải mái. Cháu nghe nói một cô bạn gái nước ngoài, đôi lúc còn chụp ảnh đăng lên Facebook nữa. Nhưng cháu của trẻ là ai chứ, cháu cá họ giả vờ thôi.
Trần Kiên rơi vào trầm tư, lẽ Phúc Khang nói đúng. Với tính cách của Vỹ Khang, nhất định sẽ quay về Việt Nam để dự đám cưới em trai . Khi đó, dù kh ai yêu cầu nhưng Trần Kiên sẽ theo sát Vỹ Khang, vì hơn ai hết Trần Kiên hiểu rượu làm cho con ta bộc lộ những tình cảm giấu kín trong lòng.
…
Thiên Lam và Hải nở nụ cười hạnh phúc, Trần Kiên kh kìm được cảm xúc, hai mắt đỏ hoe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phúc Khang nhăn nhăn nhở nhở, huých nhẹ vào khuỷu tay bên cạnh:
- Bây giờ cháu mới biết là mau nước mắt như vậy đó.
Trần Kiên bật cười khi nghe m lời này của Phúc Khang.
Trần Kiên thật lòng mong hai họ luôn luôn vui vẻ. Nếu như Hải từng suy xụp vì bị tai nạn trước ngày thi tuyển phi c, ước mơ chinh phục bầu trời đã gác lại thì nay trời đã mang tới cho một Thiên Lam dễ thương nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Hai bọn họ vượt qua biết bao khó khăn mới thể ở bên nhau. Dù chặng đường phía trước còn dài nhưng sự tin tưởng vào đối phương nhất định sẽ giúp Hải và Thiên Lam đến bến bờ hạnh phúc.
- Một… Hai… Ba…
Tiếng hô vang của đám đ khiến Trần Kiên giật . Tới màn tung hoa cưới ?
M cô gái trẻ vô cùng háo hức, mong hoa cưới của Thiên Lam sẽ tới chỗ . Chỉ ều Thiên Lam quên mất nên lực từ tay hơi lớn, bó hoa tới thẳng chỗ Phúc Khang.
Phúc Khang mặt méo xẹo:
- tiếp theo là cháu ?
Hải và Thiên Lam tủm tỉm cười. Xem ra của hai họ chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc. Nhưng ai mà biết được, khi gặp đúng , đúng thời ểm thì dù gặp trở ngại Phúc Khang cũng quyết vượt qua để gây dựng nên tổ ấm cho riêng chứ.
Ông Tường và bà Phụng bật cười:
- Phúc Khang này, quà cưới của con nhất định còn lớn hơn của Hải nữa.
Phúc Khang nhăn nhăn nhở nhở:
- Bố mẹ làm con mong chờ tới ngày đó quá. Nhưng mà nó là cái gì vậy ạ?
Hải tới trước bàn tiệc của bố mẹ, vui vẻ nói:
- Mẹ Phụng may đồ đẹp nên đã may đồ đôi cho và Thiên Lam. Dạo này tăng cân nên may cỡ lớn hơn là đúng .
Thiên Lam reo lên:
- A… chính là m mảnh vải hình chuột Mickey kh mẹ. Con thích đồ như vậy lắm nhưng Hải kh chịu. Lúc nào cũng chê con như trẻ con.
Bà Phụng và bà Nga tủm tỉm cười. M mảnh vải đó là may cho đám trẻ ở trường bà Nga - mẹ nuôi của Thiên Lam. Vải kia là do Hải chọn, kh những thế mẫu váy bà thiết kế cũng vẻ “tiết kiệm” nguyên liệu.
Hải ghé sát vào tai Thiên Lam, thì thầm:
- Tối nay cho em mặc thử luôn.
Thiên Lam gật đầu đồng ý ngay lập tức:
- Chụp một bức hình làm kỉ niệm nữa nha. đừng làm mặt xấu phá đám em đ.
Lúc này, Tuấn Minh đưa máy ảnh lên nói:
- với mợ cùng cả nhà đứng lên để cháu còn chụp hình nào. Đảm bảo kh đẹp kh l tiền.
Phúc Khang đưa nắm đ.ấ.m về phía Tuấn Minh:
- mợ nào? là chú dì mới đúng.
Ông Thành và bà Lan trêu chọc Tuấn Minh:
- Tưởng cháu nhờ Hải kéo level trong game chụp ảnh miễn phí mà. giờ lại tính tiền .
Tuấn Minh cười thành tiếng:
- Thời gian tới chú bận. Cháu nghĩ l tiền vẫn hơn.
Hải đưa một mẩu gi vào tay Tuấn Minh khiến ta cảm động tới rơi nước mắt. Là tài khoản game của Hải .
- Chú… chú cho cháu ?
Hải khẽ gật đầu. Thời gian tới còn nhiều chuyện làm cùng Thiên Lam, thời gian đâu mà đ.ấ.m với đá trên mạng nữa chứ. Cả đời này, chỉ cần th nụ cười của “trời x” đã là đủ , chẳng còn quan tâm tới thứ gì khác.
Hải nhẹ nhàng nắm l tay Thiên Lam:
- Chào mừng em tới với thế giới của đã lập gia đình. Từ giờ trở trước khi ngủ em cũng th , mở mắt ra buổi sáng cũng như vậy, mong em sẽ kh chán ghét hắt hủi .
Thiên Lam mỉm cười:
- Còn xem thái độ của đồng chí chồng thế nào đã.
Hải nhẹ nhàng cúi hôn lên môi Thiên Lam, khẽ thì thầm:
- Tối nay em sẽ biết. trân trọng mời vợ tới dự lễ tốt nghiệp của .
Thiên Lam nghe th chủ đề này da gà da vịt nổi hết cả lên. Hải vẫn thường trêu cô kh chịu cấp bằng tốt nghiệp cho sớm hơn quy định. Thiên Lam ấp úng:
- Nhưng ngày mai chúng ta còn hưởng tuần trăng mật nữa mà.
Hải ểm nhẹ vào trán Thiên Lam:
- Chiều mai mới bay đ cô nương. phân biệt được AM với PM kh hả?
…
- Còn bà kia… viết cái gì mà viết nữa. Hết truyện đó. Lo mà ra ngoại truyện .
- Dạ vâng . Xin cáo từ. 😂
Chưa có bình luận nào cho chương này.