Vương Gia Kén Ăn Cứ Để Tiểu Y Sư Lo!
Chương 17
"Bổn vương... so với cái gã họ Lâm kia còn cường tráng tốt đẹp hơn vạn lần."
Ngài đứng sát sạt ngay trước mặt ta, qu quẩn trên thân y phục tỏa ra một mùi hương phảng phất tựa hương dầu mè th khiết quyến rũ. Ánh mắt ngài thâm sâu hun hút như đang mang theo móc câu chực chờ móc l linh hồn đối diện. Trong đầu óc ta lập tức nổ đoàng một tiếng nh tai nhức óc, tức thì mọi nơ-ron thần kinh đều trở nên trống rỗng tê liệt hoàn toàn.
Ngài đang muốn hơn thua g tị với Lâm tiểu tướng quân kia, hay là đang mượn rượu giải sầu mượn cớ để thẳng t bày tỏ chân tâm với ta đây?
Ta ngây ngốc đến dại ngước trân trân vào gương mặt tuấn mỹ vô song đang cận kề sát sạt trong gang tấc, chỉ cảm th ba hồn bảy vía nhà dường như sắp sửa bị nhan sắc kia câu kéo mất tiêu . Đôi chân ta bỗng chốc trở nên mềm nhũn chẳng còn chút sức lực, cả cơ thể nghiêng ngả loạng choạng chực đổ ập sang một bên.
Đúng lúc đó, một lực kéo vô cùng mạnh mẽ từ cánh tay rắn rỏi lập tức lao tới hỗ trợ. Cổ tay ta bất ngờ bị ngài dùng tay tóm gọn siết c.h.ặ.t, thuận đà lực đạo mà kéo giật về phía ngài. Trong khoảnh khắc hoảng hốt mất thăng bằng, bàn tay ta cứ thế quơ quào loạn xạ trong kh trung hòng tìm kiếm chỗ bấu víu nương tựa. Ai mà ngờ được một sự trùng hợp vi diệu như thế lại thể xảy ra, bàn tay chới với lại vừa khéo ập thẳng lên ngay vùng bụng dưới săn chắc của ngài!
Lòng bàn tay nhỏ bé của ta lập tức chạm một mảng cơ bắp cuồn cuộn vạm vỡ, rắn chắc mà lại nóng hầm hập, căng tràn đầy sức mạnh nam tính. Trời đất thánh thần ơi! Cảm giác đàn hồi mê c.h.ế.t sống lại này vậy mà còn tuyệt diệu hơn xa so với cái gót chân chân kiên cường rắn rỏi kia nữa!
Khoảnh khắc trần ai như bị một ma lực vô hình ngưng đọng, giữ đứng lại hoàn toàn. Ta cứng đờ cả thân kh dám cựa quậy, ngài cũng giữ nguyên tư thế khựng lại bất động. Mặt ta nh ch.óng đỏ bừng lên như quả gấc chín, hơi nóng tỏa ra râm ran còn dữ dội hơn cả ngọn lửa đang rực cháy trong lò bếp kia. Ngài khẽ rũ mắt rèm mi xuống, thâm tình trân trân vào bàn tay vô lại của ta vẫn đang thản nhiên đặt án ngữ trên thân ngài, yết hầu gợi cảm bất giác khẽ động đậy chuyển dời một nhịp nuốt nước bọt.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, kh set vip và kh đăng ở nơi khác, vui lòng kh mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngài chẳng hề ý gạt phăng bàn tay tội lỗi ra, ngược lại còn táo bạo dùng ngón tay cái thô ráp chậm rãi miết nhẹ vuốt ve bên trong mặt cổ tay ta. Động tác của ngài cứ thong thả từ tốn mà mềm mại hệt như một chiếc l vũ mơn trớn quét nhẹ qua da thịt, mang theo một trận tê ngứa râm ran x thẳng tắp vào tận cùng nhịp đập nơi con tim.
Ta như kẻ dính thuật định thân đứng chôn chân ngay tại chỗ, toàn thân chẳng tài nào nhúc nhích mảy may nổi một ngón tay, chỉ biết ngây ngô gật gù cái đầu, lẩm bẩm trong miệng: Sờ được ! Cuối cùng thì cũng sờ được ! Tuy bộ vị kh là gót chân như ao ước, nhưng cái phần cơ bụng sáu múi này xúc cảm gọi là trên cả tuyệt tác! Bán thân vào vương phủ đổi l ba lạng bạc nguyệt ngân này quả là mối làm ăn một vốn bốn lời to, tuyệt đối kh bao giờ lỗ vốn! Ngài từ tốn chủ động bu lỏng tay ta ra, bộ dáng thản nhiên tựa hồ như chuyện vừa xảy ra chỉ là mây bay gió thoảng, đưa tay sửa sang lại ngay ngắn ống tay áo rộng.
"Bữa tối nay ngàn vạn lần đừng lãng quên cái món cồi ệp ."
Bu xong câu dặn dò, ngài ung dung quay bước rẽ về phía thư phòng, để mặc ta đứng c.h.ế.t trân ngoài khung cửa bếp nhỏ. Mặt mũi nóng ran phừng phừng, trái tim thì đập dồn dập mãnh liệt đến mức ta thầm e ngại khi đến cả Nghiêm ma ma đang làm việc tít ở ngoài tiền viện cũng thể tinh ý nghe th tiếng động âm vang này.
Sau trận ghen tu lôi đình do sự xuất hiện vô tình của Lâm tiểu tướng quân khơi mào, lớp gi dán cửa sổ vốn mỏng m tang tình che đậy giữa ta và Bách Lý Như Trác coi như đã được hồ nếp dầu mè dán c.h.ặ.t kín bưng mít, giờ chỉ còn chực chờ thời cơ để chọc thủng nốt lớp phòng ngự cuối cùng mà thôi.
Mỗi một ngày trôi qua, ngài vẫn đều đặn giữ thói quen ghé ngang qua khung cửa bếp làm nhiệm vụ giám sát đốc c đúng giờ giấc, lại còn tiện thể bới bèo ra bọ, bắt bẻ đủ mọi ều nhỏ nhặt. Khi thì chê bình trà ta pha cất chưa đủ độ tỏa hương, lúc lại cằn nhằn mâm hương hỏa ta dâng lên đốt lại bị sực nức quá nồng. Nghiêm ma ma thì dạo này ngày nào nét mặt cũng giãn ra cười híp mắt sung sướng tươi như hoa cúc nở rộ mùa thu. Ánh mắt bà mỗi lần vô tình th ta hệt y như đang ngắm nghía một món bảo vật trân quý vô ngần sắp được vương gia trân trọng cất kỹ vào sâu trong khố phòng. Còn thứ cảm giác ngọt ngào mê say len lỏi trong trái tim ta thì cứ theo tháng ngày mà âm thầm đầy đặn tràn trề lên từng ngày.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.