Vương Gia Kén Ăn Cứ Để Tiểu Y Sư Lo!
Chương 18
Buổi trưa rực rỡ hôm , khi ta đương vò đầu bứt tai phân vân suy xét xem cái món ểm tâm Lư Đả Cổn mới ch.óp nặn này nên dụng tâm làm bằng nhân đậu đỏ ngọt ngào hay xài nhân đậu x th mát, thì một vị Thái giám cao cấp áo gấm bận rộn từ trong cung hỏa tốc đ.á.n.h xe ngựa phi tới cửa vương phủ truyền đạt khẩu dụ của Hoàng đế:
"Tuyên ý chỉ: Tĩnh Vương ện hạ lập tức tức tốc hồi cung yết kiến!"
Khi đó, Bách Lý Như Trác vẫn đang giữ bộ dạng tản mạn quen thuộc, lưng tựa hờ bên khung cửa bếp mộc mạc ngắm ta đang hì hục nhào nhào nặn nặn khối bột. Nghe khẩu dụ báo, ngài chỉ dùng giọng nói ềm nhiên thản nhiên đáp trả lại đúng hai chữ ngắn gọn: "Biết ."
Thế nhưng, khoảnh khắc xoay gót ngay trước lúc khởi hành, ánh mắt ngài lại bất chợt dừng lưu luyến trên khuôn mặt ta thật lâu. Ánh cháy bỏng mãnh liệt như hóa thành một chiếc móc câu sắt bén nhọn khẽ găm bập vào tận sâu thẳm tâm can:
"Ở nhà ngoan ngoãn ngoan ngoãn chờ ta quay về nếm thử món ểm tâm mới chế tạo của nàng."
Bóng lưng ngài vừa khuất dạng rời khỏi tầm mắt, m cái ý niệm ngọt ngào lãng mạn vẩn vơ mới nảy sinh trong lòng ta suốt dăm ba hôm nay bỗng chốc lập tức hóa thân thành nỗi bất an thấp thỏm đứng ngồi kh yên. Hoàng Thượng đương kim tự nhiên lại giáng chỉ đột ngột triệu kiến khẩn cấp như vậy, rốt cuộc nguyên do sự việc là vì cái chuyện quái quỷ gì?
Chẳng lẽ... chẳng lẽ nào tay nghề ều chế d.ư.ợ.c thiện chuyên dùng đút lừa của ta linh nghiệm quá mức lố bịch, giúp bồi bổ đệ đệ hoàng tộc của ngài tốt lên tr th, thành thử chọc gai chướng mắt vị đại nhân quý phái quyền thế nào đó? Hay là cái gã Lâm Hằng kia ghen tức, đã thực sự chạy tót vào tận trước Ngự tiền bệ hạ mà quỳ gối cáo trạng mách lẻo, khiến Bệ hạ sinh lòng kh vui lôi đình phẫn nộ?
Nghiêm ma ma đứng bên tr th bộ dáng ệu lại lại lăng xăng của ta, hôm nay hiếm hoi mở lòng kh mắng mỏ quở trách nửa lời, chỉ buồn bã thở dài sườn sượt bu một câu triết lý: "Đã là phúc phận thì họa cũng vô phương tránh. Cứ thuận theo ý trời vậy!" Cái câu khuyên nhủ này quả thực lọt vào tai nghe cũng chẳng khác nào như chưa từng nói!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta uể oải rũ rượi cúi đầu đưa mắt cục bột đương còn đang dang dở được nhào nặn trên thớt, chỉ cảm th l.ồ.ng n.g.ự.c cũng tắc nghẹn lại y hệt như cái khối bột cứng đờ chưa kịp độ nở. Đến cả hũ mỡ mè bảo bối mà ta nâng niu quý giá cất kỹ nhất trong bếp, giờ đây đối với ta cũng hoàn toàn chẳng còn sót lại l một tia hấp dẫn nào.
Thời gian chầm chậm lê thê trôi nhỏ giọt tựa như bị đem ngâm trong một vũng dầu mè đặc quánh. Ta mòn mỏi ngóng chờ từ lúc mặt trời đứng bóng giữa trưa trật cho tới tận lúc ánh nắng tà rực đỏ đã tắt lịm hẳn sau rặng núi xa xa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, kh set vip và kh đăng ở nơi khác, vui lòng kh mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tâm tư hoảng loạn bay bổng quá xa xôi, từ nỗi lo sợ nơm nớp sẽ bị đuổi thẳng cổ đuổi khỏi cánh cổng vương phủ bề thế, ta lại m.ô.n.g lung nghĩ miên man đến chuyện cùng dắt tay ngài bỏ trốn bôn ba lẩn khuất chân trời góc bể. Thậm chí đầu óc ta còn làm ra sự tính toán kỹ lưỡng tươm tất xong xuôi xem nếu giả sử hai đứa dắt tay nhau bỏ trốn tư bôn, thì hành trang tất bật mang theo những món đồ đạc gì. Mà hiển nhiên, trong số đống hành trang tùy thân dĩ nhiên quyết kh thể nào thiếu ba bài phương t.h.u.ố.c bí truyền bảo bối!
Ta thơ thẩn dạo qu quẩn lại trong nhà bếp đến mức chỉ thiếu ều tưởng chừng sắp sửa chà đạp làm mòn nhẵn thín luôn cả cái nền gạch lát đất nung này. Cuối cùng, giữa màn đêm tĩnh lặng như tờ, bên tai ta vội vã đ.á.n.h thức vang lên tiếng bước chân vững chãi đều đặn quen thuộc thuộc về một . Vội vàng ngẩng phắt đầu lên hướng ra ngoài cửa, bóng dáng Bách Lý Như Trác khoác trên bộ trường bào thiên th tao nhã xuất hiện sừng sững lọt vào giữa nền ánh tà dương rực rỡ buổi hoàng hôn.
Trang phục uy nghi khi tiến cung diện kiến hoàng đế ngài đều đã thay đổi hết thảy, hiện giờ chỉ diện bộ y phục mềm mại màu trời sau cơn mưa. Giữa khoảng kh gian ở hai hàng l mày của ngài hiện diện rõ mồn một nét cười th tao trong trẻo, ánh mắt sâu thẳm tỏa ra vẻ dịu êm hơn cả vạt mây lững lờ nơi cuối chân trời.
Ta dè dặt rụt rè lén lút thăm dò quan sát sắc mặt thái độ của ngài. Ngài kh buồn mở miệng nói nửa lời, chỉ thẳng tắp một đường cất bước tiến tới đứng sững ngay trước mặt ta trầm tĩnh xòe chìa lòng bàn tay ra.
Nằm ngoan ngoãn lọt thỏm giữa lòng bàn tay to lớn vững chãi ... chính là chiếc túi thơm cũ kỹ sứt chỉ thêu ba chữ nhạt nhòa màu vàng nhạt – cái thứ kỷ vật bảo bối mà dù nhắm tịt mắt lại ta cũng thể lập tức nhận ra ngay tắp lự.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.