Vương Gia Kén Ăn Cứ Để Tiểu Y Sư Lo!
Chương 19
Ta sững sờ ngẩn ngơ c.h.ế.t trân tại chỗ, cặp mắt cứ trố ra hết xoáy sâu vào chiếc túi thơm, lại ngước lên ngỡ ngàng thẳng vào mắt ngài.
"Mới vừa nãy tiện đường xuống khố phòng chứa đồ l chút đồ vật vặt vãnh." Giọng ệu của ngài bu ra tựa hồ như thể chỉ ra vườn nhổ một cây cải thảo, mượn cớ tiện tay mang luôn thứ này ngang qua: "Cho nàng."
Tim ta lại đập loạn cào cào một nhịp ệu mới, ngài lại vô tình kh để chừa cho ta đủ thời gian kịp khôi phục lại hoàn hồn, trực tiếp m động giơ tay lên nắm c.h.ặ.t l bàn tay nhỏ bé của ta, ân cần cẩn thận đặt chiếc túi thơm vào sâu tận trong lòng bàn tay mềm mại dịu dàng khép c.h.ặ.t các ngón tay ta lại.
"Th Tuế." Ngài khẽ gọi nhẹ nhàng gọi trúng tên ta. Trong ánh mắt nhu tình đong đầy của ngài ngay lúc b giờ tựa hồ như chứa đựng nguyên vẹn cả một hồ nước mùa xuân thả đầy cánh hoa đào mộng mơ. Khung cảnh kiều diễm , chỉ cần vô ý ngước lọt vào thêm một giây thôi cũng đủ khiến lòng ta chìm đắm kh lối thoát.
"Khoảng thời gian hai năm đằng đẵng về trước, nàng nhẫn tâm ném thứ ám khí này về phía ta. Lực đạo lúc đó thật sự đã đập vào trúng ngay huyệt thái dương khiến ta đau nhói... Nhưng bây giờ tĩnh tâm nhớ lại chuyện cũ rích đó, quả thực cảm thán cái cú đập c.h.ế.t ... thật sự đập cũng chuẩn xác ."
Nơi tận cùng nơi đáy mắt của ngài lúc b giờ tràn ngập những mảnh vụn ý cười sáng ngời lấp lánh như tinh tú trên bầu trời đêm.
"Sự việc hôm nay, Hoàng uy nghiêm gọi riêng ta tiến cung diện kiến... là vì muốn hỏi ta một câu... Thân thể nay đã thực sự được tịnh dưỡng bình phục khỏe mạnh, là đã đến lúc nên cân nhắc suy xét tính đến chuyện chung thân đại sự của đời kh?"
Câu nói vừa dứt, đầu óc ta lập tức chạy ngang một dòng hồi ức nhớ lại câu nói từng buột miệng trót lỡ trêu chọc nhắc về nàng tiểu nữ nhi cành vàng lá ngọc của Lý thái y còn đang ngoan ngoãn nằm chờ trong khuê các, tính tình thì hoạt bát l lợi... Trái tim ta thoắt một cái bị treo lơ lửng ngay nơi yết hầu cổ họng.
Ngài chăm chú đắm đuối sâu vào mắt ta, từng câu từng chữ rót ra đều tỏa sáng ánh lên vẻ đắc ý vui sướng kh cách nào che giấu nổi:
"Ta dõng dạc lớn tiếng tấu trình với Hoàng ... Tiểu nữ nhi khuê các của Lý thái y uyên bác nay đang ung dung lưu trú ngay trong chính phủ đệ của thần đệ. Việc nàng hàng ngày túc trực chăm sóc tận tụy cho con lừa cứng đầu kén chọn như thần đệ cảm th vô cùng khoan khoái thư thái. Cho nên, thần đệ cầu xin Hoàng rủ lòng thương... trực tiếp ban hôn tứ tiểu cô nương này cho thần đệ để làm vương phi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta nín bặt thở dốc, hai tay che miệng.
"Ta hoàn toàn kh màng đoái hoài quan tâm đến thân thế xuất thân của nàng là phú quý hay bần hàn, cao hay thấp... Cũng hoàn toàn kh vì cái tài nghệ chế biến nấu nướng thiện thực của nàng trót làm hợp vừa với khẩu vị kén chọn của ta... Mà đơn giản chỉ bởi vì một lẽ duy nhất: Bách Lý Như Trác ta... từ sâu thẳm trong lòng thực sự đã duyên duyệt nàng, yêu thích nàng."
Gió chiều hoàng hôn khẽ khàng lướt qua mang tai, làm mái tóc đen nhánh rủ xuống vương vấn trước trán ngài bay bay nhẹ nhàng. Ánh đèn l.ồ.ng thắp sáng ấm áp dịu dàng lẩn khuất trong góc bếp nhỏ mờ ảo rơi rụng hắt vào tận sâu nơi đáy mắt thâm tình , phát tỏa sáng rực rỡ đến mức khiến hàng vạn vạn cảnh vật thế gian bủa vây qu ta như mờ nhạt chìm hẳn .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, kh set vip và kh đăng ở nơi khác, vui lòng kh mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trong toàn bộ khung hình nơi tầm mắt ta lúc b giờ, thế gian này duy nhất chỉ còn đọng lại hình bóng ngài, cùng với hơi ấm nóng bỏng tỏa ra từ lòng bàn tay to lớn vừa truyền sang. Dòng lệ kìm nén bỗng dưng rưng rưng dâng đầy khóe mi hoàn toàn kh dự báo trước, làm nhòe nhoẹt mọi cảnh tượng ở phía trước mặt.
"Ngài... cớ ngài lại thốt lên những câu nói trắng phớ ra mặt một cách thẳng tuột như thế chứ?" Ta cất giọng ậm ờ khóc lóc nghẹn ngào, lời lẽ lộn xộn rối tung cả lên, "Trên thế gian làm gì tên đàn nào... ngỏ lời cầu hôn mà lại mang dáng vẻ ăn nói đường đột ngang ngược thế này bao giờ chứ?"
"Nếu ta kh đ.á.n.h nh tg nh đưa ra quyết sách thì đây?" Ngài hóm hỉnh khẽ nhướng cao đôi mày kiếm, "Chẳng nhẽ lại ngoan ngoãn ngốc nghếch ngồi yên thụ động chờ cho đến khi vị vương phi tương lai của bổn vương... bị ba cái hộp cồi ệp rẻ tiền rách nát của những gã đàn si tình khác tới rù quáng dụ dỗ lôi kéo mất dạng à?"
Nghe m câu trêu ghẹo đó, ta bật cười kh khách tan trong làn nước mắt. Cả một cứ như thể kẻ ngốc nghếch dở hơi: nửa khóc nửa cười.
"Vậy... rốt cuộc thì Hoàng Thượng thánh minh đã hạ chỉ đồng ý thuận duyên ?" Ta đưa tay lên quệt mũi sụt sịt sụt sịt hỏi nhỏ.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.