Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Gia Nhà Ta Là Chúa Cãi Cùn

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Cẩn Du vác theo hai quầng thâm to đùng, cả tỏa ra khí thế "đừng chọc vào ta", đạp tung cửa phòng.

Ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn trang ểm, để cho tỳ nữ cài lên tóc cây trâm phượng cuối cùng.

"Thẩm Tri Ý, nàng còn nhã hứng trang ểm à?" Giọng khàn đặc, lửa giận còn chưa tắt sau một đêm thức trắng: "Bổn vương chịu rét luyện c ngoài trời, còn nàng thì ngủ một giấc ngon lành trong phòng ư?"

Qua tấm gương đồng, ta từ từ quay lại, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên pha lẫn chút xót xa, vừa đủ để kh làm cảm th khó xử. " Vương gia lại nói như vậy?"

Ta đứng dậy, bước tới định đỡ l cánh tay , nhưng lại bị lạnh lùng né tránh. Ta kh giận, chỉ thở dài một tiếng nhẹ nhàng nói: "Làm ta thể yên giấc cho được?"

"Đêm qua nghe ngài hô hào kh ngớt ngoài sân, trong lòng ta vừa nể phục lại vừa lo âu. Nể phục thân thể Vương gia tráng kiện, khoẻ mạnh hơn , nhưng lại lo nhỡ ngài mệt mỏi ảnh hưởng đến sức khỏe thì chẳng ta sẽ biến thành kẻ tội ?"

Sắc mặt Tiêu Cẩn Du càng đen hơn, cứ như sự quan tâm của ta là t.h.u.ố.c độc đứt ruột vậy: "Nàng cất ngay cái bộ mặt giả tạo đó ! Thân thể bổn vương tốt, dù đ.á.n.h quyền thêm ba đêm nữa cũng chẳng nhằm nhò gì!"

"Vâng vâng, Vương gia dũng mãnh uy vũ, là do ta lo xa quá ." Ta ngoan ngoãn gật đầu, lập tức chuyển hướng câu chuyện, giọng ệu mang theo vài phần khuyên nhủ chân thành.

"Nhưng Vương gia à, ngài tự làm khổ như vậy? Cái chuyện múa đao múa thương này, suy cho cùng cũng chỉ là trò của bọn võ phu thô lỗ."

"Ngài là cành vàng lá ngọc, thân phận tôn quý, tự hạ thấp làm m chuyện này?" Ta cẩn thận dò xét nét mặt .

Đúng như dự đoán, ngọn lửa giận trong đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp của lập tức bị thay thế bởi sự bướng bỉnh kh phục. "Thô lỗ ư? Bổn vương th nàng mới là hạng nữ nhân thiển cận!"

giống hệt như một con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức xù l: " nàng hiểu được chứ? Rèn luyện thân thể, bảo vệ đất nước vốn là bổn phận của con cháu hoàng gia! Vậy mà nàng dám bảo đó là hành động thô lỗ ?"

"Xin Vương gia bớt giận, là do thần lỡ lời ." Ta lập tức cúi đầu làm bộ hoảng sợ, nhưng trong lòng lại đang nở hoa.

Thành c , cá đã c.ắ.n câu.

"Hừ! Đương nhiên là nàng nói sai !" Tiêu Cẩn Du hếch cằm lên, sự khinh bỉ trong mắt gần như trào cả ra ngoài.

"Cái loại nữ nhân chỉ biết tô son ểm phấn, ru rú trong nhà như nàng, làm hiểu được sự tinh diệu của võ học! Bổn vương cho nàng biết, từ hôm nay, bổn vương kh chỉ luyện, mà còn luyện mỗi ngày, luyện từng giờ!"

"Sớm muộn gì cũng ngày, bổn vương sẽ cho nàng mở rộng tầm mắt xem thế nào mới là cao thủ thực sự!" Nói xong, phất áo, hầm hầm lao ra ngoài sân, tiếp tục trút sự phản nghịch vào m tảng đá và cọc gỗ.

Tỳ nữ Xuân Hòa trố mắt , ghé sát vào ta hỏi nhỏ: "Vương phi... lại còn đổ thêm dầu vào lửa thế ạ?"

Ta bưng chén trà lên, thổi nhẹ bọt nước, cười ung dung: "Đây đâu là đổ thêm dầu vào lửa?"

Ta nhấp một ngụm trà, tâm trạng vô cùng sảng khoái: "Cái này gọi là... dạy dỗ tùy theo tài năng."

2

Tiêu Cẩn Du nói được làm được. Từ hôm đó, bãi tập võ trong Vương phủ thành nơi thích lui tới nhất.

Một vị Vương gia nhàn rỗi từng chỉ biết chọi gà dắt chó, lêu lổng cùng đám bạn xấu ngày nào, nay như lột xác, biến thành một kẻ cuồng võ. Mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy luyện c, chưa vắt kiệt sức thì quyết kh dừng tay.

Chưa đầy nửa tháng, cả đã thay đổi hoàn toàn. Dáng vóc thẳng tắp, cơ bắp săn chắc, ánh mắt cũng sắc bén hơn trước kia nhiều.

Ngay cả ánh mắt của đám hạ nhân trong phủ khi , cũng chuyển từ sự bất lực ngày trước sang vẻ kính sợ như bây giờ. Còn ta thì vẫn cần mẫn đóng vai một vị Vương phi kh hiểu chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-nha-ta-la-chua-cai-cun/chuong-1.html.]

Lúc luyện kiếm, ta đứng cạnh quạt mát, tỏ vẻ lo âu: "Vương gia, kiếm này nguy hiểm lắm, lỡ rạch xước khuôn mặt tuấn tú của ngài thì biết làm ? Hay là ngài đừng luyện nữa được kh?"

Lúc đứng tấn, ta bưng bát nước ô mai ướp lạnh tới xót xa: "Vương gia, ngài xem mồ hôi ướt đẫm cả , vất vả biết bao. Nghỉ tay , phủ chúng ta đâu thiếu hộ vệ, ngài tự rước khổ vào thân thế chứ?"

Lúc luyện b.ắ.n cung, ta lại bịt chặt tai sợ hãi: "Tiếng rít gió nghe hoảng quá. Vương gia à, chúng ta cứ nghe hát, xem múa thì hơn, như thế chẳng nhã nhặn biết bao nhiêu."

Mỗi một lời khuyên can của ta đều giống như châm thêm m.á.u gà cho , khiến tập luyện càng thêm ên cuồng. dùng hành động thực tế để chứng minh cho ta th, kh là kẻ được nu chiều từ bé, kh chịu nổi khổ cực như lời ta nói.

Hôm , trong cung tin truyền ra, Hoàng thượng muốn kiểm tra c phu cưỡi ngựa b.ắ.n cung của các hoàng t.ử trong buổi săn mùa thu. Thế là m vị Vương gia lớn tuổi trong kinh thành đều bắt đầu mài gươm lau ngựa, ngấm ngầm g đua.

Đương nhiên Tiêu Cẩn Du cũng kh ngoại lệ. mỗi ngày khổ luyện ở trường bắn, ta thầm tính toán, đã đến lúc châm thêm cho một mồi lửa nữa .

Chập tối, ta đích thân xuống bếp, nấu vài món ngon bưng ra bãi tập võ. vừa b.ắ.n xong một lượt, đang cởi trần dùng khăn lau mồ hôi trên .

Làn da màu đồng săn chắc cùng những đường nét cơ bắp mượt mà lộ ra dưới ánh tà dương, tr vô cùng mạnh mẽ. Kh thể kh khen, vóc dáng của tên cãi cùn này thật sự kh tồi chút nào.

"Vương gia, ngài vất vả ." Ta đặt hộp thức ăn lên bàn đá, bày thức ăn ra ngoài.

liếc ta một cái, hừ lạnh một tiếng bằng mũi coi như đáp trả. Trải qua một thời gian đọ sức, thái độ của với ta tuy vẫn tệ hại như cũ, nhưng đã kh còn kiểu hễ châm là nổ như ban đầu nữa.

"Ngài dùng bữa tối ." Ta múc cho bát c đưa tới: "Ta th dạo này ngài vì kỳ săn mùa thu mà gầy nhiều, nên đặc biệt hầm chút đồ bổ cho ngài."

nhận l bát c nhưng kh uống ngay, đôi mắt sắc bén ta chằm chằm: "Nàng lại muốn nói gì nữa đây?"

Ta làm ra vẻ tủi thân: " Vương gia lại nói vậy, ta thì thể nói gì chứ? Chẳng qua chỉ là xót thương Vương gia thôi."

Ta khẽ ngừng lại, thở dài một hơi, dùng giọng ệu cực kỳ tiếc nuối nói: "Thực ra ta th, kỳ săn mùa thu lần này, Vương gia kh cũng được."

"Nàng nói cái gì?" L mày Tiêu Cẩn Du lập tức cau lại thành một cục.

"Ngài nghĩ mà xem." Ta bẻ từng ngón tay, nghiêm túc phân tích cho nghe: "Đại hoàng t.ử luyện võ từ nhỏ, b.ắ.n cung cưỡi ngựa êu luyện. Tam hoàng t.ử thì qu năm trấn thủ biên ải, tài b.ắ.n cung xuất thần."

"Tuy dạo này Vương gia tiến bộ thần tốc, nhưng dù nền tảng vẫn còn nong, nếu so với bọn họ, e rằng vẫn là... khụ khụ." Ta kh nói hết câu, nhưng hàm ý đằng sau thì đã rõ rành rành.

"E rằng cái gì?" Quả nhiên Tiêu Cẩn Du đã bị chọc giận, đặt mạnh bát c xuống bàn cái rầm: " nàng th bổn vương sẽ thua bọn họ kh?"

"Thần nào dám." Ta vội vã xua tay: "Chỉ là ta th chúng ta kh cần thiết tr cái d tiếng bọt bèo này. Nhỡ lúc đó biểu hiện kh tốt, chẳng sẽ bị trong thiên hạ cười chê ?"

"Chúng ta cứ an phận làm một vị Vương gia nhàn tản hưởng phú quý, chẳng lẽ kh tốt ư?"

"Vương gia nhàn tản ư?" Biểu hiện của Tiêu Cẩn Du giống như vừa nghe được chuyện cười nực cười nhất, đứng phắt dậy, từ trên cao xuống ta, trong mắt bùng cháy ngọn lửa chiến đấu.

"Thẩm Tri Ý, nàng vểnh tai lên nghe cho rõ đây!"

"Bổn vương kh những , mà còn giành chiến tg!"

"Ta nhất định cho những kẻ coi thường ta, bao gồm cả cái đồ nữ nhân thiển cận như nàng, mở to mắt ra mà cho kỹ! Tiêu Cẩn Du ta đây quyết kh là kẻ phế vật mặc nhạo báng!"

Nói xong, kh thèm liếc đồ ăn trên bàn l một cái, quay lưng cầm cung tên lên, tiếp tục một vòng luyện tập mới.

Đêm đó, ngọn đèn ở bãi tập võ sáng rực suốt một đêm dài.

Đứng dưới mái hiên, ngắm cái bóng dáng đang say sưa kh biết mệt mỏi kia, ta mãn nguyện mỉm cười. Kẻ cãi cùn mà, cứ vuốt ngược l là xong việc.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...