Vương Gia Nhà Ta Là Chúa Cãi Cùn
Ta gả cho Tĩnh Vương Tiêu Cẩn Du, trời sinh là một kẻ thích cãi cùn, thích làm ngược lại với ý người khác.
Đêm tân hôn, ta dịu dàng khuyên nhủ: "Vương gia, đêm đã khuya rồi, chúng ta đi nghỉ sớm thôi."
Hắn cười khẩy, ném quyển sách xuống bàn: "Nghỉ cái gì mà nghỉ? Tân nương tử gấp gáp thổi đèn đi ngủ như vậy, có phải là đang coi thường thể lực của bổn vương không?"
Dứt lời, hắn phẫn nộ đứng phắt dậy, chạy ra ngoài sân múa quyền suốt cả một đêm.
Ta ôm chăn đơn gối chiếc, tức đến mức đau cả gan ruột. Tỳ nữ thân cận thấy vậy thì lo lắng hỏi: "Vương phi, tính cách Vương gia thế này... những ngày tháng sau này biết sống sao đây?"
Nhìn bóng lưng đang hậm hực đọ sức với không khí ngoài cửa sổ, ta bỗng nhiên ngộ ra chân lý.
Sống sao ư?
Đương nhiên là phải sống rồi, hơn nữa còn phải sống cho thật huy hoàng mới được.
Bảo hắn đi hướng đông, hắn lại cứ nằng nặc đòi rẽ hướng tây. Vậy nếu như... ta bảo hắn đi hướng tây thì sao?
Một kế hoạch "thuần phục phu quân phản nghịch" cực kỳ táo bạo đã âm thầm thành hình trong đầu ta.
Nam chính mỏ hỗn phản nghịch x Nữ chính thông minh tài giỏi
Chưa có bình luận nào.