Vương Gia Nhà Ta Là Chúa Cãi Cùn
Chương 3
5
Năng lực thực hành của kẻ cãi cùn quả nhiên kh đùa được. Từ ngày hôm đó, Tiêu Cẩn Du cứ thế cắm rễ luôn trong thư phòng.
bới tung hết thảy những cuốn sách như "Tư Trị Th Giám" từng dùng để kê chân bàn, "Luận Ngữ" từng dùng để nén dưa muối, "Tôn T.ử Binh Pháp" từng bị đem mồi lửa... lên hết.
Kh những thế, còn cất c mời m vị đại nho lừng d nhất kinh thành tới Vương phủ để ngày ngày dạy học. Ban đầu, m vị đại nho kia cứ ngỡ Tĩnh Vương chỉ nổi hứng làm màu.
Ai ngờ đâu, Tiêu Cẩn Du lại nghiêm túc đến thế. Ban ngày miệt mài học cùng các sư phụ, ban đêm lại nhốt trong thư phòng chong đèn đọc sách tới tận c ba.
Hễ vướng mắc chỗ nào, lập tức chạy theo gặng hỏi ta cho bằng được, tạo ra cái khí thế nếu kh hỏi ra nhẽ thì thề kh bỏ cuộc. Cái sự bạo liệt này so với lúc luyện c còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Còn ta thì vẫn tiếp tục sắm vai hiền thê của . cặm cụi đọc sách, ta đứng bên cạnh mài mực, thỉnh thoảng lại khuyên giải: "Vương gia, nghỉ ngơi chút , đọc sách nhiều tổn hao tâm trí lắm."
Lúc đang tr luận cùng m vị đại nho, ta lại bưng bát c sâm bước vào, cười nói: "Các vị tiên sinh, căn cơ của Vương gia còn yếu kém, mong các vị bỏ qua cho, đừng chấp nhặt với ngài làm gì, ngài chỉ là th lạ nên học đòi thôi."
Mỗi một câu quan tâm, mỗi một ánh mắt coi thường của ta, đều biến thành động lực tuyệt vời nhất để nỗ lực. vì muốn bác bỏ luận ệu đọc sách vô dụng của ta, mà bắt đầu ên cuồng tiếp thu kiến thức.
Vì muốn chứng minh bản thân kh chỉ học đòi cho vui, đã vắt kiệt gần như toàn bộ sở học của m vị đại nho. Vài tháng sau, hiệu quả thật sự kinh ngạc.
Trong một buổi lâm triều, Hộ bộ và Binh bộ vì một khoản chi quân phí mà tr cãi nảy lửa, chẳng bên nào thuyết phục được bên nào. Ngay lúc Hoàng đế cũng đau đầu nhức óc, Tiêu Cẩn Du nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên bước ra.
trích dẫn kinh ển, từ quốc khố đến tình hình phòng thủ biên cương, từ tỷ lệ phân bổ lương thảo đến hao mòn quân khí, thao thao bất tuyệt một tràng dài, cuối cùng đưa ra một phương án hoàn hảo, vẹn cả đôi đường. Vừa dứt lời, cả đại ện Thái Hòa lập tức im phăng phắc.
Tất cả mọi đều dùng ánh mắt quái vật để trừng trừng . Ngay cả Hoàng đế cũng kinh ngạc há hốc mồm.
Đây... đây còn là tên Thất hoàng t.ử dốt nát chẳng học hành gì đó kh? Phân tích rành mạch, kiến giải sâu sắc, so với Thượng thư Hộ bộ còn rành rẽ sổ sách tài chính hơn, so với Thượng thư Binh bộ còn am tường quân sự hơn!
Cuối cùng, buổi chầu hôm đó đã áp dụng đề xuất của Tiêu Cẩn Du, giải quyết một cách hoàn hảo cuộc tr chấp này. Sau khi bãi triều, cái tên Tiêu Cẩn Du lại một lần nữa gây chấn động kinh thành.
Chỉ ều lần này, thứ ta bàn tán kh còn là sự dũng mãnh võ biền của nữa, mà là tài năng xuất chúng của . Đêm hôm đó, hồi phủ thẳng đến phòng ta.
Lúc ta đang chong đèn đọc một cuốn du ký, th bước vào, ta vội vã đặt sách xuống đứng dậy hành lễ. kh nói tiếng nào, chỉ cất bước đến trước mặt ta, moi từ trong n.g.ự.c ra một bản tấu, ném phịch xuống mặt bàn.
"Xem ." kiệm lời đến mức tối đa.
Ta nghi hoặc mở ra xem, phát hiện đây chính là phương án giải quyết về khoản chi quân phí mà đã trình bày trên triều đường hôm nay. Nét chữ cứng cáp, logic chặt chẽ, quả thật là một chương trình tấu sớ cực kỳ xuất sắc.
"Tài hoa của Vương gia đúng là hơn ." Ta tự đáy lòng cất lời khen ngợi. Lần này là khen thật lòng đ.
hừ lạnh một tiếng, cằm hơi hếch lên, mang theo một tia đắc ý mà thường khó lòng nhận ra: "Bây giờ, nàng còn th đọc sách là vô dụng nữa kh?"
" nàng vẫn còn th, bổn vương là một tên võ phu đần độn kh?"
Ta ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt rực lửa của , nhẹ nhàng lắc đầu. Ta tiến lại gần , nhón gót chân, chủ động cởi bỏ dây buộc áo choàng cho , dịu dàng cất giọng:
"Vương gia, ngài hiểu lầm ."
"Thần chưa bao giờ cho rằng đọc sách là vô dụng."
"Ta chỉ th... ngài đã quá vất vả ."
"Văn võ song toàn, tinh th mọi thứ. Trên đời này, còn chuyện gì thể làm khó ngài được nữa đây?" Giọng ta pha lẫn một tiếng thở dài gần như kh thể nghe th: "Chỉ là, cây cao đón gió lớn. Ngài hiện giờ quá xuất sắc, ta... lo cho ngài."
Ta nói những lời này đều từ tận đáy lòng. quá rực rỡ, chói lòa đến mức đã khơi dậy sự kiêng dè của một số .
Thân hình Tiêu Cẩn Du cứng đờ lại. cúi đầu ta, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Đây là lần đầu tiên, trong ánh mắt , ta th những cảm xúc khác ngoài sự phẫn nộ và phản nghịch. một khoảnh khắc, ta cảm giác lớp rào cản ngăn cách giữa hai chúng ta dường như đã mỏng m đôi chút.
Nhưng sở dĩ kẻ cãi cùn được gọi là kẻ cãi cùn, chính là vì mãi mãi kh hành động theo lẽ thường. im lặng một lúc lâu, sau đó đột ngột đẩy mạnh ta ra.
"Dẹp ngay cái bộ mặt giả tạo nức nở đó !" lại khoác lên cái dáng vẻ ngứa đòn như cũ: "Bổn vương làm việc, cần gì nàng lo? Hoàng thượng là phụ hoàng của bổn vương, chỉ thể vui mừng thay ta! Còn những kẻ khác, kẻ nào dám dập ta, ta sẽ bẻ gãy tay chân ta trước!"
"Nàng rảnh rỗi lo bò trắng răng ở đây, chi bằng nghĩ xem làm hầu hạ bổn vương cho tốt !" lại trở về với dáng vẻ cao ngạo chẳng coi ai ra gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vuong-gia-nha-ta-la-chua-cai-cun/chuong-3.html.]
Ta rũ mắt xuống, che giấu ý cười. Tốt lắm, chỉ cần ngài tiếp tục cãi bướng như thế, ta đã yên tâm .
6
Sự lo lắng của ta, nh đã ứng nghiệm.
Tiêu Cẩn Du lộ rõ tài năng xuất chúng, triệt để phá vỡ thế cân bằng trên triều đường. Đặc biệt là Đại hoàng t.ử và Tam hoàng tử, lại càng coi là cái gai trong mắt.
Những lần ngáng chân, c khai lén lút, liên tiếp bay về phía Tĩnh Vương phủ. Hôm nay thì tố cáo chi tiêu của Tĩnh Vương phủ vượt mức cho phép, ngày mai lại dâng tấu sớ, bảo kết giao với võ tướng, mưu đồ bất chính.
Dù những chuyện này chỉ là bịa đặt, bị Hoàng đế gạt kh mảy may ảnh hưởng, nhưng cũng đủ khiến ta phiền phức. Tiêu Cẩn Du bị m chuyện vặt vãnh này làm cho sứt đầu mẻ trán.
tài cán, nhưng kinh nghiệm đối nhân xử thế và đấu đá quan trường vẫn còn quá non nớt. Thường xuyên dựa vào bầu nhiệt huyết và những lý lẽ bướng bỉnh, lao vào mọi chuyện, kết quả kh những kh giải quyết được vấn đề, mà còn tự tạo thêm kẻ thù.
mỗi ngày một thêm cáu kỉnh, ta cảm th đã đến lúc khởi động giai đoạn thứ ba trong kế hoạch bồi dưỡng của .
Đó là EQ và quyền mưu.
Hôm , vì một phương án trị thủy, Tiêu Cẩn Du lại tr cãi nảy lửa với đám quan viên phe Tam hoàng t.ử trên triều đường, cuối cùng bị Hoàng đế phạt mỗi bên năm mươi trượng, mặt xám mày tro lủi thủi về phủ.
Vừa về đã tự nhốt trong thư phòng, đập vỡ một bộ gốm sứ mà yêu thích nhất. Lúc ta bưng bát c hạt sen an thần bước vào, đang ngồi thừ trên ghế hậm hực buồn bực.
"Nàng lại đến đây làm cái gì nữa?" gắt gỏng quát.
"Th Vương gia bốc hỏa, ta tới hạ hỏa cho ngài đây." Ta đặt bát c hạt sen xuống bàn, bắt đầu dọn dẹp đống mảnh vỡ trên sàn nhà.
"Bổn vương kh cần lòng tốt giả tạo của nàng!"
Ta phớt lờ , cứ tự dọn dẹp. Đợi dọn sạch bóng, ta mới đứng thẳng lên, nhẹ giọng cất lời: "Vương gia, vì những kẻ kh đâu mà tức giận, ngài th đáng kh?"
"Cái gì gọi là những kẻ kh đâu?" đập tay xuống bàn: "Bọn họ lúc nào cũng đối đầu với bổn vương! Hôm nay trên triều, cái gã Thị lang C bộ kia quả thực là cãi ngang như cua! Phương án của bổn vương rõ ràng là tốt nhất, thế mà gã cứ khăng khăng bới l tìm vết!"
"Vậy tại Vương gia kh thử dùng lý lẽ thuyết phục gã?"
"Thuyết phục? Bổn vương đã phân tích cặn kẽ từng đạo lý cho gã nghe, gã cứ lờ như ếc! Ta th gã rành rành là một con ch.ó săn của Tam ca!"
"Vậy..." Ta thong thả ngồi xuống đối diện , rót cho một ly trà, nhẹ nhàng quăng mồi câu ra: "Vương gia đã nghĩ tới việc, lẽ kh cần giảng đạo lý với gã chưa?"
Tiêu Cẩn Du ngớ : "Kh giảng đạo lý? Vậy thì giảng cái gì?"
Ta mỉm cười, hạ thấp giọng, dùng giọng ệu của một yêu phi thầm thì: "Vương gia, ngài là quân, bọn họ là thần. Quân bắt thần c.h.ế.t, thần kh thể kh c.h.ế.t. ngài tốn nước bọt với bọn họ làm gì? Kẻ nào phản đối ngài, ngài cứ việc tìm cách bứng gốc kẻ đó xuống là xong chuyện mà?"
"Ta nghe đồn, hình như cái gã Thị lang C bộ kia một đứa con trai phá của, bên ngoài nợ nần bài bạc ngập đầu..."
"Lại còn gã Lý tướng quân ủng hộ phe Tam Vương gia nữa, vẻ gã làm ăn mờ ám với bọn ở Nam Cương..."
"Ngài nghĩ thử xem, chỉ cần nắm thóp ểm yếu của bọn họ, còn sợ bọn họ kh chịu nghe lời ? Thuận ta thì sống, nghịch ta thì c.h.ế.t. Đây mới chính là đạo làm vua làm tướng chứ."
Giọng nói của ta vừa nhẹ lại vừa êm ái, nhưng nội dung thốt ra thì lại thâm độc ác hiểm vô cùng. Tiêu Cẩn Du nghe mà trố mắt ngoác mồm, ánh mắt ta hệt như đang một con quái vật.
"Thẩm Tri Ý!" đứng phắt dậy, chỉ tay thẳng vào mặt ta, tức giận đến mức ngón tay run rẩy: " nàng thể thâm hiểm tàn độc đến mức này! Dám bảo bổn vương dùng m cái thủ đoạn hèn hạ này để đối phó đồng liêu ?"
"Đây là thủ đoạn, nhưng càng là quyền mưu." Ta trưng ra vẻ mặt vô tội: "Vương gia à, kẻ làm việc lớn thì kh câu nệ tiểu tiết. Nếu ngài cứ mãi mềm lòng nhân từ, quang minh chính đại như vậy, e rằng sau này sẽ chịu thiệt thòi lớn đ."
"Câm mồm!" lớn tiếng quát mắng ta: "Bổn vương kh đổi d, ngồi kh đổi họ! Quyết kh hùa theo mớ bùn nhơ của cái đồ độc phụ nhà nàng!"
"Thứ bổn vương dùng đến, chính là dương mưu, là đức độ, là lòng dân! Ta muốn tất thảy bọn họ đều tâm phục khẩu phục!"
"Nàng dẹp ngay m cái mưu đồ thâm hiểm đó ! Từ nay về sau cấm kh được nhắc lại lần nào nữa!"
tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, dường như ta là một ả yêu nữ tội ác tày trời. Sau đó, lại một lần nữa sầm sập đá cửa x ra ngoài.
Ta nâng bát c hạt sen mà chưa hề động môi lên, chầm chậm nhấp một ngụm. Ừm, đun vừa lửa lắm, ngọt th mà kh hề ng.
Kế tiếp, cứ chống mắt lên xem vị Vương gia quang minh chính đại của chúng ta, sẽ dùng dương mưu thế nào để thu phục lòng đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.