Vương Gia Nhà Ta Là Chúa Cãi Cùn
Chương 5
9
Tiêu Cẩn Du về . trở về vào một buổi chiều đầu đ, đạp lên t.h.ả.m lá vàng rụng rơi lả tả, bước về Tĩnh Vương phủ.
đen nhiều so với lúc rời , cũng gầy guộc hơn hẳn, thế nhưng đôi mắt lại rực rỡ lấp lánh hơn bất kỳ thời khắc nào trong quá khứ, tựa hồ như những vì được luyện qua ngọn lửa hồng. Ta dẫn dắt toàn bộ hạ nhân trong phủ, đứng dàn hàng ngoài cửa chờ đón .
xoay nhảy xuống ngựa, từng bước sải tới chỗ ta. Mọi xung qu đồng loạt quỳ gối hành lễ, lớn tiếng tung hô "Cung nghênh Vương gia hồi phủ".
Chỉ duy nhất ta lẳng lặng đứng đó, chằm chằm vào . cũng ta đắm đuối.
Bốn mắt chạm nhau, trong một thoáng chốc, dường như chúng ta đã lãng quên tất thảy mọi thứ xung qu. Rốt cuộc vẫn là mở lời trước, vẫn là cái giọng ệu đáng đòn quen thuộc : " thế? Nửa năm kh gặp, nàng ngốc ra à? Kh biết hành lễ ?"
Ta sực tỉnh, nhún cúi chào: "Cung nghênh Vương gia khải hoàn trở về."
"hừ" một tiếng, lướt qua ta, sải bước thẳng vào trong phủ. Trong bữa tiệc tẩy trần, nốc rượu nhiều.
kể cho ta vô vàn sự tích ở Giang Nam, nhắc đến những bá tánh đáng yêu hiền hậu, nhắc đến những thợ mộc tài ba đáng kính, nhắc đến cái khí phách hào hùng cuộn trào trong lòng khi đứng trên bờ đê mới xây, đăm đăm dòng nước cuồn cuộn chảy trôi. lải nhải nhiều, nhưng chẳng hề một câu nào nhắc đến sự khổ ải mà gánh chịu.
Thế nhưng ta hiểu, nửa năm qua chắc c đã chịu đựng nhiều. Trên đôi bàn tay hằn thêm vô số những vết thương rướm m.á.u mới to và cả những vết chai sạn dày cộm.
Trên tấm lưng một vết sẹo dài ngoằn ngoèo, đó là lúc khảo sát kênh mương bị đá sắc rạch trúng. Tất cả những ều này đều là do quản gia trong phủ lén lút kể lại cho ta nghe.
Sau ba vòng rượu, ta xua tay đuổi hạ nhân lui ra ngoài. Giữa sảnh lớn rộng thênh thang, chỉ còn lại hai chúng ta.
Ánh mắt mơ hồ lờ đờ, hai má ửng hồng, rõ ràng là đã say mềm : "Thẩm Tri Ý..."
đột nhiên mở miệng gọi tên ta.
"Thần ở đây."
ta chằm chằm, lâu, sau đó nở nụ cười xán lạn. Nụ cười kh hề pha lẫn chút giễu cợt hay phản nghịch nào, tinh khôi trong trẻo hệt như một đứa trẻ thơ.
"Nàng biết kh? Lúc ở Giang Nam, mỗi ngày... ều ta mong mỏi nhất, chính là nhận được thư của nàng."
Lòng ta khẽ run lên, kh hé nửa lời. "Mặc dù những lời nàng viết trong thư, câu nào câu n đều là cố tình chọc tức ta... nhưng ta thừa biết, nàng là đang muốn tốt cho ta."
lảo đảo đứng dậy, loạng choạng bước tới trước mặt ta, đưa tay ra dịu dàng vuốt ve khuôn mặt ta. Bàn tay nóng hầm hập, mang theo nhiệt độ bỏng rát.
"Nàng nói đúng, cây cao đón gió lớn."
"Trước kia ta... ngu ngốc quá."
"Ta luôn tự nhốt trong thế giới của riêng , đối đầu với tất thảy mọi , đối đầu với phụ hoàng... đối đầu với hoàng ... và đối đầu với chính bản thân ."
"Ta cứ nghĩ đó là sự phóng khoáng tiêu sái, đó là sự độc nhất vô nhị."
"Cho tới tận khi gặp được nàng." cúi đầu xuống, trán tựa vào trán ta, hơi thở ấm nóng phả thẳng vào mặt ta, mang theo mùi rượu nồng nặc.
"Là nàng đã giúp ta ngộ ra, thế nào mới là sức mạnh chân chính."
"Kh là phản kháng lại tất thảy mọi thứ, mà là ... kiến tạo nên tất thảy mọi thứ."
"Tri Ý." Giọng khàn đặc gọi tên ta: "Cảm ơn nàng." Khóe mắt ta ngay giây phút kh thể khống chế được mà đỏ hoe.
Ta chưa bao giờ biết rằng, cái tên cãi bướng ngượng ngùng này, trong lòng thực ra lại tỏ tường mọi thứ. chỉ đang dùng cách thức riêng của để đáp lại sự kỳ vọng của ta.
"Vương gia, ngài say ." Giọng ta chút nghẹn ngào.
"Ta kh say." bướng bỉnh cãi lại: "Ta tỉnh táo."
"Thẩm Tri Ý, ta..." muốn thốt ra ều gì đó, nhưng lời chưa kịp khỏi miệng, cả đã đổ gục về phía trước, đè nặng lên ta.
đã ngủ . Giống hệt như một đứa trẻ kiệt sức, nằm gọn trong vòng tay ta, ngủ một cách ngon lành chẳng chút phòng bị.
Ta ôm trọn l , cảm nhận nhịp thở đều đặn và nhịp tim đập mạnh mẽ của , trong lòng trào dâng một nỗi mềm yếu khôn tả. Tiêu Cẩn Du, cái tên ngốc nghếch nhà .
biết kh, kế hoạch thuần phu phản nghịch của ta đã sớm... thất bại t.h.ả.m hại .
Bởi vì trái tim đã bị thuần phục kia, căn bản kh là của .
Mà là của ta.
10
Tiêu Cẩn Du lập được c lao cái thế ở Giang Nam, sau khi hồi kinh, d tiếng của đã vươn lên tới đỉnh cao. Hoàng đế dốc lòng phong thưởng cho , thậm chí còn giao phó một phần quyền quản lý phòng vệ khu vực kinh kỳ cho nắm giữ.
Chuyện này đã khiến cho Đại hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử triệt để ngồi kh yên. Bọn họ đã nếm trải được mối đe dọa to lớn chưa từng .
Một em trai văn võ toàn tài, tài năng, năng lực, lại còn thu phục được lòng dân, đối với chiếc ngai vàng tương lai của họ quả thực là một đòn chí mạng. Mưa gió chực chờ trút xuống.
Kinh thành bề ngoài thoạt như một bức tr thái bình thịnh vượng, nhưng ẩn sâu bên trong lại cuồn cuộn sóng ngầm. Ta thể cảm nhận được, một tấm lưới giăng sẵn nhắm thẳng vào Tĩnh Vương đang âm thầm bung ra.
Hôm , trong cung truyền lệnh Hoàng hậu nương nương phái tới triệu ta tiến cung thưởng hoa. Ta thừa hiểu, đây là một bữa tiệc Hồng Môn.
Hoàng hậu chính là thân mẫu của Đại hoàng tử.
Ta khoác lên một bộ cung trang th tao nhã nhặn, soi gương chải chuốt lại búi tóc, nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ ềm nhiên tĩnh lặng.
Xuân Hòa đứng cạnh loắn xoắn cả lên: "Vương phi, làm bây giờ ạ? Hoàng hậu nương nương chắc c là kh ý tốt gì đâu! Hay là, cứ cáo ốm thoái thác đừng nữa?"
"Trốn được mồng một, trốn chẳng thoát ngày rằm." Ta thủng thẳng đáp lời: "Chuyện gì nên tới, cũng sẽ tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-nha-ta-la-chua-cai-cun/chuong-5.html.]
Ta dặn dò quản gia vài câu, dứt khoát bước lên xe ngựa thẳng tiến hoàng cung. Giữa ngự hoa viên, muôn ngàn đóa hoa đua nhau khoe sắc thắm.
Hoàng hậu uy nghi ngồi giữa chòi hóng mát, Đại hoàng phi và Tam hoàng phi ngồi hầu hạ hai bên, kế bên còn vài vị mệnh phụ phẩm cấp cao đang tề tựu. Vừa th ta bước tới, ánh mắt của tất cả mọi đều đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Những ánh , vừa kh thiện ý, vừa ghen tị, lại còn chực chờ vài phần khinh miệt xem kịch vui: "Thần thỉnh an Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương vạn phúc kim an."
Ta ngoan ngoãn cúi chào theo đúng quy củ. "Bình thân , ban tọa cho Tĩnh Vương phi."
Chất giọng của Hoàng hậu đều đều chẳng nghe ra hỉ nộ. Sau khi tạ ơn, ta liền chọn vị trí ngồi cuối cùng.
"Tĩnh Vương phi quả là phúc khí lớn lao." Tam hoàng phi giành nói trước, giọng ệu sặc mùi chua ngoa: "Được gả cho Tĩnh Vương một vị phu quân tài giỏi như thế, giờ đây Tĩnh Vương lại là đang đắc sủng nhất trước mặt Hoàng thượng, vinh quang chói lòa vô ngần."
"Tam tẩu quá khen , Vương gia chỉ là làm tròn bổn phận của thôi, kh dám tr giành c lao." Ta khiêm tốn đáp lời.
"Làm tròn bổn phận ?" Đại hoàng phi cười khẩy một tiếng, nh miệng tiếp lời: "Chuyến này của Tĩnh Vương, ngay cả phụ hoàng cũng khen ngợi nức nở kh ngớt lời. Chỉ là kh biết, một khi nắm trọn trong tay binh quyền quân sự, liệu khi nào... c cao lấn át cả bề trên kh đây?"
Câu nói này quả thực là nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim đen . Bầu kh khí trong đình ngay lập tức tụt dốc thê t.h.ả.m xuống ểm đóng băng.
Tất cả mọi đều trố mắt ta, dỏng tai chờ đợi phản ứng của ta thế nào. Ta biết rõ, hôm nay bọn họ gọi ta đến đây chính là để ép ta tỏ rõ thái độ, hay nói trắng ra là muốn moi móc từ miệng ta vài lời lẽ thể gây bất lợi cho Tĩnh Vương phủ.
Trong lòng ta nh chóng tính toán mọi chuyện. Nếu là trước kia, ta thể tiếp tục sử dụng chiêu trò phản nghịch của , thốt ra vài lời hạ bệ Tiêu Cẩn Du để khiến họ lơ là cảnh giác.
Nhưng bây giờ, tình thế đã hoàn toàn thay đổi. Đôi cánh của Tiêu Cẩn Du đã đủ cứng cáp, kh còn là thiếu niên bồng bột cần ta dùng kế khích tướng để rèn giũa nữa.
Và ta cũng kh muốn dối lòng thốt ra bất kỳ lời phỉ báng nào về . Nam nhân của ta, ta quyền đôi co cự cãi, nhưng quyết kh cho phép kẻ khác bu nửa lời bêu rếu .
Nghĩ tới đây, ta ngẩng cao đầu, đón nhận những ánh ác ý của đám kia, nở một nụ cười rạng rỡ: "Lời của Đại tẩu, thần đây kh dám hùa theo ."
Giọng nói của ta kh lớn, nhưng đủ rành rọt truyền đến tai từng một. "Vương gia nhà thần luôn trung thành tuyệt đối với Hoàng thượng, cúc cung tận tụy vì giang sơn Đại Chu. Tất thảy những gì ngài làm đều là vì mong muốn quốc gia hùng mạnh, vì ước ao bá tánh được an khang. Cớ lại chuyện c cao lấn át bề trên?"
“Còn về quyền lực quân chính, đó là sự tin tưởng và ban ân của Hoàng thượng. Vương gia chỉ biết ngày đêm nơm nớp lo sợ, như bước trên lớp băng mỏng, chỉ sợ phụ lòng thánh ân, nào dám lòng riêng gì?”
“Thần tin tưởng, Hoàng thượng thánh minh, tự phán quyết riêng. Cũng tin tưởng, trong sạch sẽ tự khắc trong sạch, kẻ v bẩn sẽ tự khắc v bẩn.” Những lời ta nói ra vừa khiêm nhường lại kiên định, kín kẽ như nước chảy đá mòn, kh thể lọt một kẽ hở.
Sắc mặt của Đại hoàng phi và Tam hoàng phi đều nháy mắt trở nên khó coi vô cùng. Bọn họ chẳng thể nào lường trước được, một Tĩnh Vương phi bình thường thoạt dịu dàng hiền thục như ta lại thể bu những lời lẽ đ thép sắc bén đến nhường này.
Hoàng hậu nãy giờ vẫn giữ thái độ im lặng, cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Bà ta bưng chén trà lên, khẽ thổi vài cái, phóng ánh thâm sâu sắc lẹm về phía ta.
"Tài ăn nói của Tĩnh Vương phi thật sự lợi hại."
"Bổn cung nghe đồn, Tĩnh Vương trước kia nổi tiếng ngang tàng nghịch ngợm, là sau khi ngươi gả vào đó mới biết quay đầu là bờ, hoàn toàn lột xác."
"Nhắc mới nhớ, ngươi mới chính là c thần đắc lực nhất của Tĩnh Vương phủ đ."
Ta vội vàng đứng bật dậy: "Thần nào dám nhận. Là Vương gia vốn đã th minh, nỗ lực phấn đấu, chẳng liên quan gì đến thần cả."
"Ồ? Vậy ?" Hoàng hậu đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" chói tai: " bổn cung lại nghe đồn, nguyên do Tĩnh Vương trở nên chăm chỉ cầu tiến như vậy, là bởi vì lúc nào Vương phi ngươi... cũng cố tình làm trái ngược với ?"
Trái tim ta đột ngột hẫng một nhịp. Bà ta đã biết tỏng mọi chuyện .
Trong đình nghỉ mát, ánh mắt của tất thảy mọi đều đổ dồn vào ta, tràn ngập vẻ dò xét và hoài nghi. Ta cảm th bản thân dường như đang bị lột trần, phơi bày trước ánh mắt soi mói của đám đ.
Thì ra cái kế hoạch mà ta cứ nh ninh là hoàn hảo kh kẽ hở, đã bị ta thấu từ lâu. Cũng đúng thôi, trên đời này làm gì bức tường nào kh lọt gió.
Ta hít một hơi thật sâu, định bụng mở miệng phản hồi. Nhưng một giọng nói trong trẻo dõng dạc lại bất ngờ vang lên từ phía ngoài đình.
"Mẫu hậu nói sai ." Mọi đều hướng ánh mắt về phía đó, chỉ th Tiêu Cẩn Du vận bộ thường phục Vương gia, sải bước dài oai vệ tiến vào trong.
lại xuất hiện ở đây? tới cạnh ta, đỗi tự nhiên nắm l tay ta, sau đó mới quay sang thi lễ với Hoàng hậu.
"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu." Hoàng hậu hiển nhiên cũng kh lường được sự xuất hiện đột ngột của , bà ta thoáng ngẩn mới hỏi lại: "Cẩn Du, kh con đang ở đại do Tây Sơn ? lại hồi cung ?"
"Nhi thần nghe đồn mẫu hậu truyền gọi Vương phi tiến cung thưởng hoa, sợ nàng ở một buồn tẻ nên đặc biệt chạy về đây để làm bạn với nàng." Lời Tiêu Cẩn Du thốt ra hùng hồn lý lẽ, lại càng siết chặt l bàn tay ta thêm nữa.
Lòng bàn tay ấm áp và khô ráo, truyền cho ta một sức mạnh to lớn vô ngần. nghiêng đầu ta, ánh mắt đong đầy sự vỗ về an ủi.
Sau đó, mới quay đối diện với Hoàng hậu và Đại hoàng phi, cất cao giọng dõng dạc tuyên bố:
"Sở dĩ con được ngày hôm nay, quyết kh nhờ Tri Ý cố tình làm trái ngược với con."
"Ngược lại, là bởi vì nàng vẫn luôn một lòng đặt trọn niềm tin vào con, ủng hộ con."
"Trong lúc con vẫn còn là một tên thiếu gia ăn chơi trác táng bị phỉ nhổ, nàng tin con thể trở thành một vị hùng đả hổ."
"Trong lúc con bị bêu rếu là một kẻ võ phu đầu óc ngu si, nàng tin con thể đọc hiểu được những quyển sách kinh bang tế thế."
"Trong lúc con bị triều đình cô lập, bước chân gian nan khổ sở, nàng tin con thể dùng đức độ và dương mưu thu phục được lòng dân."
"Nàng kh hề cố tình làm trái ngược với con, nàng chỉ dùng cách thức riêng của bản thân để khai phá ra tiềm năng mà đến cả chính bản thân con cũng chưa từng nhận ra. Mọi lời chê bai của nàng nhắm vào con, tất thảy chỉ là để khích lệ con trở nên xuất sắc hơn mà thôi."
"Cho nên…" khựng lại một lát, ánh mắt lướt qua tất thảy mọi mặt ở đó, sắc bén như một lưỡi d.a.o cạo: "Vương phi của bổn vương chính là nữ nhân tuyệt vời nhất trên đời này. Kẻ nào dám mạo phạm nàng , chính là mạo phạm bổn vương!"
Từng lời từng chữ của vang dội như sấm rền. Toàn bộ đình nghỉ mát vắng lặng như tờ.
Khuôn mặt của Đại hoàng phi và Tam hoàng phi lúc thì đỏ bừng lúc thì trắng bệch, chẳng dám hó hé thêm một từ nào nữa. Sắc mặt của Hoàng hậu cũng trở nên khó coi vô cùng.
Ta ngước đầu ngắm nam nhân đang che chở trước mặt , ngắm sườn mặt kiên nghị của , bờ vai rộng lớn vững chãi của , khóe mắt lại một lần nữa chẳng chịu nghe lời mà rưng rưng ngấn lệ. Cái tên ngốc nghếch này.
Rõ ràng là đã thấu mọi chuyện. tỏ tường mọi mưu tính của ta, nhưng vẫn tự nguyện cam tâm từng bước lọt vào cái bẫy rập mà ta đã bày ra cho .
Kh, lẽ đó kh là bẫy rập. Đó chỉ là giữa hai chúng ta nảy sinh một thứ ăn ý độc nhất vô nhị mang tên "tin tưởng" mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.