Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm
Chương 3:
Hai lần này xa cách ước chừng đến mười năm kh gặp mặt, cũng kh thư từ với nhau mà chỉ một ít tin tức truyền lại.
Một năm sau, Phượng Dương vương phi qua đời.
Trong cung cũng xảy ra vài vụ ám hại. Cung Lệ vì bị vu oan mà vào nhà lao một lần, may nhờ Văn Trạm minh oan. Nãi nương của Sâm Lệ đột nhiên trúng độc mà c.h.ế.t.
Vài năm tiếp theo, Cung Lệ vạch trần được mưu đồ cướp ngôi của hai đệ cùng cha khác mẹ, xử hai lưu đày. Nhân cơ hội này Hoàng đế mạnh tay ra lệnh chu di tam tộc các phi t.ử cùng đại thần liên quan. Y cũng tìm được tâm phúc và thuộc hạ, bắt đầu tạo dựng thế lực trong triều đình.
Thư đồng của Sâm Lệ là một tuấn mỹ nam hài mang khí chất cao ngạo và đặc biệt th minh nên mỗi khi th hai đứa trẻ thân thiết, hoàng t.ử ện hạ lại nhớ tới tên thư đồng tinh quái khiến những chuỗi ngày đau khổ.
Năm tháng qua , Chu Cung Lệ trở thành một thiếu niên vẻ ngoài th tú yếu đuối, thoạt cao quý lại tao nhã, khác hoàn toàn với cảm giác hiếu động trước đây. Nhờ thư đồng kia, y cũng học tạo cho vài bộ mặt, tùy từng lúc mà thể hiện. Cuộc sống lạnh lẽo của hoàng cung khiến Cung Lệ trở nên âm lãnh với tất cả, chỉ ngoại trừ đệ đệ, thậm chí ngay cả Hoàng hậu trong lòng y cũng khoảng cách
Sâm Lệ lớn nh, đã sắp đuổi kịp y, tương lai nhất định sẽ cao hơn nhiều. Bởi được hoàng bảo hộ chu mật, rời xa âm mưu quỷ kế nên tính tình vô cùng trong sáng lại nhiệt tình, thường ra ngoài chạy tới chạy lui chơi đùa, đối ca ca tràn đầy yêu thương cùng kính sợ.
Lúc này Nghiệp Châu kia đang an bình, hàng năm tiến cống lễ vật đầy đủ, còn đem tới một gánh hát nhỏ phục vụ hoàng tộc cùng các trọng thần. Đặc biệt đích thân thiếu chủ của bọn họ dàn dựng vở kịch. Dần dần gánh hát Phượng Dương trở nên nổi tiếng toàn kinh thành, mỗi buổi diễn đều được mọi mong ngóng, các gánh kinh kịch đua nhau diễn lại. Trong số cống lễ luôn luôn một chiếc hộp nhỏ, nói là dành riêng cho Đại hoàng t.ử ện hạ. Cung Lệ cũng kh biết nó đựng thứ gì, nhân lúc kh mới mở ra xem, bên trong là một ngón tay và một con mắt.
Khi y nhận được đến chiếc hộp thứ mười thì Nghiệp Châu báo tin Phượng Dương vương từ thế, thỉnh triều đình ban chỉ chính thức sắc phong thế t.ử Từ Hi kế tục vương vị.
Chiếu theo lễ chế hoàng triều, đáp lại, Hoàng đế sẽ phái đặc sử tham gia lễ kế nhiệm, trực tiếp tuyên chỉ, c nhận quyền uy, ban tặng d hiệu cho tân vương. Để thể hiện sự coi trọng, nhiều khi Hoàng đế còn đích thân tới dự chúc mừng.
Hiện tại long thể đã suy nhược nhiều, kh thể tự đến, bèn sai Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ đảm nhiệm đặc sử, cũng tự tay thảo Phượng Dương vương d hào – “Phượng Phi Ly”, tỏ rõ mong muốn Phượng Dương tộc chớ làm trái chi ý triều đình.
Tuy đã mười năm kh gặp song Cung Lệ vẫn nhớ khóe môi nhếch lên lộ rõ nụ cười tà ác , cũng nhớ rõ đêm trước ngày chia tay, cảm giác bị cánh tay kh hề mạnh mẽ kia ôm chặt. Thân là Đại hoàng tử, kẻ cơ hội ngự trên ngôi báu lớn nhất, y nhất định khống chế được Phượng Dương tộc, khiến họ kh thể trở thành mũi giáo chống lại triều đình. Nhất định khiến kẻ hai mặt kia thần phục dưới chân. Phụ hoàng đã phán đoán sai lầm, kh biết kẻ sắp nhận phong hào là nhân vật đáng sợ như thế nào. Y cần đảm đương nhiệm vụ, chính là đối diện và làm con thâm sâu khôn lường kia khuất phục, gìn giữ sự uy nghiêm của hoàng tộc, bảo vệ Chu thị thiên hạ chí tôn bất khả xâm phạm.
Đại hoàng t.ử xuất hành, cư nhiên đoàn xa giá phi thường xa hoa, bởi vậy tốc độ thong thả. Bất quá cũng là cơ hội cho y cẩn thận suy tính. Trước kia cùng nhau chơi đùa ầm ĩ, giờ tiểu ác ma đã là Phượng Dương vương, cai trị vùng đất tài phú, quyền lực sánh ngang với triều đình. Nếu xảy ra xung đột chắc c sẽ quyết định vận mệnh của giang sơn Đại Minh cho nên lần này y kh thể thất bại.
Nắm giữ được Phượng Dương vương mới thể nắm giữ được thiên hạ, ều này qua nhiều thế hệ Hoàng đế đã được minh chứng. Chu Cung Lệ tạm gác kí ức thơ ấu sang một bên để nghĩ đến sách lược thâu tóm Phượng Dương tộc. Khi còn nhỏ, y thường nghĩ dù những trò đùa của Từ Hi tinh quái đến thì chắc vẫn chút thiện ý. Trải qua mười năm ở nơi xoa hoa lộng lẫy nhưng lãnh khốc vô tình này mà may mắn thể còn tồn tại dưới d Đại hoàng tử, y kh bao giờ tin tưởng rằng sẽ đối tốt với mà kh mục đích, huống chi là tên ác ma luôn đem làm trò cười kia.
Tên ác ma giờ biến thành bộ dạng nào ? Lúc 7 tuổi đã phi thường tuấn tú, nhu nhuận đáng yêu, hiện tại chắc kh xấu chứ? Khuôn mặt ẩn chứa nụ cười r mãnh, khả năng trở mặt như chong chóng chăng được dày c luyện qua ngần năm.
Cung lệ khẽ chau mày thiết tưởng th biểu cảm của ngay trước mắt.
Là đột nhiên bổ nhào đến ôm l y, giả bộ nũng nịu…
Hoặc ngon ngọt: “ nhớ ngươi, nhớ ngươi” mà nghe đã cảm giác nổi da gà…
lại nước mắt lã chã, oán trách: “Vì cái gì lãnh đạm với ta?”
Tự nhủ quyết vững vàng, quyết kh bị lừa, quyết kh thể như trước đây bị chiếm thế thượng phong, thể hiện sự uy nghiêm của Đại hoàng tử, đòi lại sự c bằng mà khi xưa .
Tới gần mặt trước của bức tường thành đồ sộ, tâm trạng th kẻ thù ở chiến trường lúc còn bé bỗng nhiên xuất hiện, l tơ toàn thân dựng đứng cả lên.
Xa đội chậm rãi ngừng lại, hộ giá thống lĩnh Vũ Lâm tướng quân phóng ngựa lại gần, cung kính nói: “Đại ện hạ, đã tới thành Nghiệp Châu.”
Một tiểu thái giám nhẹ vén màn xe, Chu Cung Lệ nghiêng nghiêng , hướng phía trước thoáng qua , ánh mắt dừng ở đứng đầu trong đoàn nghênh đón.
Khuôn mặt tròn tròn mang biểu tình kính cẩn, dáng vẻ chút mập lùn, kiểu gì cũng kh giống nam hài hoạt bát linh động khi xưa.
Ngay lập tức y sầm mặt bởi phát hiện ra này chỉ là quan viên phẩm cao, phục sức kh giống vương tộc.
“Đại ện hạ vất vả ,” Viên quan gương mặt tròn lại gần xe, khom : “Hạ quan được sự giao phó của Phượng Dương vương đến cung nghênh. Phượng Dương ện hạ hôm nay chuyện quan trọng, kh thể đích thân tới tiếp giá, thỉnh thứ tội.”
Trong lòng Cung Lệ vô cùng tức giận. Phượng Phi ly kia!! dám ng cuồng kh đến!! Là Đại hoàng t.ử thay mặt Hoàng thượng giá lâm, tiểu t.ử ngạo mạn kia hẳn muốn tạo phản?! Cho dù kh để mắt tới sự uy nghiêm của hoàng thất cũng thân chinh nghênh đón, vì y là Chu Cung Lệ gia gia!!
Tuy bên trong phi thường sinh khí nhưng ngoài mặt y vẫn tỏ ra lạnh lùng, biết rằng phát hỏa với viên quan là vô bổ, ngược lại còn phá hỏng thân phận nên đành thản nhiên hừ một tiếng, cũng kh xuống xe, cứ vậy dẫn theo đoàn tiến vào thành.
Cung Lệ được an bài tại cung thất vô cùng hoa mỹ thư thái, toàn bộ tùy tùng, hầu, cung nữ đều ở lại hầu hạ. Dùng xong bữa tối vẫn kh th bóng dáng kẻ kia, y tự nhủ kiềm chế, một câu cũng kh hỏi, thản nhiên tắm rửa nghỉ.
Chờ khi kim trướng bu, các cung nữ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, nộ khí của Đại hoàng t.ử bộc phát đến mức mặt trắng bệch. Mạnh tay đ.ấ.m vào gối, ra sức c.ắ.n xé góc chăn giống như coi vật mềm mại này là tên ngạo mạn vô lễ.
Lúc sau, dù nôn hai lần song vẫn kh thể xua tan cảm giác tức ngực. Cung Lệ vén nhẹ trướng ra ngoài vắng lặng, một thân ảnh mờ ảo bên cửa sổ. Y c.ắ.n răng nặng nề ngã xuống giường, vùi đầu vào gối.
Đáy lòng vang lên th âm nói nhỏ, trừ bỏ tức giận ra, còn lại là thất vọng.
Tưởng rằng tình cảm như vậy vốn kh còn tồn tại trong y.
Tưởng rằng mười năm kh gặp, kia sẽ chút vui mừng khi gặp .
Tưởng rằng mặc kệ thiên biến vạn hóa, kia sẽ vẫn giống hồi nhỏ, mỗi ngày th lập tức ánh mắt sáng ngời.
Bên ngoài truyền đến bước chân nhẹ nhàng, Cung Lệ đột ngột bật dậy, xốc màn trướng lên khiến vừa tới giật .
Là lão nội giám từ khi còn bé, mỗi tối đều phỏng chừng chủ t.ử đã ngủ mới yên tâm, thói quen mười m năm, hôm nay y hoàn toàn quên mất.
“Đại ện hạ, còn chưa ngủ ư? chăng kh thoải mái?” Lão nội thị lo lắng hỏi.
“Chỉ là ban ngày ngồi trên xe ngựa ngủ hơi nhiều, ngươi cứ ngủ .”
Lão nhẹ nhàng khom rời khỏi, trong phòng khôi phục một mảnh yên tĩnh.
Kh gian tĩnh lặng khiến tâm trạng Cung Lệ bỗng rối loạn, sau này khống chế Phượng Phi Ly như thế nào?
Ngay lập tức y l lại bình tĩnh. Chính nhờ cuộc sống nơi hoàng cung dạy cho cách đem cảm xúc chôn giấu. Kh biết bao nhiêu lần vì mềm lòng, vì kh nhẫn tâm thẳng tay giải quyết mới bị đao kiếm kề cổ, ngã xuống hố sâu. Hiện giờ sau lưng y vô số kẻ mai phục đ.â.m lén, nếu kh trở thành vô huyết vô lệ lãnh nhân thì làm ngồi lên được hoàng vị, làm thể bảo hộ tiểu đệ thơ dại.
Những lần rời kinh, Cung Lệ lo lắng cho Sâm Lệ ở nơi thâm cung nội viện nguy hiểm vây trùm. Ngay cả mẫu hậu cũng kh đáng tin cậy. Nàng vốn đã bị thất sủng, chỉ dựa vào ngôi vị hoàng hậu, bè cánh hầu như kh đáng kể, sợ rằng muốn bảo vệ ấu t.ử cũng khó. Nhưng lần này y an tâm nhiều khi biết phụ hoàng đã đồng ý để Thái sư mời Nhị hoàng t.ử đến Văn phủ chơi.
Nhớ tới đệ đệ, y kh khỏi mỉm cười. Chỉ lo nhờ trưởng ở bên quá ỷ lại tin tưởng. Tâm phúc bên cạnh kh ngừng nhắc nhở, nói Nhị hoàng t.ử ngày càng th minh, lại là con trai của Hoàng hậu, e rằng tương lai là đối thủ khó ứng phó nhất. Những lời này y đều để ngoài tai, Sâm Lệ mãi mãi là Sâm Lệ, duy chỉ Sâm Lệ mới vĩnh viễn kh bao giờ phản bội .
Xa xa tiếng tiếu cổ vọng lại, dường như gảy đàn xướng ca, khúc âm mang mang. Một ệu hát dân gian hoàn toàn bất đồng với kinh thành.
Cung Lệ dần dần khép mi mắt, thả yên nghỉ, màn trướng kh gió tự đung đưa.
Trời dần hửng sáng, y bỗng chợt nhận ra cuộc chiến tr đấu trong hoàng thất thật là nguyện vọng xa xỉ. Bởi trên tay mỗi , dù ít hay nhiều, dù muốn hay vô tình đều thấm chút m.á.u tươi. Từ sau vụ án của dị mẫu đệ, Cung Lệ thường xuyên mơ th họ. Vốn chỉ là những đứa bé mười một, mười hai tuổi dưới sự ều khiển của đám tham vọng, niệm chúng còn nhỏ dại mà khoan thứ vài lần nhưng kết quả là thiếu chút nữa chính bị hại. Cuối cùng, y quyết tâm tóm gọn tất cả, để bắt kẻ giật dây đành thả con rối vào bùn bẩn, đó là lựa chọn duy nhất.
Mười ngón tay mang đầy huyết hướng cổ họng y bóp chặt. Thân thể run lên, y giật bừng tỉnh, áo ngủ ướt đẫm, mồ hôi từ trên trán chảy xuống ròng ròng. Bỏ bàn tay mềm mại trên ra, y quay đầu gọi dâng trà. Hai từ “ đâu” chưa kịp thoát ra đã hóa thành tiếng thét kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-3.html.]
Một nằm bên cạnh, đang y cười cười.
Một khuôn mặt sắc xảo mang theo vẻ diễm lệ, l mày tà phi nhập tấn, sóng mắt phượng kh ngừng lưu chuyển cùng nụ cười câu dẫn, thoạt thật sự là phong tình vạn chủng. Ngón tay thon dài ôn nhu trỏ trỏ trên trán y, sẵng giọng: “Ngươi xem ngươi , kh ta chăm sóc liền ra bộ dạng gầy yếu.”
Cung Lệ cảm th đầu ong ong vài tiếng, trước mắt chỉ toàn màu đen, chính là bị nọ làm cho tức giận.
Nghe khẩu khí của như thể hai vô cùng thân thiết, vẫn sớm chiều làm bạn, bất quá mới vài ngày tạm xa nhau, hơn nữa vừa mở miệng đã nói nhỏ gầy, là câu nói ghét, ngay cả Hoàng thượng gặp cũng kh nói.
Hất tay ra, Cung Lệ ngồi dậy, lãnh nghiêm mặt nói: “Phượng Dương ện hạ, nửa đêm c ba mới tới gặp ta, đây là lễ nghi của Nghiệp Châu các ngươi?”
Phượng Phi Ly phá lên cười to, dò dò xét xét sắc mặt của y, đem thân lại gần, ghé vào lỗ tai y thì thầm: “Sinh khí? Ngươi vẫn thế, dễ sinh khí….. Ta nghe nói m năm nay ngươi chưa bao giờ phát giận, hại ta còn lo lắng… Hiện tại th ngươi như vậy, vẫn đang sống, thật sự phi thường cao hứng…”
cao hứng, còn thì bị chọc đến xa xẩm mặt mày. Y loáng thoáng nghe lảm nhảm cái gì đó, giống như chế giễu.
“Được , được , kh nên tức giận…..” Từ Hi nũng nịu, rõ rằng là đại nam nhân mà còn học đòi làm bộ đáng yêu. Mặc dù Chu Cung Lệ kh phủ nhận mang vẻ đẹp ma quái nhưng vẫn làm ra bộ dạng ghê tởm quay về giường, nhớ tới hành động vô lễ ban ngày cũng kh muốn truy cứu.
“Ta biết ngươi giận ta vì kh tới nghênh đón ngươi, thực sự ta chuyện quan trọng.” Phượng Phi Ly đẩy đẩy lưng về phía Cung Lệ, đem ra một trái cây đỏ mọng hương thơm lạ lùng khiến y bỏ qua giận dỗi đưa mắt . Trái cây kia óng ánh phát sáng trong kh gian nhờ nhờ, tựa được dát một lớp ngọc mỏng lạnh giá nom vô cùng đẹp đẽ , y chưa bao giờ th qua loại quả này.
“Ngươi xem, sương quả này chỉ trong tận núi sâu ở Nghiệp Châu. Sương bám trên thân cây qu năm, một trăm năm mới thể ra quả, mất ba năm để được một trái, ba ngày trước mới chín. Ta tự đến ngọn núi nọ, ngựa chạy kh ngừng, ngủ cũng chưa ngủ, chỉ sợ kh kíp để tặng cho ngươi. Ăn sương quả này, ngươi sẽ bách độc bất xâm, kh ai thể hạ độc được. ta đối với ngươi tốt như vậy, cảm động chút nào kh?”
Chu Cung Lệ xoay lại, trước mắt. y cảm giác giống như lúc trước, nhất thời lúng túng kh biết nói gì cho . Kẻ kia nh tay bóc vỏ, cười cười nhét trái cây vào miệng y, thân mật hỏi han: “Ăn được kh? ngọt kh?”
Cảm th chất lỏng lành lạnh, ngọt như mật trong miệng dần dần tan ra, y máy móc gật gật đầu.
Phượng Phi Ly dùng ống tay áo lau lau miệng dính đầy nước của y đầy đẩy thân thể vào trong: “Mệt quá a, chúng ta ngủ thôi.”
“Ngủ? Ngươi ngủ nơi này? Ngươi cũng phòng ngủ, muốn ngủ thì về đ mà ngủ.”
Cung Lệ bằng con mắt gian tà, quở trách: “Ngươi nhẫn tâm nga, ta vì ngươi mà mệt đến nỗi chân tay rã rời, ngươi còn bắt ta quãng đường xa lết về phòng ngủ của . Đồ lãnh tâm! Ta, kh, !” Nói xong liền bò bò lại gần ôm chặt l con nhẫn tâm, phớt lờ hành động đ tránh tây đ.á.n.h của đối phương, dương dương tự đắc nhắm mắt lại.
Đại hoàng t.ử ện hạ động tay chân một hồi, khí lực kh còn, cũng kh bị ôm gắt gao bèn thay đổi tư thế cho thoải mái chút. Trong lòng lại một trận phát hỏa khi hiện ra bộ dạng thối tha này đã cao đến vậy, hoàn hoàn toàn toàn đem để vào lồng ngực, nghĩ thật muốn lùi thân ra xa .
Khi tỉnh lại, Phượng Phi Ly đã rời khỏi phòng, chỉ còn lưu lại th hương của sương quả trên môi. Dùng xong bữa sáng, của Phượng Dương đến bẩm báo chủ t.ử sẽ sớm đến bái kiến Đại hoàng Tử, bởi vậy y đành ở lại đại sảnh uống trà đợi .
Nửa chén trà vơi , vẫn chưa th đâu, Cung Lệ đứng ngồi kh yên bèn bước ra ngoài đại sảnh, trước mặt là một tiểu viện.
Lúc này, sau hòn non bộ truyền đến tiếng trò chuyện rì rầm, là hai tiểu cung nữ của Phượng Dương. Bọn họ kh biết y đã rời đại sảnh, vô tư nhỏ giọng bàn tán.
“Hóa ra kia chính là Đại hoàng t.ử ện hạ a. Thiên hạ nói phi thường lợi hại và lãnh huyết vô tình, ai ngờ lại phiêu lượng th nhã đến vậy.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Xem ra cũng đâu như lời đồn thổi, chẳng th trách mắng hạ nhân, chủ t.ử kh nghênh đón, hôm nay lại đến muộn, cũng kh nổi giận.”
“Chủ t.ử cũng chút quá phận, dù chưa ban cho Nghiệp Châu chúng ta ân ển nào ngoại trừ mang đến phiền toái nhưng vẫn là Đại hoàng tử, vì mải mê với ca kỹ kia mà để ta chờ thì thật sự thất lễ.
“Nghe nói nàng ca kỹ Tiểu Điệp , bộ dạng k quốc k thành, ca vũ đều giỏi, sắc nghệ song toàn, kh trách chủ t.ử si mê, suốt ba ngày ba đêm kh ra khỏi cửa phòng nàng…”
Tai ù , Cung Lệ chẳng còn nghe th gì nữa, nh y trở về phòng, nộ khí khiến từng cơn đau đớn ở n.g.ự.c đến dồn dập. Y l ghế dựa lưng vào, dùng sức đến mức bàn tay trắng bệch mới khống chế cảm giác muốn đập nát mọi thứ.
Từ nhỏ đã luôn bị lừa gạt, biết rõ kia sẽ kh bao giờ được câu nói thật, vậy mà vẫn ngốc nghếch tin tưởng. quá ngạo mạn, kh thèm đem vào trong mắt, kh tới cổng thành nghênh tiếp, kh quan tâm xem ăn ở thế nào. Thật tự cười bản thân, bỏ qua mọi thất thố bởi một sương quả, chẳng những kh tái sinh khí mà còn để ngủ cùng giường.
Bậc thềm trước phòng truyền đến cước bộ, âm ệu khinh nhu trầm trầm vang lên: “Cho ngươi đợi lâu……”
Lúc này Chu Cung Lệ chỉ muốn đem chén trà tại bàn hất vào mặt .
Bỗng nhận ra thân phận hiện giờ của con này.
Nước trà lạnh lẽo men theo cánh tay run run vì kiềm chế chảy xuống đất.
Kh còn thư đồng Từ Hi nữa mà là Phượng Dương vương. Y nhớ lại tham vọng của , nhất định nắm l lãnh địa của Phượng Dương gia tộc, nhất định chinh phục và lợi dụng .
Chén trà bị vô lực hạ xuống bàn. Cung Lệ xoay đứng thẳng đối diện với kia, ngược chiều ánh sáng, cố gắng ều chỉnh vẻ mặt.
“ kh đập ?” Th âm mang chút lãnh đạm, “Ngươi rõ ràng thực sinh khí, thực đau lòng, vậy tại ngươi kh quát thét, kh khóc, kh ném lung tung đồ vật.”
nhẹ nhàng phất tay, một con ch.ó to lớn chạy vào đại sảnh. Nó ngửi nước trà vương trên mặt đất l**m sạch, cái đuôi ve vẩy. Sau đó nó còn chưa được ba bước lập tức tứ chi giật giật, ngã nhào xuống đất, chân duỗi ra kh còn động đậy.
“Trong trà pha thêm Hạc Đính Hồng, đủ để hạ độc c.h.ế.t bảy trưởng thành, ngươi kh việc gì bởi đêm qua ta cho ngươi ăn tiên sương quả trăm năm. Thực sự ba ngày trước ta đã thúc ngựa thâm sơn hái quả, vừa nãy ta cố ý kêu các nàng nói vậy để gạt ngươi.”
“Ngươi….. Ngươi muốn làm gì….. Ngươi… này bệnh a…..” Cung Lệ trợn mắt con ch.ó c.h.ế.t dưới đất, nhất thời kh biết nên phản ứng thế nào.
“Ta kh bệnh, là ngươi bị bệnh” Phượng Phi Ly tiến đến cạnh, “Hàng năm Nghiệp Châu đều phái vào kinh thượng cống, khi họ quay về ta đều hỏi thăm tình hình của ngươi. Bọn họ nói ngươi kh ổn. Ngươi kh cười, kh khóc, kh nháo, kh phát giận. Ta nghe xong thực sự cảm th lo lắng.
Cung Lệ bất giác lùi về sau hai bước liền bị cánh tay mạnh mẽ giữ chặt thân thể.
“Năm ta đã nói rõ ràng với ngươi, rằng hãy tới Nghiệp Châu tìm ta, như thế nào ngươi lại kh chịu, một chống chọi để thành ra bộ dạng này, còn giống sống nữa kh?” nâng cằm y lên, nụ hôn dịu dàng rớt xuống. Th đôi mắt mở to, nhịn kh được bèn hôn thêm một lần.
“Ngươi….Ngươi nói cái gì…..Ta lại kh ổn, ta rành rành…. Dù cho….cũng bất quá….” Cung Lệ luống cuống đẩy ra, lắp bắp nói.
lắc đầu thở dài: “Ngươi còn cãi ư? Lần này ngươi tới ta liền thử một chút, quả nhiên bệnh kh nhẹ. Như vừa , ngươi đã sinh khí đến thế mà vẫn liều mạng chịu đựng, muốn mắng kh dám mắng, muốn đ.á.n.h kh dám đánh, muốn khóc kh dám khóc. Rốt cuộc sống ở chỗ nào? Trước kia ngươi vốn trời kh sợ đất kh sợ lại trở nên như bây giờ, giấu giếm vết thương, sợ hãi bị tóm l nhược ểm.”
Ngực đau đớn tột độ, nội tâm băng cứng dường như bị kia đục một lỗ nhỏ làm y phi thường sợ hãi, bất giác nghĩ tới lần ngồi ngục, mẫu hậu trộm đến thăm m lần, lời nói của nàng y nhớ rõ:
“Cung Nhi, vô luận khảo vấn ngươi như thế nào ngàn vạn lần kh thể phát nộ, nếu phát nộ, bọn họ sẽ nói với Hoàng thượng rằng ngươi chột dạ, cũng kh được khóc, ngươi khóc bọn họ sẽ quy ngươi sợ tội. Hãy coi như kh chuyện gì, khiến khác kh ra trong lòng ngươi đang suy nghĩ gì, kh biết ngươi bao sinh khí, bao hoảng sợ. Chỉ vậy họ mới nghĩ rằng ngươi còn con át chủ bài, chắc c sẽ kh dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhớ rõ, một khi ngươi còn chưa được minh oan, mẫu thân cùng Sâm Nhi, toàn bộ đều bị liên lụy. Nhất định nhẫn, tuyệt đối kh được để khác th một viên lệ, một giọt huyết , ngươi hiểu chưa?”
Đương nhiên là y hiểu, hiểu rõ. Lao ngục ẩm ướt, sâu bọ chuột gián bò khắp nơi, đồ ăn thiu thối, cả đêm chẳng ngủ nổi vì lạnh. Y tình nguyện để đời phỉ báng, bầm thây vạn đoạn chứ nhất định kh để mẫu thân cùng Sâm nhi chịu khổ như vậy. Bởi vậy, từ đó trở nên lãnh huyết tàn nhẫn, kh biểu tình, kh nước mắt, dần quên chính mới là đứa trẻ hơn mười tuổi.
Cung Lệ dần dần l lại bình tĩnh, nước mắt chực rơi bị bức nén vào, lạnh lùng nói: “Ta kh hiểu ngươi đang nói gì, Phượng Dương ện hạ. Ta phụng mệnh đến tiến hành sắc phong, ngươi thế này chẳng quá vô lễ?”
Phượng Phi Ly nhíu mày, vẻ mặt ểm thất vọng: “Đây là Nghiệp Châu, lãnh địa của ta. Ta là Từ Hi, là Từ Hi vui vẻ, là bằng hữu của ngươi. Ta thể giúp ngươi, thể bảo hộ ngươi, vĩnh viễn kh bao giờ phản bội ngươi, vì ngay trước mặt ta ngươi kh thể rơi chút lệ? Lòng ngươi đã đóng băng lâu , cảm xúc cũng đã bị phong tồn, ta kh muốn mất ngươi, bằng hữu ngay thẳng, hiếu động.”
Cung Lệ bắt đầu cố gắng giãy dụa đứng dậy. Dù nội tâm âm trầm lên tiếng, kh được tin tưởng, kh được tin tưởng, kia từ nhỏ tới lớn luôn luôn lừa gạt, thể tin thích , thể tin sẽ kh bao giờ bán đứng nhưng ánh mắt ướt đẫm lệ thủy lại chứng minh rằng đại đê tình cảm đang lung lay, sắp đổ. Cần rời khỏi con này, cần tránh xa con này nếu kh sợ rằng trước mặt mọi mặt nạ đều bị phá hủy.
Hai hàng l mày tà phi, một đôi mắt phượng tỏa ra tia sáng ngũ sắc. Cánh tay đã khóa chặt thân thể y, kh cho phép y chạy trốn. cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán.
“Bu….. Bu ra….” Âm th cứng cỏi ngày càng yếu, dần dần dẫn theo tiếng khóc nức nở. Trước kia y buộc kh được rơi lệ dù chỉ một lần nên vô cùng hoảng sợ khi th chất lỏng nóng mặn từ từ lăn dài trên gò má, khẽ khàng chạm đất. Vô số đau thương cùng oán hận tích tụ trào ra, tựa như dòng nước lũ ồ ạt phá tan đại đê, kh thể ngừng lại được.
thiếu niên bắt đầu khóc, Phượng Phi cũng giật bởi trong lòng tự nhiên cảm giác đau đớn tột cùng, giống như cả bị treo lên. Hài t.ử đáng thương, sinh ra trong cung đình xa hoa mà lạnh lẽo, hài t.ử đáng thương từ nhỏ đã kh đủ hiểm ác, kh đủ kiên cường. Sớm biết y là như vậy, mang bộ dạng ương ngạnh, bướng bỉnh nhưng bên trong lại nhẹ dạ cả tin, thể chịu đựng mọi thứ để bảo vệ đệ đệ, muốn bằng hữu nhưng lại ra vẻ cao ngạo, kh chịu yếu thế, cầu xin giúp đỡ. Chưa gặp cảnh đầu rơi m.á.u chảy nên đến lúc vấp , đau đến mức kh chịu được liền phong ấn cảm xúc, mạnh mẽ đứng dậy. Quả thực, nếu kh kịp thời ra tay lẽ sẽ trở thành một kẻ vô tình lãnh huyết hoàng tộc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.