Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Cung Lệ khóc, khóc thật lâu, khóc cho bằng hết cảm xúc dồn nén trong bảy tám năm qua. Ngực thư đồng thời thơ ấu ướt đẫm. Một lúc sau, y l lại bình tĩnh, vội lau nước mắt nh chân trở lại phòng .

Chờ đến khi thân ảnh gầy yếu khuất hẳn, Từ Hi mới rảo bước ra ngoài, chọc con vẹt ở hàng lang, thản nhiên cười nói: “Quả nhiên ta vẫn thích nhất vai bạn tốt thở thơ ấu, thật hứng thú.”

Ngày thứ hai, lễ sắc phong Phượng Dương vương, kh biết Cung Lệ dùng phương pháp nào mà kh th đôi mắt đáng nhẽ sưng phù vì khóc nhiều đâu cả. Y đứng trên tấm t.h.ả.m dài màu đỏ thẫm ánh kim, khoác lên phục sức hoa mỹ dành riêng cho hoàng tử, tay cầm thánh chỉ, bộ dạng thực sự văn nhã phiêu lượng.

Tiếp nhận thánh mệnh từ Đại hoàng tử, trên đầu đội bát châu vương quan chỉ ít hơn Hoàng đế một hạt, tân Phượng Dương vương hành lễ tạ ơn long ân, hướng xuống phía dưới nhận những tiếng hô vang như sấm chúc mừng của dân chúng trong thành. Cái tên Từ Hi từ nay về sau được lưu vào sử sách.

th cảnh , trong lòng Cung Lệ lại dâng lên từng cơn hàn ý. Từ sự việc hôm qua, y hiểu rõ kh là đối thủ của nam nhân này. Nếu một ngày nào đó Phượng Phi Ly phản lại liệu sẽ chống đỡ như thế nào? Kh, kh chỉ riêng , Sâm Lệ hay những kẻ đủ tư cách thừa kế ngôi vị, kh ai khả năng làm đối thủ của . Hoàng triều Đại Minh đã gặp bức tường cao nhất. thể tiếp tục duy trì hòa bình như hiện tại hay sẽ đổi ý?

Phượng Dương vương bỗng quay đầu lại, sóng mắt tinh nhu hòa mang ý cười hướng về phía nhóm triều đình. Ý thức trách nhiệm cũng sự tôn nghiêm của Đại hoàng t.ử khiến Cung Lệ cố gắng l lại vẻ dửng dưng, đón nhận ánh mắt.

“Thỉnh Đại ện hạ duyệt qua quân dung.” mỉm cười, ngũ sắc luân phiên thay đổi trong đôi mắt phượng, khó dò tâm ý.

Theo chủ nhân Nghiệp Châu đến đài duyệt binh, vừa liếc hàng ngũ, hai mắt y liền nhắm lại, lẩm bẩm cho chính nghe: “Nếu ý làm phản hẳn ngày tận thế của Đại Minh sắp đến.”

“Tiểu Cung, kh thoải mái ?” Phượng Phi Ly nhẹ nhàng tới gần, giọng ệu vô cùng thân thiết. Hồi ở kinh thành, mỗi khi còn hai đều gọi như vậy.

“Phượng Phi Ly,” Cung Lệ thẳng vào đôi mắt mê hoặc lòng , lạnh lùng nói: “Ta biết vì ngươi đưa ta tới đây nhưng ta cũng lời nhắc nhở, chiến tr phi nghĩa, dù tg cũng làm tổn thương thiên hạ nguyên khí.”

Phượng Phi Ly trợn tròn mắt đột nhiên ôm bụng cười ha hả đến độ một lúc sau dựa hẳn đầu vào vị hoàng t.ử thương nước thương dân, thở phì phò (vì cười qúa độ): “Ngươi thực… đáng ghét, ta rõ ràng… còn chưa đổi vai diễn khác, vẫn là bạn… bạn tốt thuở nhỏ của ngươi thôi. chăng ta lùi thì ngươi sẽ tiến?”

Th Cung Lệ hiện vẻ sửng sốt, lại cười to một trận. Lúc sau mới chậm rãi đứng thẳng , làm bộ dạng nũng nịu: “Hôm nay kh diễn Phượng Dương vương dã tâm, ngay từ đầu buổi lễ ta đối với ngươi đã cực thiện chí, cười cũng phi thường ngọt a. Vì nghĩ ta đem ngươi xem uy quân là đe dọa ngươi?”

“Cái kia… Vậy ngươi… ý gì?” Đại hoàng t.ử sắp bị làm cho ên đầu nên chỉ thể hỏi vậy.

“Ta nghĩ muốn để ngươi rõ,” Phượng Dương vương nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai y, tình thâm ý thiết nói: “Ta mạnh, giờ thể bảo hộ ngươi, nếu một ngày nào đó ngươi kh thể ở lại kinh thành hãy đến nơi này. Ngươi là bằng hữu của ta, ở bên cạnh ta ngươi tuyệt đối được an toàn, muốn làm gì thì làm.”

Quả thực Cung Lệ kh thể hiểu nổi con này định suy tính ều gì, chăng thật sự kh dã tâm hay đang diễn trò hòng l lòng tin.

Bất quá cuộc sống cung đình khiến y học được nhiều ều. Tuy rằng tạm thời chưa thấu tâm can Phượng Dương vương nhưng th bừng bừng khí thế tình sắm vai hảo bằng hữu, lập tức hùa vào cùng diễn.

“Cám ơn ngươi, ta sẽ nhớ kỹ.” Chu Cung Lệ đồng ý lệ, căn bản kh nghĩ rằng sau này thực sự làm như hẹn ước, ngàn dặm xa xôi tới nương tựa Nghiệp Châu.

lẽ bởi y khó được đến Nghiệp Châu lần nữa mà Phượng Phi Ly d chính ngôn thuận, nhiệt tình vào vai bạn tốt hồi nhỏ trong suốt khoảng thời gian ở lại, quan tâm săn sóc hết mức khiến ngay cả y cũng giật , nhiều khi nghĩ thực sự là hảo bằng hữu.

Rời Nghiệp Châu trở về kinh thành, mọi việc khôi phục như trước, cảnh tr đấu, c.h.é.m g.i.ế.c diễn ra ngấm ngầm hoặc c khai. Lúc tâm quá mệt mỏi lại nhớ tới những ngày tại Phượng Dương cung, thường bị kia trêu chọc đến dở khóc dở cười nhưng vô cùng thoải mái dễ chịu, kh cần vắt óc tính kế bảo vệ , hại .

Sâm Lệ ngày càng ham chơi, tới thư phòng chỉ th Văn nhị c t.ử chăm chú học còn đệ đệ thì đang trèo lên cây đào xem tổ chim.

Cung Lệ cũng kh quản thúc hành vi vì trong thâm tâm y hiểu càng biết nhiều thì càng khổ. Y muốn đệ đệ một cuộc sống hạnh phúc đúng nghĩa. Nếu cần dính m.á.u y tình nguyện dính, nếu cần vẩn đục để tr đoạt quyền lực y sẽ tự tay đoạt.

Nhưng Hoàng hậu kh đồng ý vậy, nàng hi vọng cả hai đứa con đều đủ thực lực bảo đảm cho bản thân địa vị cùng vinh quang. Nàng nói: “Sâm Lệ rõ thân phận hoàng t.ử nghĩa là . Ta biết nó tàn khốc, l niềm vui trẻ con nhưng thế lực của ngươi hiện giờ vẫn kh lớn. Ví như một ngày ngươi bị hãm hại thì mẫu t.ử ta sẽ ra ?”

Cung Lệ thỉnh cầu mẫu hậu chút thời gian, y kh muốn Sâm Lệ tiếp xúc sớm với m thứ hắc ám vẩn m.á.u đó. Hoàng hậu cuối cùng cũng đáp ứng, kh buộc Sâm Lệ vào quy củ mà ngược lại còn tặng một con ch.ó săn kim mao xinh đẹp.

Tiểu đệ phi thường thích, đặt tên là Kim nhi, cả ngày quấn quýt bên nó, ban ngày cùng chơi đùa, đêm đến cùng nhau ngủ. Mỗi khi tán gẫu với trưởng đều cao hứng luyên thuyên Kim nhi thế này, Kim nhi thế nọ.

Một buổi hai đệ đang trò chuyện, Hoàng hậu bỗng mang tới hộp ểm tâm, nói là Thục phi nương nương biếu tặng.

con ch.ó nằm trên đùi Sâm Lệ, Hoàng hậu thuận miệng hỏi: “Kim nhi thích thịt nướng kh?”

Sâm Lệ liền cầm một miếng thịt đút cho Kim nhi ăn. Vẻ mặt thản nhiên của mẫu hậu đột nhiên cảm giác gì lạ khiến Cung Lệ sinh nghi, vừa mới đứng lên, Kim nhi đã ngã lăn ra đất, thất khiếu chảy đầy máu.

*thất khiếu: bao gồm 2 mắt, hai tai, hai lỗ mũi, miệng

Đệ đệ vô cùng đau lòng, ôm chặt t.h.i t.h.ể của chú ch.ó nhỏ kh chịu bu tay. Hoàng hậu nương nương vuốt nhẹ đầu , dịu dàng nói: “Món ểm tâm tẩm độc này vốn là để ngươi ăn…”

Chu Cung Lệ toàn thân run run vì tức giận, kéo một mạch mẫu hậu ra ngoài cửa, định nói ều gì đó nhưng th ánh mắt lãnh đạm của nàng, một từ cũng kh thốt lên nổi. Y hiểu nàng chưa từ bỏ ý định, ngấm ngầm nuôi mầm mống.

Cung Lệ kh cho phép. Hãy để y gánh hết mọi tội lỗi , để y cảm nhận được vị hận, để y giật giữa đêm bởi ác mộng là đủ.

Qua sự việc vừa , Cung Lệ thôi thúc bản thân nghĩ cách bành trướng thế lực, ít nhất để Hoàng hậu yên tâm phần nào song lực lượng của các quý phi cũng kh thua kém, thể duy trì tình hình hiện tại đã hao tổn biết bao tinh lực. Ngoại trừ ngăn cản mậu hậu và tiểu đệ đơn độc tiếp xúc với kẻ khác thực sự kh nghĩ ra biện pháp tốt hơn. Cho đến một ngày y đến Văn phủ đón Sâm Lệ, tình cờ gặp Văn gia đại tiểu thư, Văn Lệ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-4.html.]

Hai tháng sau, trưởng nữ của Văn quốc sư được gả cho Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ. Văn quốc sư chính thức gia nhập phái của Đại hoàng tử, giúp y chỗ đứng vững chắc trong triều.

Hoàng hậu tựa hồ hơi an tâm.

Ngày đại hôn, Phượng Dương vương ra lệnh cho hạ nhân suốt đêm thúc ngựa dâng lên một mai sương quả làm quà mừng, giống như chế giễu rằng bên cạnh Đại ện hạ cũng sẽ bị hạ độc. Cung Lệ đem quả này đưa cho đệ đệ ăn. Vì cảm th lỗi với tân nương, y đối với Lệ hết sức ôn nhu săn sóc, tuy kh tình yêu nhưng cuộc sống hiện tại của Hoàng phi thực sự hạnh phúc.

Hai năm nữa qua , dị tộc ở vùng biên giới phía Bắc nổi loạn, triều đình thất bại vì thiếu lực lượng, hạ lệnh cho Nghhiệp Châu xuất binh song Phượng Phi Ly lại l lí do vũ khí kh đủ cự tuyệt.

đều biết Nghiệp Châu giàu trù phú vô cùng, lí do đưa ra chỉ là cái cớ. Bởi hai năm nay lão Hoàng đế vì e ngại Phượng Dương tộc nên đối nơi này đôi chút hà khắc, hứa hẹn nhưng lại kh bao giờ thực hiện. Ý đồ làm suy yếu thế lực chưa thành đã vấp bạo loạn, quân lực suy yếu, Phượng Dương tộc kháng chỉ mà kh khả năng trừng trị.

Cuối cùng, triều đình đành đưa ra ều kiện sẽ ban cho mười ba quận của loạn tộc, mời Phượng Phi Ly dẹp yên nguy cơ vùng biên cương. Hẳn trong mắt Hoàng thượng giao tình giữa Phượng Dương vương và Đại hoàng t.ử kh tồi nên đã giao nhiệm vụ đàm phán cho y.

Lúc này đây, Phượng Phi Ly thân chinh ra đón ở cửa thành, kính cẩn sắp xếp để y ở tại vương cung của và cũng thiết đãi tiệc chu toàn.

Hai năm kh gặp, chẳng thay đổi, vẫn mái tóc lệ dung, yêu mị mê nhân. dựa vào nhuyễn tháp, tay cầm chén rượu cười cười, tr bộ dạng như vậy thật kh giống một tay nắm giữ vùng đất giàu , trù phú độc lập với Đại Minh.

Lần này coi như nắm chắc thành c bởi ều kiện triều đình đưa ra là cực kỳ hậu đãi, cộng thêm một khi Bắc cảnh thất thủ, Nghiệp Châu cũng chút ảnh hưởng, hơn nữa kia trước mặt y thái độ khá tốt nên kh lý nào kh đáp ứng.

Nhưng qua một buổi tối quan sát, Đại hoàng t.ử giật kinh hãi phát hiện ra đã thay đổi vai diễn.

bạn thân thiết ôn nhu trở thành một tay bài kh dễ bị hạ gục, một khi đã hứng lên thì sẵn sàng vắt kiệt sức đối phương cho đến khi vừa lòng mới thôi.

Quả nhiên, đến buổi hội đàm, đối với mười ba quận Bắc cảnh kh hứng thú.

“Vừa kh trù phú lại hay gặp lũ lụt, ta kh muốn tiếp quản chỗ nghèo nàn hỗn loạn .” Phượng Phi Ly thoải mái tựa vào tháp thượng, mắt lim dim, một tay xoắn lọn tóc dài chơi đùa.

“Bắc cảnh dù n thương đều kh phát triển nhưng là khu vực chứa nhiều đồng và quặng sắt. Nếu khai thác tốt thì tương lai sẽ thu lợi cao, ều này chắc Phượng Dương ện hạ kh biết.” Chu Cung Lệ nhẫn nại giải thích.

“Cũng lý a……” thản nhiên cười, kh chấp nhận cũng kh từ chối. Cứ như vậy gần mười ngày, sự tình kh tiến triển chút nào.

Cung Lệ thực sự bùng nổ. Quả nhiên đáng mặt chủ t.ử của Phượng Dương tộc.

th bộ dạng phẫn nộ hầm hầm x tới, túm l cổ áo của đòi câu trả lời thỏa đáng, Phượng Phi Ly hài lòng nở nụ cười.

thích biểu cảm sinh động , kh Đại hoàng t.ử đạo mạo phụng hoàng mệnh đến đàm phán, kh hiểm nhân vắt óc bày mưu tính kế mà giống như tiểu hài t.ử năm xưa, yêu hận đều hiện ra trên mặt, nghĩ gì liền nói.

Cảm nhận thân thể yếu ớt trong lòng đang run, vẻ mặt đỏ bừng giận dữ đến mức muốn c.ắ.n cho một nhát. Hài t.ử này thực sự là đáng yêu, khiến ta kh thể kìm chế d*c v*ng.

Nhưng chủ nhân Nghiệp Châu nằm ngoài số , tuyệt đối kiểm soát được h*m m**n bản than, lập tức lần theo khuôn mặt xuống đôi môi nhỏ xinh như cánh đào.

Nhất thời toàn thân Chu Cung Lệ đ cứng. Trước kia chưa xem qua tiết mục này, y ngơ ngác kh biết định giở trò gì, tạo cơ hội để đầu lưỡi nọ tiến vào sâu, đến lúc này mới y giật đẩy đối phương ra.

Phượng Phi Ly khẽ l**m khóe miệng, cảm th hương vị lưu lại trên môi so với đám thê trong cung còn ngon ngọt hơn. l tay nâng khuôn mặt ửng hồng, nhẹ nhàng tiếp cận cánh hoa quyến rũ kia.

Đại hoàng t.ử vốn kh chưa từng trải qua chuyện này nhưng kh hề biết một nụ hôn lại thể phiến tình đến thế. Chiếc lưỡi của y nh chóng bị quấn l, lực đạo ở tay bỗng mất , hai chân bắt đầu tê dại, cơ hồ ngay cả đứng còn kh vững làm Phượng Phi Ly vừa níu nhẹ liền ngã vào nhuyễn tháp.

Đặt Cung Lệ nằm trên , Phượng Phi Ly cười ám , từ từ hạ đôi môi hôn xuống cổ và ngực. Thừa cơ Đại ện hạ còn đang thở hổn hển, ôm l đầu y, muốn đè y xuống dưới.

“Chúng ta làm nhé?” Từ Hi đề nghị.

“Làm?” Tuy đã thành thân hai năm nhưng sủng sốt một lúc Cung Lệ mới hiểu ý tứ. Vừa hấp tấp bật dậy lại ngã y liền nhận thức thân thể đang bị mắc kẹt g*** h** ch*n của , dọa y toát mồ hôi lạnh, cố gắng dãy giụa đứng lên. Tiếng “Kh” mới thoát khỏi cổ họng miệng đã bị lấp đầy, thay thế bằng những th âm ưm a ám khiến y đỏ mặt, hướng kẻ ở trên đ.á.n.h một quyền, đáng tiếc lực kh .

“Đừng nháo a….” Phượng Phi Ly nhẹ giọng nói, “Kh muốn ta xuất binh , tính cả Bắc cảnh và ngươi nữa mới đủ a..….”

Nghe th vậy, cư nhiên trong lòng Chu Cung Lệ dâng lên nộ hỏa, c.ắ.n mạnh vào cái tay đang v**t v* gò má y lập tức dùng hết sức đẩy ngã , giận giữ hét: “Ngươi coi ta là cái gì? Ta là con của Hoàng đế và Hoàng hậu Đại Minh, kh tiểu quan!”

Nói xong, y tức giận x thẳng ra ngoài nhưng chưa kịp tới cửa lại bị bế bổng trở về.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi” Phượng Phi Ly ôn nhu thì thầm bên tai y, “Là ta sai . Đối với ta ngươi so với mười ba quận Bắc cảnh quan trọng hơn nhiều, chỉ là bất giác thốt ra. Ta kh hề ý kia, ngươi đừng sinh khí.”

Chu Cung Lệ bịt tai kh nghe. kia lúc nào cũng diễn trò, câu nào thật câu nào giả y đều kh biết. Coi như tất cả đều là giả, thế mới kh bị c.h.ế.t mà kh chỗ chôn.

Đêm đó Từ Hi lại đến phòng, y giả bộ ngủ say bởi biết rõ luôn bị này làm cho d.a.o động nên quyết kh để cơ hội lừa gạt nữa.

Sáng hôm sau, Đại hoàng t.ử vội vã rời Nghiệp Châu, bất chấp sứ mệnh chưa hoàn thành. Khi còn chưa về tới hoàng cung, Phượng Dương tộc đã xuất binh. Một tháng sau, bạo loạn được dẹp yên, dị tộc lui về âm sơn phương Bắc, lãnh địa của Phượng Phi Ly thêm mười ba quận. Vì Đại hoàng t.ử sứ c nên Hoàng đế ban thưởng nhiều bảo vật nhưng toàn bộ đều bị vứt vào góc khố phòng, chủ nhân của chúng kh thèm liếc mắt đến một cái.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...