Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm
Chương 6:
Tại một mảnh đất trồng hoa phù dung, Liễu Nhi yên nghỉ ở đó. Mộ kh được lập bia bởi tấm bia đã nằm trong tâm kẻ ở lại.
Từ của sổ phòng Chu Cung Lệ, hiện tại thể rõ một gò đất nhỏ nhô lên, nằm cô đơn giữa kh gian rộng lớn.
Thị đồng cho đến khi c.h.ế.t vẫn nhỏ bé như vậy nhưng những gì mà cho và nhận trong tình yêu đủ khiến trong thiên hạ khi lại bản thân cảm th hổ thẹn.
Sau gần một tháng trải qua sinh tử, Đại hoàng t.ử bắt đầu dấu hiệu hồi phục. Hàng sáng, Phượng Phi Ly bế y đến bên cửa sổ, ra phần mộ của Liễu Nhi. Đồng thời cũng cố gắng để y rời ánh mắt, ngắm trời x, hoa cỏ, ngắm cành cây lay động mỗi lúc chim chóc nhún nhảy bay lượn.
muốn Cung Lệ hiểu rằng ở đây, còn tồn tại.
Chính là kết quả kh như muốn. Chỉ khi hoàng t.ử lưu vong thường đăm đăm vào phần mai cốt của yêu mới giữ được vẻ trầm ngâm pha chút ưu thương, ngẫu nhiên nhớ lại chuyện cũ mà nụ cười chợt thoáng qua trên môi. Còn lúc y chuyển tầm mắt tới thứ khác, đau đớn trong lồng n.g.ự.c liền trỗi dậy. Rốt cuộc y sẽ kh bao giờ, kh bao giờ được nắm l bàn tay ấm áp, được th ánh mắt trong x phẳng lặng, được nghe lại tiếng cười ngân nga. Môi kh còn được tận hưởng hương vị ngọt ngào, tai kh còn được cảm nhận hơi thở mềm mại, tay kh còn được ôm gọn thân thể yếu ớt. Kh rõ ở đó vui vẻ hay cô độc, còn nhớ một cả đời yêu tiếc hay kh?
Nhưng vô luận bao nhiêu thống khổ nước mắt cũng kh hề xuất hiện. Phượng Phi Ly đã dùng nhiều biện pháp bức y rơi lệ, và cho đến cả bây giờ, cũng chưa một lần thành c.
Ngày qua ngày, tình cảm càng sâu đậm, Phượng Dương vương biết cần hành động.
Một buổi sáng nửa tháng sau, mang hai quyển mật báo tiến vào phòng ngủ của Cung Lệ, nhẹ nhàng gọi.
Cung Lệ quay đầu lại, hướng nở nụ cười nhợt nhạt.
Kh y kh để ý, mỗi lần Phượng Phi Ly nắm tay, v**t v* gò má y đều phản ứng, khi nói chuyện y cũng nghe được.
Chính là cặp mắt kia kh bao giờ chịu dừng lại một ểm, xuyên qua mọi thứ vào khoảng kh trống rỗng.
Thậm chí y còn quên rằng đứng trước mặt là đại oan gia, là đại cừu nhân kiêm thư đồng, là khiến luôn nơm nớp lo sợ, luôn căng đề phòng.
Bị lừa cũng tốt, bị trêu đùa cũng tốt. Hiện tại, đối với y đây là chuyện chẳng đáng bận tâm.
Hình ảnh Phượng Phi Ly trong lòng Đại hoàng t.ử mười m năm nay đã bị thay thế bởi Liễu Nhi cho nên cai trị Nghiệp Châu xác định cần dùng phương pháp khác. Một lần nữa thiết lập địa vị quan trọng của trong y.
“Ngươi xem này.” đưa tờ gi đến trước mặt Cung Lệ.
Đó là một phần mật tín, nội dung đại loại: “Gần đây trong cung đồn đại Hoàng thượng lập Tiết vương làm thái tử.”
Tiết vương là bào đệ của Hoàng đế nhưng bộ dạng hành sự so với m hoàng t.ử còn giống đương kim Thánh thượng hơn, sớm đã lời đồn rằng kỳ thực sự ra đời của là do Hoàng đế cùng em dâu lén lút.
Cung Lệ thoáng qua quay đầu hướng cửa sổ, xa xa một mảng phù dung phủ x đồi. Kinh thành cách y quá xa, kh chỉ là khoảng cách mà còn là tình cảm.
“Ngươi xem tiếp .” Phượng Phi Ly rút ra quyển khác.
Đại hoàng t.ử máy móc cầm lên đọc. Tới trang thứ ba y đã kh nhẫn được nữa, toàn thân run rẩy, mãnh liệt nắm chặt tờ gi khiến móng tay xuyên qua gi đ.â.m mạnh vào da thịt nhưng dường như y kh cảm giác gì.
Phượng Phi Ly đau xót ôm thương vào lòng. rõ hiện tại cần sắm vai gì, dựa vào tình trạng trước mắt thì nhất quyết kh là vai bạn khuyên nhủ, bởi làm vậy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Xem xong đống gi tờ trong tay, Cung Lệ mặt trắng bệch như tuyết.
“Coi như hết, Tiết vương bây giờ được hưởng long sủng, cho dù là thủ phạm sai hại ngươi và Liễu Nhi nhưng giờ ngươi khả năng chống lại ? Ngươi đang lưu vong bên ngoài, an toàn là tốt . Nếu Liễu Nhi còn sống chắc cũng kh mong ngươi vì báo thù mà trở lại nơi thị phi kia.” Phượng Phi Ly khẽ vuốt vuốt trán y, ôn nhu nói.
“Liễu Nhi…. Liễu Nhi…. Nếu còn sống…..” Trong mắt bất giác trào ra dòng lệ nóng hổi, “Dù Liễu Nhi tha thứ, ta cũng kh thể…. kh thể….” Cung Lệ vội nhào đến bên cửa sổ, tờ gi trong tay bị vo chặt.
Lá phù dung nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp gió, đằng sau ẩn ẩn hiện hiện khóm hoa sắp sửa ra nụ.
Sinh mệnh Liễu nhi tựa như hoa, chưa kịp khoe sắc đã tàn lụi.
“Vậy ngươi định như thế nào? Hiện tại kh thể so với lúc trước, ngươi ở kinh thành đã mất hết thế lực mà lại như mặt trời ban trưa. Muốn báo thù? Xem chừng nói dễ hơn làm. Kh chừng sẽ gặp kết cục giống Liễu Nhi.” Phượng Phi Ly tựa vào cột nhà, bình tĩnh phân tích.
Chu Cung Lệ đột biến sắc mặt. Y hiểu muốn tạo dựng lực lượng tham gia vào cuộc chiến cung đình thâu tóm thiên hạ kh là việc thể một sớm một chiều. Với năng lực bây giờ của y e rằng khó thực hiện nổi.
khả năng ngăn chặn quyền hành của Tiết vương, trừ bỏ đương kim Hoàng đế ra cũng chỉ còn…..
Đại hoàng t.ử đem ánh mắt hướng tới thư đồng thơ ấu. Từ nhỏ luôn bị trêu chọc, hận đến độ nghiến răng nghiến lợi, ngày đêm cầu khấn kẻ thiên tài kia biến mất trên cõi đời nhưng đến lúc gặp nguy nan thì chỉ mới mang lại cho cảm giác an toàn.
“Thỉnh ngươi giúp ta….. Thực lực của Nghiệp Châu sớm đã sánh ngang với triều đình. Nếu ngươi chịu giúp, ta mới còn cơ hội trả thù.” Chu Cung Lệ lặp tức tóm l cánh tay Phượng Phi Ly, vội vàng nói.
Khóe môi Phượng Dương vương vẽ lên một đường cong: “Cũng kh là kh thể…..Nhưng ngươi biết con ta đ, lợi thì mới làm…..”
Cung Lệ ngập ngừng hạ tay xuống. Y vất vả từ ngàn dặm xa xôi tới, tính mạng may mắn giữ được, cư nhiên kh mang bảo vật gì huống chi chủ nhân Nghiệp Châu phú giáp thiên hạ, chẳng nhẽ trong y còn thứ gì đáng giá?”
“Ngươi kh hỏi ta muốn hồi báo gì ư?” Trên mặt Phượng Phi Ly hiện ra nụ cười xấu xa quen thuộc.
Chẳng hiểu vì lúc này Đại hoàng t.ử lại thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng trước kia mỗi khi th vẻ mặt tươi cười xuất hiện là báo hiệu sẽ trở thành món đồ chơi làm vui vẻ nhưng nhiều năm qua con Phượng Dương hồ ly vẫn đúng mực, chưa bao giờ thật sự x.úc p.hạ.m y.
“Ngươi muốn gì?”
Phượng Phi Ly kéo Cung Lệ lại gần, dịu dàng đặt lên tay y một nụ hôn. Đôi mắt phượng ánh lên ngũ sắc lấp lánh, ngữ khí vô cùng thân thiết: “Ta muốn ngươi….. theo ta diễn trò.”
“Diễn trò?” Chu Cung Lệ sửng sốt, “Diễn cái gì?”
“Luyến nhân,” Phượng Phi Ly ném nỗi đau khi nhắc đến hai từ , phun nhẹ hơi thở ấm áp vào tai đối phương, thì thầm: “Điều kiện của ta là, bất luận trong trường hợp nào, chỉ cần ngươi th ta đều cùng ta ở chung, thực sự giống như những yêu nhau nga.”
Cung Lệ nhất thời ngây , hạ mí mắt: “c** **…. diễn tới khi nào……”
“Tới khi ta nghĩ ra tiết mục hay hơn mới thôi.”
Y c.ắ.n chặt răng, trước mắt hiện ra khuôn mặt Liễu Nhi trầm tĩnh nhưng cắm sau lưng là hai cây tên dài nhọn.
“Đáp ứng?”
“Được.” Đại hoàng t.ử vứt tờ gi vo viên xuống đất, “Ta đáp ứng, chỉ cần ngươi giúp ta diệt trừ Tiết vương!”
“Đương nhiên thể, thậm chí chỉ cần ngươi nguyện ý, ta còn trợ ngươi ngự trên hoàng vị.” Phương Phi Ly nhếch miệng cười, chứa đựng sự tự tin, “Ngươi sẽ kh bị thiệt đâu nên đặt tiền cọc.”
Cung Lệ ngẩn , chưa kịp hiểu đã cảm th đôi môi nóng lên.
Thụ động khép mắt lại, y chợt nhớ tới thiếu niên kia, nhớ tới hơi thở mang chút th thảo non tơ, nhớ tới nụ hôn lạnh băng cuối cùng. Trái tim bỗng quặn đau, hình ảnh trước mắt nhòe , nước mắt tựa hồ đã phá tan áp môn, mạnh mẽ trào ra. Thân thể Cung Lệ lảo đảo về phía sau, đụng vách tường ngã xuống đất, hai tay bịt chặt miệng như muốn cố gắng niêm phong tiếng khóc. Cả y cuộn tròn lại thành một khối nhỏ.
Kh thể, vẫn kh thể. Dù biết chỉ là diễn trò cũng kh thể. Nụ hôn này chỉ dành riêng cho Liễu Nhi.
Phượng Phi Ly lẳng lặng đứng một bên, vẻ mặt vẫn dửng dưng nhưng nếu tách bỏ m lớp mặt nạ sẽ thấu rõ nỗi bi than trong đó. Từ nhỏ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chưa bao giờ dốc sức theo đuổi cái gì. Hiện giờ động tâm đ*ng t*nh mới hiểu dù biết đời như vở kịch dài song một khi đã lún sâu thì kh thể dễ dàng thoát ra nổi.
vươn tay v**t v* mái tóc rối ôm chặt thân thể run run yếu đuối kia vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
Y thống khổ như vậy chứng tỏ y còn sống.
Ba ngày sau, thiên t.ử cao quí nhận được một phong tấu chương của Phượng Dương vương. Đại ý là bởi chi phí tiếp đãi Đại hoàng t.ử quá lớn nên năm nay xin phép miễn nộp thuế.
Quốc khố triều đình thu từ dân chúng phân nửa là của Nghiệp Châu, nếu năm nay kh thu được chẳng khác nào o sụp mất nửa. Hoàng đế chỉ hai lựa chọn, hoặc dựng binh hùng thảo phạt hoặc c.ắ.n răng cam chịu cầu hòa.
Nếu phát động cuộc chiến cần tuyển tướng binh, lương thảo. Đây đều là những vấn đề lớn huống chi đội quân của Phượng Dương vương vô cùng mạnh, cả thiên hạ đều biết, so với thực lực triều đình hiện giờ chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
Thực chất, nếu tuyển quân cũng kh kh được nhưng chủ yếu Hoàng đế muốn tìm hiểu tại Phượng Phi Ly lại hành động như vậy. Bản tấu xác nhận cùng Đại hoàng t.ử chạy trốn Chu Cung Lệ quan hệ. Đối với đứa con cả vốn đã hai mươi m năm ở bên cạnh , lão tưởng sẽ hiểu hết con y, kh ngờ đột nhiên dồn dập xảy đến những vụ việc long trời lở đất khiến lão quả thật kh nắm bắt nổi. Xét cho c bằng, so với những vị hoàng t.ử còn lại, lão vẫn ưa đứa con này nhất. Sở dĩ lão chậm chạp kh muốn lập thái t.ử là vì ngay đối với địch nhân, tuy ở ngoài y thể hiện lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng thực chất bên trong dường như hơi thừa lòng trắc ẩn. Kh giống lão, kh thích hợp là của hoàng thất. Để đoạt được ngôi vị chí tôn, dám đem m đệ đệ thảo trừ, ngay cả cháu ruột cũng kh bu tha. Cung Lệ từ nhỏ đã như thế, thật kh an tâm chút nào.
Hoàng hậu nghe tin cũng đến khóc lóc kể lể, rằng chẳng qua Cung Lệ nhất thời bị mê hoặc, rằng hiện giờ tên luyến đồng kia đã c.h.ế.t, rằng Phượng Dương vương tuyên bố rõ cho y ở lại, cầu xin Hoàng đế tha tội lần này.
Năm khi lên ngôi, lão cũng nhận được sự giúp đỡ nhiều của nàng nên dù bây giờ tình cảm đã phai nhạt nhưng tình phu thê vẫn còn chút ít, cộng thêm phía Nghiệp Châu cũng đang dồn ép, Hoàng đế kh còn lựa chọn nào khác, đành đồng ý.
Trong ngày, triều đình truyền hạ minh chỉ, Đại hoàng t.ử phụng hoàng lệnh, bí mật tới Nghiệp Châu xử lý một số c chuyện liên quan đến số thuế chưa nộp, giờ đã hoàn thành sứ mệnh, lập tức hồi kinh.
Về việc Chu Cung Lệ cùng hầu chạy trốn đêm đó đã bị giấu kín, trở thành bí mật của hoàng gia, nghiêm cấm tiết lộ.
Đại hoàng t.ử nhiều ngày chạy trốn mang theo mặt nạ băng lãnh quay về hoàng thành. Y vì Liễu Nhi rời khỏi nơi kh chút hơi ấm và cũng vì Liễu Nhi, một lần nữa bước trên mảnh đất này. Lúc và lúc trở lại đã là hai con hoàn toàn khác biệt.
Đôi tay nắm chặt hai đầu mũi tên nhọn hoắt mà y đã l ra trong cơ thể yêu.
Ở Chính Dương ện bái kiến phụ hoàng, Chu Cung Lệ sắm vai diễn ăn năn hối lỗi hoàn mỹ vô cùng khiến ngay cả kinh nghiệm nơi sa trường của Hoàng đế cũng kh thể giúp thấu tỏ tâm tư của đứa con.
Y đến diện kiến mẫu thân. Tuy thân là Hoàng hậu nhưng nàng vẫn kh kìm được, khóc lớn một hồi, đồng thời lộ vẻ hung hăng tức giận, rằng ngươi làm cho ta phi thường lo sợ.
“Ngươi chạy trốn tới Nghiệp Châu, chẳng nhẽ Hoàng thượng định bỏ qua, ngẫm lại mẫu hậu nên làm gì bây giờ?” Hoàng hậu lớn tiếng trách mắng, tựa hồ Cung Lệ bảo hộ nàng cùng đứa con thứ là ều hiển nhiên. Mọi thứ khác, ví như hạnh phúc của y đều kh quan trọng.
“ yên tâm,” Cung Lệ thản nhiên nói “Kh cái gì thể làm hại các ngươi.”
Ngày thứ hai, Đại hoàng t.ử bắt tay vào c việc, đưa cho tổng quản một phần d sách cần loại bỏ, tỏ ý muốn những này kh được bao giờ xuất hiện trước mặt y nữa.
Ngày thứ ba, Chu Cung Lệ cho triệu toàn bộ gia nhân thừa trong phủ, bất luận phẩm cấp, mỗi được thưởng ba trăm lượng bạc, đồng thời cho tổng quản c bố quy định thưởng phạt mới.
Quá c ba ngày thứ tư, Chu Cung Lệ cuộc họp bí mật cùng m vị quan lục bộ. Những này phần lớn nắm giữ vị trí quan trọng triều đình, th tin do Phượng Phi Ly cung cấp.
*lục bộ: bao gồm lại, hộ, lễ, binh, hình, c.
Mật đàm đến tận c năm, y nhận được kết quả như ý, tất cả đều nguyện trung thành với Đại Hoàng t.ử và Phượng Dương vương.
Trời rạng sáng, lại một đêm kh ngủ. Cung Lệ đang dạo bước trên hành lang bỗng bắt gặp Văn Lệ đứng dưới ánh trăng. Mái tóc nàng ướt đẫm sương, kh biết đã đứng ở đây bao lâu.
“Trời lạnh lắm, ngươi nh nghỉ kẻo sinh bệnh.” Y thản nhiên lướt qua nàng, cất lời.
Phía sau chợt ôm chặt l y. Thân thể mềm mại của nữ nhân run nhè nhẹ.
“Ta cũng thể giúp ngươi, ta sẽ tìm phụ thân!” Hoàng t.ử phi vội vàng nói, “Ngươi muốn ta làm gì, ta đều thể làm!”
Nụ cười lạnh lùng của Chu Cung Lệ đến mức Lệ cảm th toàn bộ m.á.u trong đ cứng lại.
“Kh cần phiền Quốc sư, với ta kh còn giá trị lợi dụng nữa, nên đứng một bên mà xem kịch thôi. Hiện tại thể giúp ta chỉ Phượng Phi Ly.” Nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra khỏi thân , y xoay rời .
Nàng ngây dại tr theo bong dáng vị phu quân, dần dần hạ xuống đất, hai hàng lệ hoa men theo gò má chảy dài.
Cung Lệ quay đầu lại nàng, thở dài: “Nữ nhân ngốc… ngốc như ta vậy. Khi ta thú ngươi, ai ai cũng đều rõ lý do.”
Lệ cười lộ vẻ sầu thảm, nàng biết y nói đúng, cả hai trong đêm động phòng đã thỏa thuận rõ quyền lời và nghĩa vụ của nhau. Nàng vì ngôi vị Hoàng hậu, y vì ngôi vị Hoàng đế, kh ngờ rằng một ngày kia thực sự yêu thương y.
Yêu là thừa nhận thua.
Trong phủ thái tử, chỗ đất nào tận dụng được đều dành để trồng liễu, nhiều liễu. Hy vọng chúng nh chóng lớn lên, xuất hiện những cành liễu mềm mại nhẹ nhàng đung đưa, tựa như sóng mắt ôn nhu của thiếu niên kia.
Đại hoàng t.ử bắt đầu can thiệp một cách mạnh mẽ vào c việc quan trọng trong triều đình. Mỗi khi y đưa ra kiến nghị yếu sự, phía Nghiệp Châu lập tức gửi đến bản tấu chương tán thành khiến những kẻ phản đối kh kịp mở miệng.
Với tình hình hiện nay, Hoàng đế thực nửa mừng nửa lo. Mừng bởi cuối cùng thể khống chế Phượng Dương tộc, lo bởi đ.á.n.h giá thực lực hiện giờ của Cung Lệ, muốn soán vị kh là kh làm được.
Bất qua nh nhận ra mục tiêu của đứa con kh là ngôi vị.
Tuy yêu thương Tiết vương nhưng lão kh do dự vứt bỏ kẻ , đổi l Đại hoàng t.ử ngạo mạn vô tình, mưu mô đầy thủ đoạn.
Đánh mất sự bảo trợ của Hoàng đế, tính mệnh Tiết vương như ngọn đèn trước gió, chỉ chờ Chu Cung Lệ vờn đùa chán thẳng tay hạ một chưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-6.html.]
Một thời huênh hoang, d tiếng khắp thiên hạ, thiếu chút nữa trở thành thái t.ử vậy giờ đây Tiết vương lại vô cùng dè dặt, ít dám xuất môn. Mỗi khi bất đắc dĩ gặp Cung Lệ, sợ tới mức mồ hôi lạnh thấm qua m lớp y phục.
Với dị mẫu ca ca, ánh mắt y kh còn sự đề phòng kèm ôn nhu cùng buồn rầu nữa, thay vào đó là vẻ phiêu nhiên băng lãnh, tựa cuộc sống này kh gì đáng xem, chỉ còn u minh hư kh.
M tháng sau, cuộc săn nhàn tẻ kết thúc, cả kinh thành đều nghe rõ tiếng rít, rõ cảnh sợ hãi tột độ của con mồi. Vào một buổi sáng tỉnh dậy, Tiết vương vốn vô cùng cẩn thận phát hiện cạnh là một nữ t.ử còn trẻ, thân thể của cả hai đều trần như nhộng.
biết đây là tân sủng phi Hoàng đế mới nạp.
Dọc đường bị áp giải, kêu lớn oan đến giọng khản đặc. Dù biết thật sự kh oan uổng gì, nhưng với giờ đó kh chuyện quan trọng nữa.
Ngày thứ ba vào tù, Hoàng đế hạ chỉ đưa phạm nhân ra để mọi dân xử lý, đ.á.n.h tám mươi trượng, xăm chữ lên mặt đầy lên phía Đ Bắc.
Bị đ.á.n.h cho tróc da tróc thịt, Tiết vương kh quá kinh thành một trăm dặm đã bỏ xác trong rừng. Nhóm c sai áp tải đào một ngôi mộ qua quýt, vùi lấp vương t.ử huyết thống cao quý.
Rời kinh nhiều ngày, vừa về đến nơi Sâm Lệ liền gặp đám tang của đường trên d nghĩa.
Bọn c sai sôi nổi bàn tán, đắc tội với Đại hoàng t.ử mà kết cục này coi như là ổn .
Tay chưa từng dính m.á.u dù trực tiếp hay gián tiếp, nên về căn bản Sâm Lệ kh rõ đại ca vì đổi l sự thuần kiết cho đã trả giá nhiều. chỉ đơn thuần là phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ.
Nhị hoàng t.ử x vào hoàng cung, lớn tiếng chỉ trích hoàng , ngay cả ruột thịt cũng tàn nhẫn xuống tay.
“Dù là đối thủ nhưng cũng cùng là em, nhất định g.i.ế.c ? đã bị thứ dân làm nhục, vì cái gì kh chịu bu tha?” Chu Sâm Lệ nổi giận hỏi.
Chu Cung Lệ cười đau khổ, kh muốn nhiều lời.
Tuy rằng đệ đệ trong sáng như vậy là ều y thật sự mong muốn, nhưng cứ nghĩ đến việc chính bao bọc nhiều năm nên chưa từng th cảnh tr đấu đầy vị máu, lại nhảy ra thuyết giảng nhân nghĩa hiếu lễ, trong lòng chút thê lương.
Đêm đó, Sâm Lệ uống say, hướng Văn Liệt kh ngừng hỏi: “Đại đa tàn nhẫn vậy? Còn thứ gì y kh dám xuống tay g.i.ế.c”
Văn Liệt an ủi bằng hữu: “Ít nhất y còn yêu ngươi, vô luận thế nào vẫn sẽ kh xuống tay với ngươi.”
“ lẽ bởi đại ca biết ta tuyệt đối kh cùng y tr giành hoàng vị…..” Sâm lệ đổ thêm rượu vào chén, “Làm Hoàng đế thực sự trọng yếu vậy ?”
Nhị hoàng t.ử kh biết rằng khắp thiên hạ kh đủ tư cách nghi ngờ trưởng nhất chính là . Được lớn lên dưới sự yêu thương bao bọc, sống vô tư thoải mái, cư nhiên kh thể hiểu hết con của y, kh th vẻ mặt ôn nhu buồn rầu của y. Sâm Lệ biết đại khó khăn lắm mới được tình yêu đẹp như thế nào để bị kẻ khác hủy hoại, biết được đằng sau vỏ bọc lãnh đạm chất chứa tình cảm mãnh liệt, nhiệt huyết và dũng khí, càng kh biết được cho đến tận bây giờ đại vẫn chẳng thiết để mắt tới ngôi vị Hoàng đế cô độc.
Trên thế gian này, thấu rõ con Cung Lệ nhất chỉ kẻ ở Nghiệp Châu xa xôi kia, thấu rõ y còn mang tính khí tiểu hài t.ử chỉ Phượng Dương nam nhân kia.
Từ đó, Sâm Lệ lại càng thường xuyên xuất cung, kết giao đủ loại bằng hữu. tin tưởng chính vẫn yêu thương đại ca như xưa, thuyết phục bản thân tha thứ cho y.
Nhưng kh thể hiểu được, Chu Cung Lệ kh cần bất cứ ai tha thứ cho , đặc biệt là .
Trong cuộc đời này, Chu Cung Lệ chưa bao giờ khiến mẫu thân, đệ đệ và cả Liễu Nhi thất vọng, chưa bao giờ phản bội yêu quí và coi trọng.
Khi được yêu y yêu hết , tuyệt đối thuần tịnh, kh nửa ểm tạp niệm.
Y chỉ thiếu với một , đó là Phượng Phi Ly.
Bất quá, hiện tại Cung Lệ còn chưa cảm giác mắc nợ đó, y kh biết Phượng Phi Ly yêu .
Hoặc thể nói, cho dù mãi thật lâu về sau, y cũng kh dám xác định kẻ kia thực sự tình cảm với hay kh.
Một năm sau Tiết vương c.h.ế.t, Phượng Dương vương vào kinh chúc thọ Thánh thượng. Hàng năm sinh thần Hoàng đế chẳng bao giờ th bóng dáng Phượng Phi Ly, huống hồ năm nay cũng kh chỉnh thọ lại cố tình tới. Dù triều đình kh hề muốn chào đón nhưng cứ thử đội quân hùng hậu do chủ nhân Nghiệp Châu đem tới thì đến kẻ ngu cũng làm bộ hoan hoan hỉ hỉ.
*chỉnh thọ: sinh nhật tuổi đuôi 0 mà ^^
Phượng Dương vương dẫn theo gần ngàn d tinh binh vào trong thành, còn hai ngàn quân đóng ở bên ngoài. Việc làm cẩn thận này nhằm mục đích kh cho kẻ nào thừa cơ hành động uy h**p.
Đại hoàng t.ử thay mặt đương kim Hoàng thượng ra nghênh đón, đồng thời mời nghỉ lại phủ .
Phượng Phi Ly hiển nhiên vẫn nhớ giao ước diễn vai luyến nhân kia, vừa gặp mặt lập tức vô cùng cao hứng đem Cung Lệ áp sát vào lồng ngực, bày tỏ niềm vui sướng sau một thời gian dài xa cách mới tương phùng.
Cung Lệ thực hiện đúng lời hứa hẹn, kh lảng tránh, kh dãy dụa, nở nụ cười đón nhận cái ôm nồng nhiệt. Kỳ thực sâu trong tâm, y hiện tại thể khống chế thiên hạ nhưng khi tr th bóng dáng , cảm giác thả lỏng nhẹ nhõm liền xuất hiện.
Ở kinh đô, quyền lực Phượng Dương vương quả là thâu sâu khó lường. Mỗi ngày đều cả đống cao quan quyền quý chen chúc nhau bái kiến, cơ hồ muốn phá tan cửa phủ Đại hoàng tử. Kể từ khi đến đây, chỉ chủ động tới thăm một , là đương triều quốc sư Văn Trạm.
Tại đại sảnh Văn phủ, Phượng Phi Ly giờ đã trưởng thành, một lần nữa gặp lại vị Quốc sư thâm trầm năm xưa.
Văn Trạm thoạt kh thay đổi gì lớn, chỉ thêm ít tóc bạc và vài nếp nhăn, ánh mắt th úc vẫn kh mất .
Ở phía sau Quốc sư là một thiếu niên cao lớn nom phi thường tuấn mỹ, đôi mắt tinh đang ngó nghiêng xem xét.
Phượng Phi Ly chợt nhớ tới thiếu niên trước mặt là đứa bé trắng trẻo bụ bẫm năm đó bị Cung Lệ ngoạm một phát vào cổ, kh nhịn được bật ra tiếng cười, đến nửa ngày mới miễn cưỡng ngừng.
Văn nhị c c t.ử nhíu mày, ấn tượng đầu tiên của đối với Phượng Dương vương: ngả ngón, một nam nhân thật sự ngả ngón.
Quả nhiên, ấn tượng đầu tiên kh bao giờ thay đổi.
“Đây là khuyển t.ử Văn Liệt.” Văn quốc sư giới thiệu.
“Biết.….. Ha ha…… Ta liền nhận ra…….” Phượng Phi Ly nín cười, nói.
Thiếu niên nghiêm mặt. Ai gặp lần đầu hoặc sợ hãi, nịnh hót hoặc tôn kính, tuyệt đối kh giống kẻ kia, cười ngất nửa buổi.
“Hồi xưa khi ngươi khóc, phần thịt ở cằm lại rung rung, hảo đáng yêu a.” Phượng Dương vương chẳng hề để ý tới sắc mặt của Nhị thiếu gia, cứ khoa tay múa chân nói, cố tình chọn những lời ta kh muốn nghe.
Văn Liệt hừ một tiếng, đưa mặt chuyển hướng sang chỗ khác.
“Kh tin? thể hỏi Đại hoàng t.ử ện hạ a, lúc y còn ôm ngươi.”
Lại hừ một tiếng.
kh thích Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ, cảm th kia âm trầm tàn nhẫn, lòng dạ thâm sâu, kh sánh được với bằng hữu Chu Sâm Lệ vui vẻ trong sáng của
Phượng Dương vương dần dần thu hồi nụ cười, trong lòng chút thất vọng. Sớm nghe đồn Văn Liệt thiên túng tài, khả năng lĩnh ngộ và phán đoán cực cao, lại là em vợ của Cung Lệ, tưởng rằng cùng những kẻ khác kh giống, một phần hiểu rõ con Đại hoàng t.ử cô độc.
Văn Trạm lẳng lặng một bên quan sát, lúc này mới nhẹ nhàng nói: “Xem ra chỉ ngươi là bằng hữu của y.”
“ giống loại đó, vốn kh hảo bằng hữu.” Thiếu niên sắc giọng nói.
Phượng Dương vương cười lạnh lùng: “Loại đó? Loại gì?”
“Tràn ngập dã tâm và quyền dục, vì đạt được mục đích mà kh từ thủ đoạn nào.”
“Ngươi dám nói tỷ phu như vậy.”
“Ta vốn kh đồng ý phụ thân đem tỷ tỷ gả cho y! Văn gia chúng ta kỳ thực kh cần leo cao” Văn nhị thiếu gia còn trẻ tuổi, phụ thân cũng chỉ biết cười khổ.
“Leo cao?” Phượng Phi Ly nhíu mày, về phía Văn Trạm “Quốc sư, ngài lại đồng ý để y thú lệnh nữ?”
Văn Trạm nhẹ nhàng thở dài, quay lại phía sau thật lâu nói: “Bởi y là một hài t.ử tốt. Ta đã th nhiều hoàng t.ử từ hai đời nay, vẫn là y tốt nhất nhưng theo nghĩa nào đó cũng thể là tệ nhất.”
Văn Liệt giật phụ thân, ngay thời ểm , căn bản kh thể lý giải phán ngữ vừa nghe. Cho dù vài năm về sau, khi thừa nhận Chu Cung Lệ là một Hoàng đế minh, cũng kh phát hiện ra y thực vô cùng tốt.
Phượng Phi Ly hài lòng trở lại phủ, trước kia vẫn lo lắng vì Văn quốc sư vốn kh thành tâm đứng bên Cung Lệ, lần này diện kiến xem như đã xác nhận được lập trường của Văn Trạm, thể yên tâm phần nào.
Từ lúc Tiết vương c.h.ế.t, Chu Cung Lệ kh còn ý chí và mục tiêu chiến đấu, cảm xúc dần dần héo mòn, kh th hứng thú với bất cứ chuyện gì, thường thường ngồi trong vườn, ngẩn ngắm liễu. Sự xuất hiện của Phượng Phi Ly khiến cuối cùng nhớ tới món nợ còn chưa trả, miễn cưỡng lên tinh thần ứng phó.
Đêm, Cung lệ đang ngồi đọc sách, ánh trăng phản chiếu vào hồ, gió vi vu thổi nhẹ làm mặt nước gợn lên những con sóng bạc. Chợt cảm nhận từ đằng sau ôm chặt l y, thân thể vừa cứng đờ lập tức thả lỏng.
Diễn.
Phượng Phi Ly cẩn trọng né tránh đôi môi, vương nụ hôn lưu luyến vào chiếc gáy nhỏ xinh. là một cao thủ ều tình, kỹ xảo cùng hỏa hậu đều nắm chắc, khiến cho cơ thể tịch mịch của Cung Lệ khó thể kháng cự khỏi kh*** c*m.
Tuy rằng đang hưởng thụ nhưng Đại hoàng t.ử trong lòng vẫn vô cùng bi ai, bi ai bởi sự ra của yêu.
Dù ngay cả Liễu Nhi của y c.h.ế.t, một khi gió đã cuốn liệu thể lưu lại dấu vết gì trên thế gian này.
Rõ ràng được bao bọc bởi hơi ấm mà lồng n.g.ự.c vẫn cảm th nhói đau.
Cừu đã báo, tương lai làm ?
Liễu Nhi, Liễu Nhi giờ đang ở đâu? Ở hư kh vô tri giác ư?
“Ngốc tử, c.h.ế.t trước mọi là ngốc tử…..” Y vô thức c.ắ.n cổ tay Phượng Phi Ly, nước mắt theo gò má chảy xuống. Trái tim này Liễu Nhi đang nắm giữ, giống như thân thể này. Liệu y khả năng đứng vững bao lâu?
Dẫu rằng tin tưởng trong lòng ôn lương thiếu niên vĩnh viễn là duy nhất nhưng đối với Liễu nhi vẫn cứ là một phần bi ai. Vốn tất cả đều là của Liễu Nhi, tất cả mọi thứ y , y thể hiện. Vì Liễu Nhi mà cử động, vì Liễu nhi mà cảm nhận hơi thở đất trời. Bây giờ bị gió xóa sạch, tiên linh biến thành tế đàn băng lãnh.
Khí tựa tơ nhện, hệ trụ mệnh, hệ trụ ái, một khi chặt đứt là mất .
Cung Lệ mất Liễu Nhi, cũng tức là Liễu Nhi đã mất Cung Lệ?
Cho nên nếu tưởng rằng c.h.ế.t theo yêu là cách mãi mãi bên nhau thì thật là đứa ngốc.
“Chỉ cần còn sống, ta sẽ luôn luôn thương . Giờ đã c.h.ế.t, tuy ta vẫn mãi thương nhưng vẫn ở hai thế giới tách biệt, kh giống…..” Cung Lệ nức nở, những lời này ngoài Phượng Phi Ly y chưa từng thổ lộ với ai khác, chỉ một độc thoại trong đêm vắng. Phượng Phi Ly là hiểu y nhất, là y coi trọng để trong tầm mắt.
“Nhưng với Liễu Nhi mà nói, cũng là một ý nghĩa yêu. Miễn là ngươi nhớ tới , sẽ cảm th hạnh phúc.”
“Kh! Kh thế! Liễu Nhi đã c.h.ế.t, làm thể cảm nhận được, bất quá chỉ tự lừa dối thôi. xinh đẹp như vậy, tốt như vậy, sống trên đời để nhận sự yêu thương của ta mà c.h.ế.t chỉ còn lại là hoài niệm ? Vô luận bao nhiêu hoài niệm chăng nữa cũng kh xứng, thực xin lỗi…..” Cung Lệ co lại, tưởng như đau đến mức kh thể thở nổi: “Liễu Nhi của ta, ta thực xin lỗi ngươi, thực xin lỗi…. Ta đứng đ, bất lực chứng kiến thống khổ mà vẫn ta mỉm cười….. Ta biết rõ kh đủ mạnh mẽ hay ngu ngốc thương , ngu ngốc được yêu…… Cuối cùng bị ta hại c.h.ế.t……”
Phượng Phi Ly kéo y siết chặt vào lòng, đứa nhỏ đáng thương, đáng thương……
“Kh việc gì, về sau ngươi thể yêu ta, mở lòng mà yêu ta. Ta mạnh, khả năng bảo hộ hai ta, cho nên ngươi….. đừng bao giờ….. sợ hãi nữa……” thì thầm, nhỏ tới mức đối phương kh nghe th gì. Từ nhỏ y đã chịu sự c kích, chịu tổn thương. thực hối hận kh sớm dang rộng đôi cánh bao trùm l y để hiện giờ dù đã chạm được vào nhưng kh cách nào chạm được vào tâm.
Dần dần Chu Cung Lệ quen thuộc lẽo đẽo bên cạnh. Trong cung bắt đầu đồn thổi, Đại hoàng t.ử vì ngôi vị thái t.ử kh tiếc hiến thân cầu cậy chủ nhân Nghiệp Châu.
Dĩ nhiên hơi khó nghe nhưng Phượng Phi Ly cũng sung sướng, tuy nhiên ngoài mặt vẫn duy trì vẻ dửng dưng kh màng đến thế tục như Cung Lệ.
Nên nổi trận lôi đình là kẻ khác.
Nhị hoàng t.ử Chu Sâm Lệ lần đầu nghe tin cơ hồ tức hộc máu, bởi kh tìm th đại ca bèn tức tốc chạy tới cung mẫu hậu truy vẫn.
“Phượng Phi Ly cùng Cung nhi từ nhỏ là bạn th mai trúc mã, tình cảm khá tốt, lần này vào kinh ở lại phủ Cung nhi cũng đúng thôi.” Hoàng hậu thản nhiên nói, “M lời đồn đại linh tinh, nghe cho vui, thật giả trong cuộc tự hiểu.”
“Cái gì kêu thật giả trong cuộc tự hiểu?” Sâm Lệ phát hỏa “Nhỡ thật thì ?”
Hoàng hậu nhàn nhã gảy huyền cầm. Nàng bỏ ngoài tai mọi sự gièm pha, chỉ cần Phượng Dương tộc làm đồng minh, đứa con cả quan hệ với hay kh nàng cũng kh quan tâm, quan trọng là….. Phượng Phi Ly kh giống tên Liễu Nhi kia.
“Mẫu hậu! Ngươi mau nói kh vậy ? Hoàng …… thực sự…… vì hoàng vị….”
Hoàng hậu liếc một cái, thở nhẹ ra. Quả thực kh ai hiểu con bằng mẹ, Sâm Lệ kh giống nàng. Hơn hai mươi năm quan sát đứa con cả lại kh rõ tâm ý của nó ? Nàng sớm rõ đối với ngôi vị Hoàng đế, Cung Lệ vốn kh tha thiết lắm. Cho nên từ đầu tới cuối, nàng dùng ngay sự an nguy của bản thân và Sâm Lệ hướng y tăng áp lực. Dù thân là mẫu thân, nàng cũng đau lòng nhưng vì địa vị trong cung, nhất quyết kh thể để bọn phi tần hoành hành.
Thái độ của mẫu thân càng khiến Sâm Lệ thêm nghi ngờ, hầm hầm tìm tên đầu sỏ Phượng Phi Ly.
Chưa có bình luận nào cho chương này.