Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm
Chương 7:
Thái độ của mẫu thân càng khiến Sâm Lệ thêm nghi ngờ. hầm hầm tìm tên đầu sỏ Phượng Phi Ly.
Phượng Phi Ly, này Sâm Lệ đã gặp qua vài lần. Cảm giá đầu tiên về đó là vô cùng diễm lệ, nhất cử nhất động đều mang phong tình, sóng mắt đung đưa tựa nhiếp phách câu hồn. Nếu thật sự đại ca lãnh đạm xa cách cấu kết với tên này thì phân nửa là bị câu dẫn. Bất luận như thế nào, phán đoán của Nhị hoàng t.ử này kh thể sai được.
Chu Sâm Lệ tìm th cần tìm đang nhàn nhã dạo ở hậu viên của phủ đại .
Bắt gặp tiểu t.ử thở hổn hển chạy tới, Phượng Phi Ly khẽ cười: “Nhị đệ, chuyện gì gấp vậy?”
Sâm Lệ phát nộ quát: “Ai là nhị đệ? Ta cảnh cáo ngươi tránh xa đại ca của ta ra một chút!”
“Hả? Vương t.ử trong sáng thuần khiết khi nào lại quan tâm đến đại ca của thế? Ngươi đuổi ta thì ai sẽ bảo hộ y?”
“Đại ca kh cần kẻ khác bảo hộ! Y là đại hoàng tử, sẽ sớm thừa kế hoàng vị nên kh cần khác bảo hộ!
Phượng Phi Ly lắc lắc ngón tay hướng về phía tiểu tử, tỏ vẻ kh hài lòng: “Nói những lời này với trưởng quả thật kh xứng đáng là đệ đệ mà y vô cùng yêu thương?”
Chu Sâm Lệ nghe kh hiểu đối phương định ám chỉ gì liền phẫn nộ phủ đầu: “Ngươi đừng hòng làm bậy! Ta tuyệt đối kh để đại ca bị ngươi bỡn cợt.”
Khuôn mặt của Phượng Phi Ly bỗng bừng sáng như hoa mùa xuân. háo hức nói: “Bỡn cợt? Ngươi khiến ta nhớ lại những ngày xưa chi khoái nhạc nha.”
Sâm Lệ tức giận đến tím ngắt mặt mày. Bất chấp kẻ trước mặt quyền thế ngập trời, đột ngột ra quyền đ.á.n.h tới.
Phượng Phi Ly dễ dàng né tránh, trên mặt vẫn lộ vẻ tươi cười đáng ghét như cũ.
Vốn tự xưng võ c kh thua kém ai, lại kh ngờ dùng toàn lực mà ngay cả góc áo cũng kh thể chạm vào, trong lòng Sâm Lệ càng thêm nôn nóng, ra quyền dữ dội.
Vừa nghe tin, Chu Cung Lệ vội vàng chạy đến chỗ hai . Y kh lo lắng cho Phượng Phi Ly mà cho bảo đệ l* m*ng của . Quát lên hai tiếng vẫn kh ai thèm để ý, y đành trực tiếp x vào giữa.
Sâm Lệ kh ngờ đại ca nhảy vào can, chỉ kịp thu một phần c lực, đường quyền hướng thẳng thân thể yếu ớt. may, Phượng Dương vương nh tay kéo Cung Lệ vào lòng, xoay thay y chịu một quyền.
“Đại ca, ngươi kh chứ?” Sâm Lệ suốt ruột hỏi.
“Kh việc gì.” Cung Lệ cau mày, “Ngươi làm lại vô lễ với Phượng Dương ện hạ vậy? Mau trở về ngay!”
“Kh!” Nhị hoàng t.ử bướng bỉnh nói, “Hôm nay ta nhất định hỏi rõ ràng! Đại ca, ngươi biết trong cung đồn đại những lời khó nghe thế nào kh? Chỉ cần ngươi nói ngươi cùng tên kia kh chút quan hệ, ta lập tức đem đầu kẻ làm loạn……”
“Ta cùng quan hệ hay kh đối với ngươi quan trọng?” Y thản nhiên nói, “Đây là chuyện của riêng ta, kh cần ngươi bận tâm.”
Phượng Phi Ly giữ chặt y, thêm dầu vào lửa: “Thế nào? đại ca ái nhân liền ghen ư?”
Cung Lệ trừng mắt một cái nhưng trong lòng hiểu này đã muốn diễn trò thì kh ai cản nổi, đành để mặc quấn quýt . Phượng Phi Ly khẽ nâng mặt lên, vươn đầu lưỡi l**m nhẹ xung qu vành tai y ngay trước mặt đệ đệ.
Nhị hoàng t.ử chứng kiến cảnh , cảm th đầu óc quay cuồng, tức giận đến một từ cũng kh thốt nổi. hùng hổ x tới kéo đại ca về phía .
Phượng Phi Ly nhẹ nhàng ôm l thân thể Cung Lệ né qua một bên, cười lạnh: “Nhiều năm nay mới gặp quan tâm đến trưởng, ngươi kh vui mừng ?”
Nghe câu nói thản nhiên , thâm tâm Cung Lệ chợt đau nhói, sắc mặt chuyển trắng vài phần. Y vươn tay ngăn cản tiểu đệ: “Sâm Nhi, chuyện của đại ca kh bận ngươi nhúng tay vào, ta biết rõ đang làm gì.”
“Ngươi biết rõ?” Sâm Lệ phẫn nộ kêu lớn, “Vì để đoạt được hoàng vị mà ngay cả bị nam nhân đùa bỡn cũng kh để ý! Kh cần làm Hoàng đế, ta nhất định sẽ bảo hộ ngươi và mẫu hậu, ba chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc! lại vô sỉ nguyện làm nam sủng?”
Nam sủng, hai từ này thật khiến ta nhức nhối. Đúng vậy, trên đời này khi hai nam nhân bên cạnh nhau, nếu một tầm thường ở cùng một cường chút thế lực thì nhất định bị quy ra nam sủng, lúc trước là Liễu Nhi và giờ là y.
Nhưng so với Liễu Nhi còn kh bằng, ít ra Liễu Nhi nhận được tấm chân tình mà y…..
Đôi phượng mâu khẽ híp lại, bộ dạng đáng yêu thoáng chốc trở nên lạnh băng, Phượng Phi Ly nắm chặt vai Cung Lệ, ôm chặt y vào lòng, Sâm Lệ cười ngạo nghễ: “Nhị hoàng tử, khắp thiên hạ kh ai cao quý bằng trưởng ngươi cũng kh ai đủ tư cách chỉ trích y, đặc biệt là ngươi. Y chính là ta yêu thương nhất nên từ nay về sau ta hy vọng ngươi tránh dùng hai từ để miêu tả mối quan hệ của chúng ta, nếu kh cho dù ngươi là bảo đệ của y ta cũng sẽ kh tha.”
Chu Cung Lệ bật cười cay đắng, vị Phượng Dương vương này quả nhập tâm, trình độ sắm vai ngày càng hoàn hảo.
Sâm Lệ bỗng ngẩn đứng bất động nhưng lập tức khôi phục vẻ bình thường, lớn tiếng nói: “Ta kh nghe lời xằng bậy của ngươi! Ngươi dựa vào cái gì làm cho ta tin tưởng ngươi thành tâm đối đại ca?”
“Ngươi tin hay kh liên quan tới ta?”
Tiểu t.ử lúng túng, loay hoay nửa ngày mới chỉ vào trưởng: “Ngươi xem bộ dạng đại ca ta, cũng kh tin!”
Phượng Phi Ly cúi đầu xem kỹ biểu tình, đột ngột dí sát khuôn mặt mị diễm kinh nhân vào Cung Lệ, ngọt ngào hỏi: “Tiểu Cung, ngươi muốn ta làm thì mới chịu tin tưởng ta thực sự thích ngươi?”
Cung Lệ chút xấu hổ, vội né đầu qua một bên.Y thật kh quen với tiết mục lạ lùng như vậy, chỉ còn cách nhăn mày, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng hồ nháo! Vui lắm ?”
Đôi mày ngài nhẹ nhàng nhíu lại, vẻ mặt tuấn mỹ lộ rõ cực độ thất vọng, khóe môi luôn nhếch lên cười lạnh biến mất, sâu trong ánh mắt dâng lên từng đợt đau xót nồng đậm, th âm cũng chuyển thành run rẩy bất ổn: “Tiểu Cung, từ nhỏ đến giờ…… nhiều năm qua…… ngươi vẫn kh chịu tin ta, ta c nhận trêu đùa hơi quá nhưng kh khi ngươi gặp chuyện, ta vẫn hết lòng lo lắng?”
Cung Lệ vội vàng lui về phía sau tránh né khuôn mặt ầm ập nước. Một thời gian kh gặp, trình độ kẻ này càng biến hóa khó lường, nếu kh nhờ kinh nghiệm lâu năm chắc y liền bị lừa ngọt. Đệ đệ bên cạnh chưa bao giờ th tình huống trước mắt, sớm đã mắt trợn miệng há hốc.
“Tiểu Cung,” Phượng Phi Ly ai oán kêu than, “Ngươi rốt cuộc tin tưởng ta?”
“Tin” Cung Lệ trấn an nói, “Đương nhiên tin tưởng.”
Phượng Dương vương xoay đứng thẳng, hướng Sâm Lệ hất cằm: “Tiểu quỷ, th chưa? Chúng ta ân ân ái ái như vậy, ngươi đừng đến qu rối.”
Trải qua phong ba bão táp đấu tr, Nhị hoàng t.ử khi đến hùng hổ, giờ khí thế mất sạch, muốn tức giận cũng kh tức giận nổi. đại ca dáng vẻ gầy yếu, sắc mặt ủ dột làm cũng kh nỡ bức thêm, bèn đem ánh mắt hung tợn liếc một cái, đe dọa bằng cái giọng run run: “Nếu ta biết ngươi làm tổn thương đại ca ta, ta quyết khiến cho ngươi sống kh bằng c.h.ế.t!” Dứt lời liền quay thở phì phò rời .
“Ai…” Chủ nhân Nghiệp Châu thở dài, khẽ hôn con nhỏ bé nhợt nhạt trong lòng, cười nói: “Đệ đệ ngươi thực kh th minh, lại ít tài hoa, chắc kh viết nổi một kịch bản hay.”
Bắt đầu từ đó, đứng đầu Phượng Dương tộc tất bật chạy qua chạy lại hai bên. Một mặt kh chút khách khí bành trướng sức mạnh của Nghiệp Châu ( là để ảnh đảm bảo hạnh phúc mà thôi ~~ giỡn chơi), mặt khác vẫn thường xuyên dẫn binh đến kinh thành làm khách, cùng đại hoàng t.ử thân thân thiết thiết ở khắp mọi nơi. Mọi nhiều thành ra quen mắt, đồng loạt c nhận họ đích thị là một đôi.
Hoàng đế coi như đã tg bạc, miễn cưỡng tin tưởng Phượng Dương vương sẽ kh làm phản. Tuy đã bớt lo lắng phần nào nhưng thân thể vẫn kh hề khá lên.
Văn Liệt trưởng thành tr th, tâm tính cũng ổn định hơn nhiều. đã theo phụ thân tiếp nhận c việc, cùng Cung Lệ kết giao trong triều chính. Trừ bỏ đối với Phượng Dương vương còn thù hằn khiến ngoài đau đầu ra thì đã dần c nhận này khả năng xử lý sự vụ linh hoạt, hơn nữa nh liền phát hiện thực chất kh quá âm hiểm thâm trầm như vẻ bề ngoài.
Khi rảnh rỗi, Chu Cung Lệ thường ngồi ở góc vườn lặng lẽ ngắm liễu. Những biết chuyện năm xưa hoặc hoặc vẫn ở nhưng lệnh cấm được ban, kẻ nào dám ho he một chữ, bởi vậy chẳng m ai rõ vì Đại hoàng t.ử yêu liễu đến thế.
Liễu nhi luôn luôn ẩn sâu trong tâm khảm Cung Lệ. Chỉ duy nhất Phượng Dương vương mới được y mang ra chia sẻ quãng thời gian hạnh phúc . Hai thường thường ngồi tựa vào gốc liễu trong rừng, để mặc những cành liễu mềm mại theo gió khẽ lướt qua mặt, để mặc b liễu như tuyết chơi đùa trên mái tóc. Y kể tất cả mọi chuyện, kể cả bé nhất của Liễu Nhi cho Phượng Phi Ly nghe. Dù kể kể lại bao lần vẫn sẽ khi cười vui, khi rơi lệ.
Lúc , Phượng Phi Ly ngoại trừ dùng cử chỉ ôn nhu, lại dùng ánh mắt thâm ý dừng ở y, v**t v* khuôn mặt y, nhẹ nhàng hôn lên môi y.
Những hành động này thường gây cho Cung Lệ một loại ảo giác, rằng thực sự yêu . Khi đó, y phi thường, phi thường hốt hoảng sợ hãi, sợ tới mức kh dám gặp lại kia.
Nhưng lâu kh gặp mặt lại cảm th nhớ . Ở cung đình lạnh lẽo, y vô cùng tịch mịch, kh ai thể cùng y nói chuyện chân thành, lắng nghe nỗi sợ hãi và thống khổ.
Tuy rằng biết kia nhập tâm diễn trò, bất quá Chu Cung Lệ vẫn cảm th thoải mái an tâm hơn.
Đúng, chỉ cần diễn trò là tốt . Y sợ nảy sinh yêu thương, cũng sợ khác yêu thương y. Nợ tình cũ chưa trả, tình mới đã xuất hiện.
Mùa hè năm , bọn gia nhân của phủ Văn gia tất bật dọn dẹp một khu nhà nho nhỏ ở hậu viện, trước sân hoa bạch tường vi nở đầy. Nghe nói để cho cháu trai của Văn phu nhân mới mười bảy tuổi, Tiêu Hải Chân, nhân dịp đến kinh thành ở lại.
Thiếu niên tên Tiêu Hải Chân thực sự khai lãng mỹ lệ.
Văn Liệt vừa tiếp nhận sự vụ từ phụ thân, mỗi ngày đều bận rộn chạy đ chạy tây, Hải Chân lại vô cùng sợ nóng [chủ yếu là ngại bà cô quái đản a….] nên cùng hai sư bàn nhau tới Th Phong sơn trang ở ngoại thành tránh nóng.
Lần đầu tiên Tiêu Hải Chân gặp Chu Sâm Lệ là ở bên hồ cạnh Th Phong sơn trang. Lúc mặt nước phản chiếu sắc nắng vàng lấp lánh quyện với sắc x rừng th như tô ểm thêm cho khung cảnh thần tiên.
Tình yêu đầu tiên của tuổi trẻ bao giờ cũng ngọt ngào mà kh kém phần mãnh liệt.
đệ đệ như vậy, Cung Lệ cảm giác sống mũi cay cay bởi y lại nhớ về mối tình đầu của . Chính bởi vậy y hi vọng, hi vọng tiểu đệ được hạnh phúc, và cả nữ hài kia nữa.
Y kh ý định tìm hiểu kẻ khiến tiểu đệ rơi vào võng tình nhưng Hoàng hậu thì khác.
Một ngày sẩm tối nàng triệu đứa con cả vào cung, nói Sâm Lệ đang quan hệ với một nam hài ngoài cung, nghe bọn theo dõi bẩm báo hình như tên Nại Nại.
“Vậy thì ? Sâm Nhi thích là được !” Cung Lệ thản nhiên.
“Phụ hoàng ngươi sẽ kh cho phép.”
“Phụ hoàng sẽ kh biết. Bọn chúng đều là trẻ con, chỉ cần cẩn trọng một chút, nhẫn nại một chút, phụ hoàng vĩnh viễn kh biết được.”
“Muộn ! đã biết. Vì cuộc chiến ở đây nên đến giờ các hoàng t.ử chỉ còn lại ngươi và Sâm Nhi. Ta và phụ hoàng ngươi đều rõ muốn nối dõi thì kh thể tr cậy được vào ngươi, nên ít nhất Sâm Nhi một đứa con. chơi vậy là đủ , cũng cần thực hiên chút nghĩa vụ đối với hoàng gia.” Hoàng hậu lạnh lùng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-7.html.]
“Chúng ta còn đường đệ, cũng là huyết mạch hoàng tổ kia mà.”
Hoàng hậu ngẩng mặt lên trời cười lớn: “Năm đó phụ hoàng ngươi vì đoạt hoàng vị, thể nói là cửu t.ử nhất sinh, vậy mà bây giờ ngươi lại nói đem chí tôn bảo tọa tặng lại cho t.ử tôn của đệ , vậy tr tr lại ý nghĩa gì?”
“Vốn là chẳng ý nghĩa gì” Cung Lệ cười lạnh.
Vừa rời cung Chiêu Hòa, Cung Lệ liền gặp ngay đệ đệ vẻ mặt tươi vui hớn hở, toàn thân dính đầy bột mì.
“Đang làm gì đ?”
“Ta học làm ểm tâm, long nhãn tô.” Sâm Lệ cao hứng ôm chặt đại ca, bột mì trắng xóa bám l y, th vậy cười khoái chí.
“Đang yên đang lành lại học làm ểm tâm? tự dưng nghĩ ý quái lạ thế?” Cung Lệ phủi quần áo, nhéo mặt đệ đệ một cái.
“Là ái nhân hứa hẹn với ta!” Sâm Lệ đắc ý nói, “ bảo chỉ cần đích thân ta làm món long nhãn tô cho ăn liền tha thứ cho một lần lỗi của ta!”
Trong lòng Cung Lệ chợt trầm xuống. Đệ đệ quả đơn giản, lẽ còn kh biết những sai lầm kh thể phạm dù chỉ là một lần.
Nếu phạm vào, kh ai thể tha thứ.
Hoàng đế kh ngờ sự việc năm xưa lại lần nữa tái diễn, đứa con thứ hai cũng yêu thương một nam tử. Lão nổi cơn lôi đình đập mạnh vào bàn, cho một cái bạt tai sai tống vào ngục.
Nhị hoàng t.ử ngang bướng l tuyệt thực chống đối, ai khuyên cũng kh nghe. Đến ngày thứ tư, lần đầu tiên sau vụ việc Liễu Nhi, Chu Cung Lệ quỳ xuống hướng phụ hoàng xin tha tội cho đệ đệ. Hoàng đế nhất quyết kh đồng ý, nói với y, để nó c.h.ế.t đói hoặc để nó yêu nam nhân, kết quả đều như nhau.
“Cầu ngươi thả Sâm Nhi, ta sẽ nghĩ cách đem tách bọn chúng ra.” Vì sinh mệnh của đệ đệ, y đành nói vậy.
Được thả ra, Nhị hoàng t.ử vô tư nghĩ phụ hoàng cuối cùng cũng mềm lòng, hồn nhiên hướng về ái thê thề non hẹn biển mà kh biết giờ trước mắt bao nhiêu trở ngại.
Cung Lệ cố gắng kéo dài thời gian thực hiện lời hứa c**ng b*c nhưng cơ hồ đã hết đường lui.
“Nếu ngươi kh động thủ, trẫm sẽ tự xử lý.” Hoàng đế lạnh lùng yêu cầu, “Cho dù trẫm chỉ còn sống trên đời này vài ngày, ít nhất cũng đem chuyện của bọn chúng giải quyết xong.”
Chu Cung Lệ c.ắ.n răng, y biết lão kh hề nói chơi, dùng thân phận thất hoàng t.ử mà thể tọa trên hoàng vị, cai trị thiên hạ nhiều năm ổn định như vậy nhất định là thực lực lớn. So với sức mạnh hiện giờ của Sâm Lệ, chẳng khác nào l trứng chọi với đá.
“Huống chi, Sâm Nhi nhất thời hứng khởi, ngươi nghĩ kh?” Hoàng đế lạnh lùng thêm vào một câu.
Cung Lệ bất giác giật . Y hiểu được vì hoàng đế nói vậy, cũng hiểu được những lời này về mặt nào đó kh hẳn kh đúng. Con đường tình cảm vốn gập ghềnh chật hẹp, kh thể dựa vào say mê nhất thời, nếu đơn giản là nguyện sống c.h.ế.t bên nhau, liệu rằng hạnh phúc được bao nhiêu?
Y trộm thiếu niên đang bị trói bên dưới kia. Một cặp mắt trong sáng, mỉm cười thâm tình, một khuôn mặt thiên thần th khiết mỹ lệ, tựa như Liễu Nhi năm , toàn tâm toàn ý.
Nếu kh đủ dũng khí và quyết tâm, Sâm Lệ làm thể bảo toàn tình yêu tinh khiết kh chút tạp niệm?
Lão hoàng l lý do bệnh tình ngày một nặng, quyết định cho triệu đích thân nhị vị hoàng t.ử vào cung. Chính thức tuyên cáo lập đứa con trưởng làm thái tử, cũng kh hề đề cập đến chuyện xử phạt Nại Nại, dù chỉ là một chữ.
Sâm Lệ đơn thuần nghĩ cuối cùng đã trời quang mưa tạnh, sung sướng vạn phần mà kh chú ý tới ánh mắt lạnh băng uy h**p của phụ hoàng hướng hoàng .
Cung Lệ bất đắc dĩ gọi đệ đệ vào phủ nói chuyện, y biết rõ đệ đệ chuẩn bị trả giá cho sự quyết tâm của .
Trầm mặc một lúc, Đại hoàng t.ử mới nhẹ nhàng mở lời: “Hãy rời xa nam hài kia .”
Sâm Lệ kinh ngạc, nhảy dựng lên hét lớn: “Vì cái gì? Đại ca, ngươi vốn đâu quan tâm đến chuyện này?”
“Ngươi thân là hoàng tử, nhiều chuyện kh thể theo như ý . Nếu hiện tại vẫn kh chịu bu tay, lẽ tương lai ái nhân của ngươi sẽ gặp kh ít phiền toái, tổn thương và thậm chí là mất mạng.” Từ trước đến giờ Cung Lệ luôn cố gắng để đệ đệ tránh xa vòng thị phi tr đấu nhưng đến hôm nay, y đành tự tay tháo lớp băng bịt mắt mà y đã quấn cho đệ đệ suốt b lâu.
Nhị hoàng t.ử kinh ngạc chằm chằm trưởng. Ám chỉ gì? Ám chỉ nếu kh phân biệt được tốt xấu sẽ ảnh hưởng tới sinh mệnh của Tiểu Nại. Th khuôn mặt của đại ca lãnh đạm vô tình kh chút biểu hiện lo lắng, nhớ đến hai dị mẫu ca ca, nhớ tới Tiết vương c.h.ế.t t.h.ả.m nơi hoang vu, nhớ đến chính đã từng hỏi Văn Liệt trong đêm say: “Trên đời này còn thứ gì y kh dám g.i.ế.c?”
Mầm mống kh tin tưởng tồn tại từ lâu giờ đã nảy mầm, Sâm Lệ chắc c bàn tay ma quỷ của trưởng sẽ chạm tới ái nhân. kh chút nghĩ ngợi lập tức chạy vội đến bên Tiểu Nại, bảo hộ Tiểu Nại khỏi thương tổn.
Cung Lệ giữ chặt l , quan sát ánh mắt đệ đệ nói: “Ngươi còn trẻ, kh vội. Chỉ cần…..”
Nửa lời sau vừa kịp nuốt trở vào. Tuy rằng sinh ra và trưởng thành trong hoàng thất nhưng thân là nhi tử, những ều y kh thể nào nói rõ: “Chỉ cần phụ hoàng băng hà thì sẽ giải quyết được mọi chuyện” như vậy quả bất hiếu.
Sâm Lệ hất mạnh tay ca ca, lớn tiếng: “Kh bỏ, mặc kệ ngươi nói ta đều kh bỏ !”
Chu Cung Lệ chăm chú vẻ mặt đầy nhiệt huyết của thiếu niên. Y nên tin tưởng? Tin tưởng đệ đệ đơn thuần tinh khiết vui vẻ thể suốt đời chịu trách nhiệm với một nam nhân khác? Tin tưởng đủ chân tình và dũng khí bảo hộ tình yêu mong m .
Hít một hơi thật sâu, y rốt cục nói: “Còn cách khác, kh cần rời nhưng ngươi thú vương phi, lưu lại con nối dõi. Nếu đáp ứng ều kiện này, sẽ kh kẻ nào dám can thiệp vào cuộc sống của các ngươi nữa.”
Hai lẳng lặng đứng đối diện nhau, dò xét đối phương. Bọn họ vốn là đệ gắn bó thân thiết bên nhau nhiều năm giờ lại cực độ nghi ngờ, đ.á.n.h giá lẫn nhau, kh biết nên tín nhiệm hay kh.
Sắc mặt của đại hoàng t.ử tựa như mặt nước trầm tĩnh khiến Sâm Lệ áp lực lớn. rõ kh là đối thủ của này, càng tuyệt kh muốn đối đầu. Nếu đại thật sự xuống tay với Nại Nại, liệu chính đủ khả năng bảo vệ? Nghĩ tới ái nhân hồn nhiên xinh đẹp trong lòng lại quặn đau. Nại Nại dù gặp chút ít nguy hiểm, cũng sẽ suốt đời hối hận day dứt. Một vương phi, một đứa con nối dõi. Miễn là đáp ứng đại ca liền thể ở bên nhau, vĩnh viễn cùng Nại Nại rời xa nơi này, sống một cuộc sống vui vẻ.
Sâm Lệ nhíu mày khó khăn, môi dưới đã bị c.ắ.n bật máu.
Cảm giác thương xót trong Cung Lệ ngược lại đã giảm dần bởi y ra đệ đệ đang do dự. Vốn là vì ái nhân căn bản kh nên nửa ểm lưỡng lự, nhưng giờ lại lưỡng lự.
Đại hoàng t.ử dùng ánh mắt lạnh lẽo đang dõi theo nhất cử nhất động của . Vốn chỉ cần cương quyết cự tuyệt, y nhất định dùng toàn bộ khả năng của trợ giúp song lúc này y kh hề tin tưởng đệ đệ yêu thiếu niên kia đủ mãnh liệt để hạnh phúc lâu dài.
“Ngươi…… cho ta thời gian suy nghĩ…….” Nhị hoàng t.ử yếu ớt nói.
Chu Cung Lệ thất vọng nhắm mắt, kết thúc .
Ngày hôm sau, Sâm Lệ đồng ý ều kiện ca ca đưa ra, yêu cầu về sau kh được đụng đến, dù chỉ là một cái l tơ của Nại Nại.
Đôi mắt của đại hoàng t.ử tựa dạ bàn thâm thúy, kh th một tia cảm xúc nhưng sâu trong nội tâm, y thương xót thiếu niên kia, vô oán vô hối, tình nguyện hết cho tình yêu.
Y từng yêu, từng được nhận yêu. Mỗi khi từ phòng Văn Lệ trở về y đều đối mặt với ánh mắt của Liễu nhi, đủ khiến y đau khổ, day dứt.
Tiểu đệ tội nghiệp, kh biết do chính mà Nại Nại chuẩn bị đón nhận tổn thương nặng nề nhất.
Sáng sớm hôm sau, y sai tr chừng Sâm Lệ, một tìm đến Phong Th sơn trang. Thiếu niên tên Nại Nại bình tĩnh tiếp đãi con sắp sửa thống trị thiên hạ. Đánh giá ánh mắt trong veo kh chút sóng của kẻ đối diện, Chu Cung Lệ hướng ra ều kiện: để đệ đệ thú vương phi, sinh hạ con nối dõi liền thể giữ lại mối quan hệ của hai .
Nại Nại ngạo nghễ nở nụ cười, vẻ mặt thiên thần cao khiết quang hoa khiến kh ai dám khinh thị. Trong nháy mắt, Cung Lệ cảm giác cùng Liễu nhi giống nhau.
“Ta kh đồng ý, cũng sẽ kh đồng ý.”
“Ngươi biết nếu chống lại sẽ nguy hiểm như thế nào?” Cung Lệ hỏi, lại kh rõ tột cùng là hỏi ai.
“Ngươi kh g.i.ế.c ta, ta biết.” Thiếu niên ôn nhu cười.
Ngực y như bị đá chèn vào. Vì cái gì mà luôn việc thì rõ việc ta thì kh? Nại Nại lập tức ra y sẽ kh nhẫn tâm hạ thủ, nhưng với đệ đệ gần gũi vậy lại kh tỏ. Hiểu được hoàng tộc kh bao giờ chấp nhận tạp nhân nhưng với sinh t.ử bên cạnh lại kh thấu.
Đại hoàng t.ử kh thể mở lời thêm nữa, xoay rời khỏi.
Ngoài cửa, y gặp ngay Văn Liệt. Bởi lòng đang rối bời nên y chỉ kịp liếc một cái, một câu kh nói, càng kh hề suy nghĩ tại Văn Liệt xuất hiện nơi này.
Chu Cung Lệ vội vã chạy tới phủ nhị hoàng tử. Y muốn mau chóng tìm ra Sâm Lệ, nói với hãy quên ều kiện nực cười kia . Thiếu niên thuần khiết mỹ lệ tựa thủy tinh kh xứng đáng bị tổn thương như vậy.
Kh th đâu cả.
Mãi sẩm tối, đệ đệ nồng nặc hơi rượu mới được gia nhân vác về.
“Nại Nại…… Nại Nại…… Thực xin lỗi…… Cầu ngươi tha thứ cho ta……” Sâm Lệ ngã xuống giường, toàn thân đầy mồ hôi lạnh, lăn lộn qua lại, lè nhè nói.
Lần đầu tiên th thống khổ đến thế, Cung Lệ lặng lẽ quay đầu bước. Hồi phủ, y liền tiến vào rừng liễu, ngón tay lướt nhẹ qua thân cây khô ráp.
“Liễu Nhi…… Liễu Nhi……”
Tình yêu là thứ gì? Tình yêu chân chính là thứ gì?
Vốn tưởng rằng Sâm Lệ cũng chút ý tứ sâu xa, ít nhất cũng ngập ngừng độ hai, ba ngày, suy nghĩ kĩ mới nên lựa lời hướng ái nhân mở miệng. Kh ngờ trong vòng một ngày ngắn ngủi, lập tức đồng ý, cho Nại Nại đả kích mạnh.
Tình yêu của Sâm Lệ, thể đủ thắm thiết nhưng kh đủ trân trọng.
Bởi vậy đời mới câu, tình yêu nếu kh trải qua luyện sẽ đ.á.n.h mất mỹ vị, sẽ kh biết hơi ấm và trân trọng nó.
Cuối cùng, bị thương tích đầy là thiếu niên tựa thủy tinh kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.