Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm
Chương 8:
Tin tức Hoàng đế bất ngờ băng hà đến khiến Cung Lệ giật đôi chút. Lão hoàng vốn cả đời ở cung đình đấu đá, thể trạng kh tốt lắm. Mười năm trước cũng trải qua cơn thập t.ử nhất sinh mà vẫn sống yên lành, lần này gặp bạo bệnh mọi đều chắc mẩm sẽ đâu vào đ, thọ đến trăm tuổi, lão lại đột nhiên rời khỏi nhân thế gặp Diêm vương, để lại một mảng rối ren.
Táng nghi, nhập lăng, đăng cơ, thủ hiếu, đại xá thiên hạ, ước chừng nh cũng mất tròn hai mươi bảy ngày đại tang.
Hoàng hậu được phong thành Thánh Mẫu Hoàng Thái Hậu. Rốt cuộc nàng cũng an tâm ngự trên vị trí mong ước b lâu. Văn Lệ được sắc phong làm Hoàng Quý Phi, phẩm cấp cao nhất tại hậu cung, chỉ cần sinh hạ hoàng tử, chắc c sẽ ngự trên bảo vị Hoàng Hậu. Văn Trạm được tôn là Thái Sư, đứng đầu bách quan. Lục bộ quan viên cũng được ều chỉnh cho hợp lý. Quả nhiên nhất triều thiên t.ử nhất triều thần, hoàng đế mới lên nắm quyền, sửa lại niên hiệu, hoan hỉ sầu.
Mọi việc ổn thỏa, Cung Lệ trong lòng kh những kh trút được gánh nặng mà ngược lại, chút chán chường.
Tưởng rằng trong thời gian này, Phượng Phi Ly nhất định sẽ đến song đợi mãi, tới khi kinh thành khôi phục sự yên bình như trước, Nghiệp Châu chỉ mang tới một nghiễn văn.
Ngày mai đăng cơ, cảm giác lo lắng kh hiểu từ đâu xuất hiện, đối chuyện của đệ đệ cũng kh còn lòng dạ nào quản.
Ra khỏi rừng liễu x ở phủ đại hoàng tử, Cung Lệ chợt cảm th hụt hẫng, tựa như mọi việc đều đã trôi qua, đoạn thê lương khép lại. trong hoàng cung ra sức trồng liễu l lòng tân hoàng nhưng lúc này Cung Lệ đang nhớ về nơi , nhớ về tòa tiểu lâu hướng xa xa đến những khóm hoa phù dung trên đồi, nhớ về con luôn ngồi cạnh y bên cửa sổ, nói chuyện vẩn vơ.
Năm đó, khi rời Ngiệp Châu, bàn tay nắm chặt hai đầu tiễn nhọn, trong lòng hận ý tựa thủy triều, hiện giờ thời gian trôi qua như nước chảy, tung tích kẻ thù sớm kh th, sự căm hận cũng trở nên phai nhạt. Duy chỉ mỗi lần hình ảnh Liễu nhi hiện lên, tâm lại một cơn đau nhức, kh hề thuyên giảm.
lúc nửa đêm kinh mộng giật tỉnh dậy, ký ức đêm hôm lại ùa về, tưởng rằng vén vĩ trướng lập tức thể bắt gặp thân ảnh nho nhỏ quỳ gối trước giường nhưng khi ngẩng mặt lên lại tràn ngập ánh nến lay động của bọn thái giám cung nữ, vẻ mặt tươi cười ân cần hầu hạ. Dù được một đám vây qu, y vẫn th th tịch cô độc, khó chịu vô cùng.
Vì cái gì mà Phượng Phi Ly kia, chỉ cần một cái ôm chặt, một cái hôn môi nhẹ nhàng liền khiến tâm y dịu xuống, trấn an nỗi đau đớn? Rõ ràng là kẻ từ nhỏ đến lớn kh thể tin tưởng, hỉ nộ vô thường, trở mặt nh như trở bàn tay song tự bao giờ, đối với kh đeo chiếc mặt nạ phòng ngự lạnh băng? Nhưng giờ kh ở cạnh nữa.
Lão hoàng băng hà, tân hoàng đăng cơ, xem xét kiểu gì vẫn là đại sự kinh thiên động địa mà phía Nghiệp Châu kh hề chút động tĩnh.
“Ta muốn ngươi…..theo ta diễn trò….”
“Diễn cái gì?”
“Luyến nhân. thực tương thân tương ái nga.”
“Diễn tới khi nào?”
“Đến khi ta chán mới thôi.”
Kẻ kia nhất định là chán ng tiết mục này .
Cũng tốt. Một Hoàng đế, một Phượng Dương vương, còn muốn diễn như vậy đối ai cũng thật mất mặt. kh ý muốn, đã chủ động chấm dứt, thật sự là tốt.
Dù rằng đêm dài th tịch. Dù rằng gối đơn u lạnh.
Nhẫn nại, nhẫn nại . Trời đã cho ngươi vinh hoa phú quý sẽ kh cho ngươi hạnh phúc, nếu muốn cả hai hoặc muốn trao đổi, tất yếu nhận trừng phạt nghiêm khắc. Tưởng đem thân phận đại hoàng t.ử tôn vinh đổi l hạnh phúc cùng Liễu nhi là đủ, trời liền trả lời, đầu tiễn nhọn lạnh lẽo cắm thẳng vào tâm, găm sâu tận xương tủy, cả đời chẳng thể nhổ nổi. Y đã chịu một lần nghiêm phạt nên quyết kh muốn lần thứ hai.
Hai ngày đại tang kết thúc, Chu Sâm Lệ tiến cung cầu kiến hoàng , nguyện đời này kiếp này chỉ yêu Nại Nại, tuyệt đối kh thú thê.
Chính là cự tuyệt tới quá muộn, Cung Lệ đã kh còn tin lời thề non hẹn biển nọ nữa. Y đơn giản đưa ra thử thách, ều đệ đệ đến Bắc cương. Kh được một câu từ biệt, kh được biết tin tức của nhau, nếu trải hai năm mà hai vẫn còn gắn bó thì y liền chấp nhận chuyện tình này.
Chu Cung Lệ muốn để đệ đệ làm nguội cái đầu, bình tĩnh suy xét trải qua những khó khăn gian khổ mới được tình cảm bền vững, đồng thời nghĩ cho thiếu niên thuần chân mỹ lệ kia một cơ hội bu tay.
Sâm Lệ khỏi, thái hậu mới xuất hiện, hỏi: “Nếu hai năm sau trở về yêu cầu thú nam hài , ngươi định đáp ứng?”
“ lại kh?”
Thái hậu cũng kh mở miệng, nàng đã sử dụng sự an nguy chính cùng đứa con thứ làm áp lực khiến Cung Lệ hạ quyết tâm, giờ y đã ngự trên chí tôn chi vị, vũ khí liền thất hiệu. Bất quá kh , nàng phương pháp mới. Rời chính ện, hoàng thái hậu khởi giá đến cung hoàng quý phi mới được sắc phong.
Văn Lệ đang đứng ở cửa cung nghênh hậu. Nàng đã là phi t.ử địa vị cao nhất trong hậu cung, cai quản lục cung sự vụ thêm tân đế luôn luôn ôn hòa với nàng. Vốn tính cách ích kỷ, nàng muốn thứ gì lập tức nghĩ ra trăm phương ngàn kế độc chiếm, thỏa mãn mới thôi nhưng một khi động tâm sinh tình, trước mặt nọ vẻ mặt hết thảy phù hoa, lời nói nhu tình mật ngữ vô cùng.
Nàng gặp qua vài lần Liễu Nhi, một kẻ biết cách chăm sóc khác. Ngay cả khi Liễu Nhi đã c.h.ế.t, chỉ cần y dùng ánh mắt thâm tình lúc thiếu niên với nàng dù một lần là đủ nhưng ánh mắt dịu dàng kh còn nữa, giờ trong đó chỉ là khoảng kh trống rỗng. Mặc kệ nàng khóc lóc, làm náo động vẫn kh nửa ểm trong lòng y.
Thái hậu kêu Văn phi cho đám hạ nhân lui nói: “Ngươi biết gần đây hoàng thượng phiền muộn?”
“Thần nhận ra chút ít.”
Âm cười lãnh vang nhẹ khắp phòng. Thái hậu nguyên là thị của thất hoàng tử, cố gắng leo lên ngôi hoàng phi đến hoàng hậu, và giờ là quý vi thiên hạ chi mẫu, thủ đoạn và rắp tâm dĩ nhiên Văn Lệ kh thể sánh bằng. Thậm chí thể nói, giả dụ đứa con cả bị nàng đối nghịch lập trường, hơn phân nửa cũng kh đối thủ của nàng.
“Hoàng thượng đang bận tâm chuyện của Sâm Nhi.”
Văn Lệ chút kinh ngạc song nàng sớm biết rõ Cung Lệ hết mực thương yêu đệ đệ, nếu vì thế mà ưu tư thì cũng hợp tình hợp lý.
“Sâm nhi muốn thú một nam nhân nhưng hoàng thượng kh đồng ý, bởi vậy khiến hai đệ nháo trở .”
“A? Hoàng thượng vì cái gì kh đồng ý? Y kh luôn…..”
Thái hậu thở dài: “Chuyện năm đó cả ngươi và ta đều thấu. Từ sau cái c.h.ế.t của Liễu Nhi kia, hoàng nhi giống như c.h.ế.t theo nửa. Ngờ đâu Sâm Nhi cũng theo con đường , yêu một nam hài, hoàng thượng tất yếu lo lắng liền phái ều tra. Kết quả… Nghe nói tính tình ph*ng đ*ng, tham vinh hoa phú quý. Tóm lại, kh là thứ gì tốt đẹp. Hoàng thượng sợ đệ đệ bị lợi dụng cư nhiên phản đối nhưng Sâm Nhi lại mù quáng tin tưởng, thành ra….”
Văn Lệ khe khẽ hít một hơi, nhíu mày đăm chiêu.
“Hôm nay tới tìm ngươi thực ra muốn nhờ ngươi khuyên nhủ hoàng thượng bớt phiền muộn. những chuyện kh như ý âu là bình thường.”
Lệ cúi đầu, nhẹ giọng: “Chỉ sợ hoàng thượng căn bản kh nghe thần .”
Hoàng thái hậu lại thở dài, bất đắc dĩ nói: “Hai hai t.ử này chắc kh bao giờ làm ta yên tâm. Vốn tưởng Cung Nhi đăng cơ hết thảy thái bình, mọi ngày ngày đều thư thái, ai ngờ…… Ai…… Tất cả cũng chỉ tại tên hồ ly tinh câu dẫn Sâm Nhi, nếu diệt trừ được , Cung Nhi nhất định sẽ kh phiền não đến thế.” Nói xong nàng đứng lên, phất tay ý Văn phi miễn hành lễ, quay về tẩm cung.
Cả hai đều là những nữ nhân th minh, nói vậy cũng đủ hiểu.
Văn Lệ tuy làm chủ hậu cung chưa lâu nhưng đã sớm hình thành thế lực của riêng . Nàng nh chóng biết tin hoàng đế phái Nhị hoàng đệ Bắc cương, lời thái hậu quả kh sai, Cung Lệ nhất tâm chia rẽ Sâm Lệ cùng thiếu niên kia, đáng tiếc việc làm kh đủ mạnh, kh đủ tuyệt. Để giải quyết chuyện này dứt ểm, kỳ thực đơn giản, chỉ cần thiếu niên kia c.h.ế.t là xong.
Nếu y kh đành lòng xuống tay, kh , nàng sẽ giúp y hoàn thành.
Cơ hội đến, Nhị hoàng t.ử trước khi dồn hết tâm tư làm một hộp long nhãn tô, phái tới Th Phong sơn trang coi đó là lời hứa chia tay, mong luyến nhân tha thứ.
“Nếu ngươi tự làm long nhãn tô, ta sẽ tha thứ cho một lần phạm lỗi của ngươi…..”
Thiếu niên cười cười khi nói câu b đùa đó hiện giờ lại trở thành phao cứu mạng. Miễn là Nại Nại bỏ qua, Sâm Lệ tin tưởng hai năm cũng kh khiến tình cảm của hai thuyên giảm. Nhưng kh hay biết rằng, sai vừa ra khỏi thành, ở góc nhỏ khu rừng, đã một tay ôm bảo tráp nặng trịch, một tay giao hộp quà làm lành của .
Trong món ểm tâm long nhãn tô mang đến Th Phong sơn trang là thứ kịch độc.
Tại hậu cung, Văn Lệ nghe hồi âm thản nhiên gật gật đầu, khóe môi hiện lên nụ cười diễm lệ.
Buổi tối hôm đó, trời xuất hiện mưa phùn, Hoàng quý phi tiến vào tẩm ện của Hoàng đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-8.html.]
Chu Cung Lệ bu sách, ôn hòa hỏi: “ chuyện gì vậy?”
Văn Lệ đến bên cạnh, nhẹ nhàng cầm tay y, th âm khinh nhu: “ khỏi vì chuyện của Sâm Lệ mà nhọc lòng.”
Y giật , chậm rãi hướng ánh , dừng lại trên khuôn mặt chiếc má lúm đồng tiền ẩn ẩn hiện hiện, nhận ra một tia ên cuồng lẫn tàn nhẫn trong đôi mắt mỹ lệ kia. Cảm giác kinh hoàng bỗng bao trùm l y.
Hoàng đế trẻ tuổi đột ngột bật dậy, vội xỏ tiện hài, lao vào trong mưa.
“Hoàng thượng! Hoàng thượng! Đây là……” Đám nội thị sợ hãi đuổi theo, run rẩy hỏi.
“Chuẩn bị ngựa! Mau chuẩn bị ngựa cho trẫm! Trẫm muốn xuất cung!”
Thúc ngựa chạy bạt mạng tới Th Phong sơn trang, toàn thân y ướt đãm nước mưa hòa bùn lầy. Cả sơn trang chìm sâu vào bóng tối yên lặng, kh một tiếng động. Trong phòng chiếc ghế tựa bị đạp đổ, phía trước là một vũng m.á.u đen nhỏ.
Một tay bóp trán, Chu Cung Lệ kh ngừng tự nhủ bình tĩnh bình tĩnh. Y nhớ lại ngày tới đây bắt gặp Văn Liệt ở bên ngoài.
Văn Liệt và Nại Nại nhất định quan hệ. Lập tức sai đến Văn phủ, tuyên Văn Liệt diện kiến.
Trong khi đợi, dù quần áo đã thay, tóc đã lau khô nhưng thân thể vẫn kh nhịn được mà run run. Đến tận khi thân ảnh cao lớn của Văn Liệt xuất hiện, tự ý thức thân là chí tôn thiên t.ử mới khiến y miễn cưỡng kìm nén cảm xúc, đeo lên chiếc mặt nạ lãnh ngạnh.
‘ là ai? Nam hài kia là ai? Trẫm vừa ều tra qua, Th Phong sơn trang là sản nghiệp của Văn gia, cùng Văn gia quan hệ như thế nào?”
Văn Liệt sắc mặt trắng bệch, th âm cứng nhắc trả lời: “ là sư đệ của ta, từ phía Nam tới thăm.”
“ kia đâu? ở đâu?”
“Đã c.h.ế.t. Bệ hạ còn kh an tâm, chính là cự độc Kiến Huyết Phong Hầu, cho rằng thể thoát?”
Cung Lệ như muốn bóp nát đầu ngón tay trong ống tay áo, toàn thân cơ hồ kết băng.
Đã c.h.ế.t? Thực sự đã c.h.ế.t?
“ đã chôn cất, hay là Hoàng thượng, ngài muốn bằng giá nào cũng đào lên t.h.i t.h.ể mới yên lòng?” Văn Liệt chua xót mỉa mai.
Y chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt bất động th sắc. Ánh mắt lãnh liệt đang hướng , Chu Cung Lệ liền nhận ra bản thân bị quy thành kẻ hạ độc. Thiếu niên thủy tinh đã c.h.ế.t, ai đầu độc nào trọng yếu? Ngay cả khi nói cho mang vẻ mặt bi thống phẫn nộ đang đứng đối diện y rằng, kẻ hạ độc kh ta mà là tỷ tỷ ngươi, liệu còn ích gì?
Thiếu niên kia đã c.h.ế.t.
Đã c.h.ế.t
c.h.ế.t kh thể hồi sinh.
Những lời thương thê vô lực thốt ra, tột cùng đau đớn.
Văn Liệt cố gắng khống chế bản thân khỏi bộc phát cơn tức giận. vội rời hoàng cung, kh muốn bởi vì tức thời phẫn nộ mang đến nguy hiểm kh đáng cho đệ đệ. Hải Chân thực may mắn, con mèo Tiểu Bạch thay ăn khối ểm tâm tẩm độc. còn sống, khó khăn còn sống. Lúc Chu Sâm Lệ đưa ra yêu cầu vô lý kia, Hải Chân thật sự thống khổ, dù về sau đồng ý tha thứ cho nhưng giờ đây lại bị nhận thêm một nhát đao mới, vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã xuất hiện.
Hải Chân xinh đẹp tựa ngọc lưu ly, là tiểu biểu đệ ôn nhu hồ thủy, kh hề làm tổn thương tới một cây cỏ. lương thiện như vậy tại chỉ bởi một tấm chân tình mà chịu hồi báo thế này?
Hồi phủ, Văn Liệt tiến thẳng tới tiểu viện, nơi Hải Chân đang dưỡng bệnh. Trong phòng duy một chiếc bát nhỏ đựng nến, phát ra ánh sáng màu vàng yếu ớt.
Hải Chân sớm đã khóc đến sưng đỏ hai mắt, Văn Liệt sợ ánh nến khiến cảm th khó chịu, cố ý gọi mang sa đăng kh quá sáng đến.
Đẩy cửa phòng, nhẹ nhàng lên tiếng: “Tiểu Chân…” nhưng vừa bước vào liền th cảnh tượng đáng sợ, toàn thân nhất thời tê liệt.
Tiêu Hải Chân nằm trên giường, cổ tay mảnh khảnh men theo mép giường bu thõng, một giọt m.á.u tươi từ đầu ngón tay nh chóng rơi xuống, dưới nền đất là vũng m.á.u đen đang loang rộng dần.
Văn phu nhân đứng ở giữa phòng, trên tay còn cầm một th đao nhỏ sắc bén nhuốm sắc đỏ. Nàng nhận ra sự mặt của đứa con song ánh mắt nàng vẫn lộ rõ vẻ ên cuồng cùng tàn nhẫn, giống hệt như Chu Cung Lệ th biểu tình trên khuôn mặt Văn Lệ ban nãy.
Văn Liệt vội đẩy nàng sang chỗ khác, bổ nhào tới trước giường nắm l cổ tay Hải Chân, dòng m.á.u ấm áp vẫn tuôn ra. Đầu óc trống rỗng, cơ hồ là bản năng đang thực hiện động tác cấp cứu, xé mạnh góc tấm phủ chăn, quấn chặt một vòng miệng vết thương nơi cổ tay ngăn kh cho m.á.u chảy đến tận khi các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Trong lúc rối loạn đột nhiên nhớ trong phòng Hải Chân thường một hòm t.h.u.ố.c nho nhỏ, mỗi lần luyện c bị thương tích đều do Hải Chân một mặt cằn nhằn, một mặt thượng d.ư.ợ.c cho. Văn Liệt ên cuồng lục tung căn phòng, nh liền tìm th hòm t.h.u.ố.c kia. vội cởi bỏ mảnh vải, m.á.u đã ngừng chảy, nh nhẹn đem d.ư.ợ.c phấn đẩu lạc rắc vào miệng vết thương băng kín một lần nữa. Bây giờ mới an tâm lau mồ môi trên mặt, về phía khuôn mặt Hải Chân.
Một vẻ mặt khiến khác kinh hoàng. Sắc mặt trắng nhợt như tuyết, đôi mắt trong suốt như nước đang mở to, trong đó kh chứa nước mắt, kh chứa đau đớn cũng kh chứa phẫn hận mà chỉ bi ai ưu thương vô tận. Biểu tình này mãi nhiều năm về sau Văn Liệt vẫn luôn nhớ rõ.
Văn phu nhân vẫn đứng ngây ra ở giữa phòng, lúc này mới bu tay thả đao xuống. Th âm lưỡi đao sắc bén chạm đất khiến Văn Liệt bừng tỉnh, hướng mẫu thân gầm lên: “Vì cái gì? Vì cái gì muốn g.i.ế.c Tiểu Chân?”
“Bởi giống nương … loại câu dẫn hồn phách … Nương cướp trượng phu của ta, cướp con ta… Bọn chúng đều đáng c.h.ế.t…”
“Ngươi ên !!!! Tiểu Chân khi nào đoạt l ta từ tay ngươi? Ta là cốt nhục do ngươi sinh ra, huyết thống là thứ kh thể nào cắt đứt, vì lo lắng nghĩ ta sẽ bỏ ngươi mà ?”
“Kh ” Văn phu nhân rống to, “Ngươi kh con ta…… Con ta…… ở đâu? Ở đâu? Nương thực hối hận…… Nương sớm đã hối hận…… Dù ngươi ngu ngốc cũng tốt, ngươi là cốt nhục của ta…… Vì cái gì làm ta muốn đem ngươi đổi……”
Trong lòng Văn Liệt dâng lên một khối ác hàn, cơ hồ đứng thẳng cũng kh xong. trừng mắt nữ nhân mà mười m năm gọi “Nương”. Vốn dĩ đã nghi ngờ từ lâu nhưng giờ khi sự thật được phơi bày, tựa như vừa chớp mắt cảnh vật xung qu biết mắt, lạc bước trong hư kh.
Cảm nhận một bàn tay lạnh lẽo chậm rãi vỗ nhẹ vào lưng , quay đầu lại, khuôn mặt trắng như tuyết quan tâm lo lắng, đôi môi thất sắc mấp máy, khe khẽ gọi tên : “Tiểu Liệt……”
Hải Chân đang an ủi .
Chính là thiếu niên thiên sứ đầy vết thương, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi đến khó thể chống đỡ nhưng vẫn cố gắng tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, giúp đỡ biểu .
Văn Liệt kéo thiên sứ vào lồng ngực, gắt gao ôm l .
Vô luận như thế nào, chỉ cần còn sống.
Chỉ cần còn sống là còn hy vọng.
Còn hy vọng là còn thể chạm tay đến hạnh phúc.
“Liệu trên thế gian này, còn ai xứng đáng được hạnh phúc hơn Tiểu Chân?” Văn Liệt thì thầm kh rõ tiếng.
Đêm hôm đó, mưa gió kh dấu hiệu ngừng.
Đêm hôm đó, bao kh ngủ lệ rơi?
Đêm hôm đó, thiên sứ thu hồi mảnh ngọc lưu ly nhỏ.
Đêm hôm đó, tình yêu và sự tín nhiệm đã nhuốm đầy máu.
Đêm hôm đó, đôi cánh hắc ám dần dần khép lại. Ngày mai tân vương đăng cơ theo chiếc xe nhỏ ra khỏi kinh thành, hướng Nghiệp Châu khởi hành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.