Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

We Are

Chương 1: Lần đầu gặp... đập nhau luôn (1)

Chương sau

" cái gì mà gớm thế, tr tao giống bố mẹ chúng mày à... hay muốn xin con đề. Cái bản mặt chúng mày đ.á.n.h cũng kh trúng được đâu lũ ăn mày mà đòi xôi gấc. Cất cái mắt được đ."

" cái gì mà gớm thế, tr tao giống bố mẹ chúng mày à... hay muốn xin con đề. Cái bản mặt chúng mày đ.á.n.h cũng kh trúng được đâu lũ ăn mày mà đòi xôi gấc. Cất cái mắt được đ."

Bạn cũng th ghê đúng kh? Đây là ấn tượng đầu tiên để lại cho ta. mong nhận được sự tha thứ và xin các bạn đừng để tâm. Thực lòng kh muốn độc mồm đâu, thề nhưng mà kh ngăn được cái miệng bởi luôn cảm th bồn chồn mỗi khi qua một đám đ lạ mặt ở những chốn kh quen. Chỉ cần là tâm ểm của 5 cặp mắt trở lên đã đủ cấu thành cơ hội để bu lời nguyền rủa, thậm chí lôi đầu chúng nó ra mà đấu võ mồm, những câu từ khó nghe cứ thế mà tuôn ra như bạn đã th đ. Nhưng ều tồi tệ hơn là giờ đây kh chỉ 5 cặp mắt mà khi cả trăm con mắt đều đang hướng về phía .

đang qua khu vực trước cửa khoa Kỹ thuật vào độ hơn 12h trưa, bầu kh khí ở đây cứ như thể cả nghìn vị cao tăng đang tụ tập về đây để... để làm gì nhỉ, ờ ha, các cao tăng lại tụ tập về đây ta. cũng kh nhớ nữa nhưng chuyện đó để sang một bên trước đã, ều muốn biết hơn cả là tại Thái Lan lại sản xuất ra nhiều kỹ sư đến như vậy? Kh bảo là một nước n nghiệp ? Thay vào đó kh đẩy mạnh sản xuất các sản phẩm n nghiệp ? là một đứa nhiều thắc mắc, cộng thêm trí tưởng tượng bay cao và hay để ý (hơi quá) nên luôn hứng thú về mọi thứ xung qu, và cũng là một "thứ" xung qu ta. Vậy nên cho rằng sự quan tâm của dành cho thế giới xung qu cũng bằng với sự chú ý mà thế giới xung qu dành cho . Cho dù sự thật là... liệu ai rảnh mà chú ý đến một con đang ngang qua với khuôn mặt hằm hằm, một tay cầm đồ ăn tay kia cầm sách kh? Linh cảm mách bảo rằng . Chắc c!

Đã nói giỏi tưởng tượng lắm

liều đ.á.n.h mắt lén xung qu, thế mà cũng vài nhóm sinh viên về phía cùng những lời thì thầm kèm theo vài nụ cười. nên làm gì đây, nên cười lại với họ hay giả vờ kh biết. Lối nào cho con đây trời ơi! cũng kh biết họ đang cười vì ều gì hoặc thể chỉ là cười vì một câu hỏi nào đó trong đề vật lý cũng nên. (Hồi cấp ba cũng hay bật cười khi ngồi giải đề vật lý lắm, bởi vì ngoài cười ra chẳng thể làm gì hơn được nữa.) Mà cho dù m đứa đó đang cười vì vấn đề gì thì một kẻ ảo tưởng sức mạnh như xin phép được đoán rằng:

Chúng mày đang buôn dưa về tao chắc luôn!

Thật muốn quay hẳn lại nhưng chẳng dám, thế nên chỉ thể trưng bản mặt như gấu c.ắ.n ong. Cùng với đó là đẩy nh tốc độ cho khiến cho đôi chân như muốn khuỵu xuống chỉ để ra khỏi nơi này thật nh, thật nh.

Việc là một hay lo lắng kh chuyện đáng cười đâu!

“Này bé ơi, tên em là gì đó? Đáng yêu quá cơ, bạn thích em đó”

Đó! Chả trách thầy bói từng nói căn, hẳn vậy nên linh cảm mới nhạy với những chuyện quái quỷ thế này. Ngay khi cái giọng nói trêu trọc đó đẩy cao hơn, nghe th thêm vài ba tiếng cười đùa. Nghiệp quật là thật, tin . Vì m cái hành động này cùng đám bạn cũng từng làm mỗi khi th gái qua khoa . Giờ đã hiểu cảm nhận của các bạn . Chắc hẳn các bạn cũng sẽ cảm nhận giống lúc này, một cảm giác muốn đứng lại, tháo giày nhét vào mồm từng đứa một đe rằng: Chúng mày thử lượn qua khoa tao một xem!

tên Din nha, 0609 2244. Rảnh 24/7. Gọi thoải mái nhé tình iuuu”

Vậy đó, qua màn dạo đầu . Từ bây giờ xin phép được thể hiện bản thân một cách hết nhất.

“Yêu yêu cái đ** đồ ch.ó má”

Thật muốn há họng c.h.ử.i thật lớn kèm theo vài lời dạy dỗ:

“Số má đ** gì 8 số, gọi thế đ** nào, đồ ngu.”

Thế nhưng sự thật là, chỉ thể nghiến răng nghiêm mặt đồng thời đẩy nh tốc độ di chuyển, gần như thành chạy luôn. Dù lũ chúng nó chọc trước nhưng mà đây vẫn là địa bàn của khoa Kỹ thuật. Nếu xuống tay, mở mồm c.h.ử.i như muốn chắc c sẽ cả trăm con sẵn sàng lao vào đáp giày lên mặt ngay.

Chúng mày cứ chờ đ. Quân t.ử trả thù mười năm chưa muộn.

“Ê Peem, Peemmm. Bên này!”

Như một hồi chu kết thúc hiệp đấu, như chiếc xe được kéo lên đỉnh núi, như... mà khoan, trước khi đưa trí tưởng tượng bay xa hơn xuống núi để tìm chủ nhân giọng nói kia đã.

Thằng Thaen, mày rúc đầu đâu để tao hứng hết mọi nghiệp chướng một lâu như thế.

thầm hậm hực trong lòng, kh quên ngoắt lại lườm cái đám nhiều chuyện lúc nãy. bạn tới cái là khi thế hơn hẳn. lúc này chắc chẳng khác nào ch.ó th chủ về hoặc kh thì cũng giống c chúa bị phù thủy yểm bùa được hoàng t.ử đến giải cứu. Chẳng qua là hoàng t.ử này kh cưỡi bạch mã mà cưỡi xe máy, vừa vừa cảm ơn đã tránh đường.

"Ngầu kh? Xe của thằng bạn tao đ. Nhà nó mở tiệm sửa xe. Đề can cũng chính tay nó dán lên đ. Ngầu vãi ch!" - Thằng Thaen nói với giọng hết sức hào hứng, hai tay chắp eo, mắt đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại từ đầu xe đến cuối xe với vẻ mặt tán thưởng. Nó vẫn chưa qua cái bản mặt nên vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm đã khiến gặp chuyện xui xẻo hôm nay.

“Mày th giống Transformer kh? Giống nhở. Bọn tao phi từ dãy phòng học kia sang đây, gái cứ gọi là kh chớp mắt”

khi các bạn kh vì th chúng mày ngầu đâu, mà là ngứa mắt đ

"Thế à, thế bảo hiểm kh?" - Đương nhiên kh hỏi về cái xe mà là hỏi bảo hiểm nhân thọ cho nó. Cu Thaen đáng thương kh hiểu ý quay lại cười lớn với .

", mày định mua cho à? Ấy, đ.ấ.m tao. Đau. Đm mày thằng Peem. như con ch.ó con mà đ.ấ.m đau vãi." - Thằng Thaen rống lên khi cho nó một phát vào mặt như mèo cào, vậy mà nó cứ làm quá lên.

"Ngưng lố bịch. Mày định đứng đây nói chuyện đến tối mai luôn kh để tao còn kiếm cái t.h.ả.m mà nằm." - cằn nhằn còn thằng Thaen lại trở về trạng thái cười hề hề trước khi đập vai để trả lại cú hẩy tay vừa nãy. Trời nóng vãi linh hồi mà mày còn cố trả miếng tao thêm bằng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/we-are/chuong-1-lan-dau-gap-dap-nhau-luon-1.html.]

Thằng cu này nó lạ lắm, bị bạn cằn nhằn làm cho tâm trạng nó tốt lên hay . Hai mắt sáng lên như ch.ó th chủ làm về và chơi cùng. Nhưng hôm nay ch.ó cưng kh chơi với chủ nữa mà nó đòi nhai đầu chủ.

“Ôi, Peem đây nay vào vai ác à. nào, tâm trạng kh tốt mà gặp tao cái là tươi văn tỉnh lên luôn chứ hả?”

“Xin mày, tao buồn nôn”

“Haha, nào, đừng ỉu xìu nữa, đãi cơm chú.”

Thằng Thaen là như thế đó. Thích chọc tức khác rổi sau đó phẩy m.ô.n.g mất, thích trêu cho đến khi bạn ên lên l đó làm thích chí. Nhiều nhận định thằng Thaen là vui tính nhưng thì nghĩ r giới giữa tính cách của nó với bệnh tâm thần mỏng m, xíu nữa thôi là nó qua bên kia .

"Mày cười cái gì, vừa hít gì về à. Tươi tỉnh hơn hẳn cái lúc mày gọi ện cho tao" - hếch mũi về phía nó làm bộ hít hít như ch.ó cảnh sát đang đ.á.n.h hơi t.h.u.ố.c trong khi về hướng nhà ăn của khoa Kỹ thuật. Thằng Thaen lại càng cười lớn hơn. Mà... chúng ta thể đừng lôi ch.ó vào trong câu chuyện này nữa được kh quý vị.

“Hơ, cười cũng kh cho. Mày biết lúc mày cằn nhằn khác mặt mày buồn cười lắm kh? Đáng iu lắm í”

Tai dựng đứng cả lên, quay hẳn sang thằng bạn thân yêu của ngay lập tức. Tự dưng... nó lại khen dễ thương, hay là…

"Kh ều tao đang nghĩ đâu nhỉ?" - dùng cái cách mà nó hay làm trêu lại. Nó nhíu mày , như chợt hiểu ra ều đang nói đến, nó đẩy ra xa đến mức tí thì đập mặt xu đất (Cái phần tí thì đập mặt là diễn đ chứ nó đẩy nhẹ lắm, hehe)

“Đúng để mà c.h.ế.t à thằng Peem. Đừng mà cười cái kiểu đ nữa, thằng ên. Tao lại cho một phát bây giờ. Tao kh xơi bạn đâu. Dù mày dễ thương đến m cũng kh thể được tao đâu.”

“Ôi giãy đành đạch lên thế. Thôi mày đừng phủ nhận trái tim nữa, thừa nhận , mày thích thầm tao đúng kh, tao biết nhé.”

“Biết biết cái đầu mày. Dù mày kh là bạn tao thì tao cũng kh muốn đâu. bé tẹo như con Corgi thế này kh gu của tao. Mày cũng biết gu tao là trắng trẻo cao ráo duyên dáng cơ.”

"Thằng ch.ó đừng bodyshaming." Chó Corgi cái mả cha mày. Ấy, đã nói đừng lôi ch.ó vào câu chuyện này nữa thế mà thằng Thaen tự dưng lại nhắc đến làm nhịu. Thằng Thaen cười lớn. Thằng con trai thân 1m80 như mày sẽ kh hiểu được nỗi đau của 1m70 đâu.

Nói tưởng sẽ cười nhưng cái chuyện này chẳng đáng buồn cười tí nào. Nó dí đúng nỗi đau của nhưng biết Thaen kh đứa ác mồm, nó kh l nỗi đau của ra để trêu đùa. Cũng giống như khi gọi nó là "thằng chó", cũng kh ý như thế với nó dù nó thực sự là một thằng chó. Thằng Thaen lại cười haha.

“Ấy, xin lỗi nhé, bạn yêu đừng nóng, bình tĩnh nào. Hôm nay bạn muốn ăn gì, để bổn c t.ử hết lòng tiếp đãi.”

Thằng này cũng được cái tâm tốt, vậy nên chúng mới chơi với nhau bền thế. Chúng quen nhau từ năm lớp 7, còn viết trong lưu bút lớp 9 sẽ mãi mãi là bạn của nhau. Nghĩ đến là th nổi da gà. Cái hồi lớp 9 , chúng viết lưu bút như thể kiếp này chẳng còn gặp lại, thế qua 2 tháng đến khi vào lớp 10 lại vẫn chơi vơi nhau như cũ, dính nhau đến mức vào cùng một trường đại học, chưa th tí xa nhau nào.

"Hôm nay Daddy Thaen chiêu đãi, bạn yêu muốn ăn gì cứ gọi, mời! Ăn đến vỡ bụng nổ mắt luôn." - Nói thế êm tai kh, cái từ miễn phí này vào tai lúc nào cũng mượt. Trừ vẽ miễn phí.

Ờ quên, xin giới thiệu học khoa Mỹ thuật. Khoa học và khoa của thằng Thaen nó xa như hai đầu thế giới. Muốn tìm nó chẳng thà phi ra Don Muang bắt máy bay phi sang khoa Kỹ Thuật chứ chờ xe buýt trường thì mướt mùa. Thế nên hôm nay mới bộ, hai chân như muốn nhũn ra lại còn gặp đám mõm ch.ó kia nữa. Kh tụt mood hơi phí.

Mà nhắc đến chuyện này lại thắc mắc, tiền học phí thì cứ thu cả đống mà kh hiểu trường học đem nướng đâu hết . Nếu kh định đầu tư gì thì chí ít cũng tăng tuyến xe buýt trong trường lên chứ ngài hiệu trưởng ơi.

Lại nói đến khoa làm ngẫm đến lý do khiến trở thành tâm ểm chú ý của đám sinh viên khoa Kỹ Thuật. do ngoại hình của kh nhỉ? Quần dính đầy màu sơn, áo cũng dính đầy sơn dầu, đeo túi thầy tu*, tóc tai tr như cái đài phun nước. Bước trong hình dạng chưa được tắm rửa, chưa được về nhà 3 ngày vì bận làm dự án để nộp nên chỉ thể ăn ngủ ngay tại khoa. Cũng kh l làm lạ khi các bạn khoa khác tại chú ý đến một cách đặc biệt như thế.

Nhưng với góc của , kh th bản thân gì kỳ lạ hết. (Các bạn cứ gặp em cùng khoa với thì biết). khác chỉ là th hơi lạ chứ đám sinh viên kỹ thuật thì coi như vật thể kh thuộc về xã hội này. Nhưng các bạn sinh viên kỹ thuật ơi, các thử làm dự án mà quay qua quay lại đã đến deadline , nếu các chưa từng trải qua thì các làm hiểu được.

kh muốn trở thành tâm ểm trong ánh mắt của các học giả kh hề biết gì về đặc trưng của dân mỹ thuật. Chúng mày đừng tao nữa, tao biết tr tao khác . Xin đ, lần sau chắc c sẽ mặc đồng phục t.ử tế trước khi ra khỏi khoa.

“Ê Peem, tìm chỗ ngồi

“Uầy, mua nh thế”

“Vì tao đẹp trai đó.”

“Đẹp ghê nhỉ?”

“Ghê chứ.”

Cả 2 chúng cùng cười. Những câu đùa như này được xây dựng dựa trên sự tin tưởng. Nếu kiếm được bạn hiểu , nói ít thậm chí chẳng cần nói gì cũng thể khiến ta bật cười. Dẫu rằng nhiều vụ kiếm chỗ ngồi ăn vẫn chưa hoàn thành, chúng vẫn cười vui vẻ.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...