Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

We Are

Chương 2: Trả thù (1)

Chương trước Chương sau

"Ấy , chuyện gì thế thằng Peem, thằng Phum."

cố gắng quay sang để tìm kiếm chủ nhân giọng nói nhưng cái cổ chẳng thể xê dịch dù là 1 phân vì đôi bàn tay to lớn này đang siết l cổ áo chặt. Sức tay mày cũng mạnh quá nhỉ, tao lời khen, siết mạnh thêm tí nữa là cái cổ tao gãy luôn cũng được chứ.

Qua khóe mắt, tr th Thaen - bạch mã hoàng t.ử của ngày hôm nay - đang hớt hải chạy tới. Một bên là đám con trai thân hình cường tráng, chắc đến trăm thằng, cũng đang tiến tới gần chỗ . đoán chắc là đám bạn của thằng "Popeye ngậm rau chân vịt" này đây.

Kéo đàn kéo đống đến thế kia, c.h.ế.t chắc luôn. Xin hãy chuẩn bị chiêm ngưỡng một màn chùn chân khuỵu gối lần đầu tiên trong đời được diễn ra bên cạnh sân bóng của khoa kỹ thuật vào ngay lúc này.

"Mày cũng quen thằng lùn này à Thaen?"

bạn suy nghĩ giống đ, cũng đang thắc mắc y như vậy. Vì vừa nãy th Thaen gọi tên thằng này và thằng ch.ó này lại lần nữa gọi là "lùn".

"Quen, nó tên Peem, là bạn thân tao. Mày bỏ nó ra trước nhé Phum." - Ít nhất trước giây phút lâm chung cũng được nghe thằng Thaen gọi là bạn thân, trước đó tao cứ tưởng mày là ký sinh trùng cơ. Thứ lỗi cho tao nhé bạn. Nếu kiếp sau, chúng ta sẽ lại làm đôi bạn cùng khổ của nhau.

Mặt thằng Thaen căng lại, nó từ từ bước đến chỗ chúng đồng thời đưa tay đưa hai tay lên ngang ngực. Cái khung cảnh này quen quen, giống trong một tin tức thời sự nào đó khi cảnh sát đang cố gắng thuyết phục một kẻ phê t.h.u.ố.c ên cuồng bắt giữ vợ làm con tin.

"Tao xin mày đ Phum, bình tĩnh nào, bu thằng Peem ra trước từ từ nói chuyện." - Đã rõ, lời nói này, cái dáng này cùng với sự thuyết phục, chính là con tin đây chứ còn gì nữa. Còn thằng ch.ó kia sắm vai gì chắc kh cần nói.

Nhưng mà vẫn đang thắc mắc một chuyện. Một chưa xin xỏ bất kỳ ai trên cái cuộc đời này như thằng Thaen. Một thằng lưu m, một thằng chuyên cầm đầu băng nhóm xử này kia lại quay ra cầu xin thằng quỷ này hả, tr cái sự sợ hãi và cẩn trọng kia , lạ vãi! Thằng này nó bị làm vậy, bị làm thế? Thật muốn x đến hỏi cho ra nhẽ mà ngặt nỗi cái cổ vẫn đang bị siết chặt kh ra được. Mày định bao giờ mới thả tao ra hả thằng chó, tao kh thở được đây này!

“Nó ném dép vào tao.”

"Ha, còn nó gọi tao... gọi tao là... thằng lùn!" - Tuy hơi lắp bắp nhưng mà vẫn m.á.u chiến lắm. Tới , mày tưởng chỉ mày biết khua môi mua mép thôi à, cứ đợi đ, tao sẽ cho mọi biết sự thật. nghĩ bản thân cũng là một đứa rắn mặt đ, dù c.h.ế.t hay kh cũng xin được c.h.ử.i trước đã.

“Thì mày lùn thật còn gì.”

“Thật hay kh thì mày cũng kh quyền miệt thị ngoại hình tao, thằng chó.”

“Thằng ch.ó á, mày dám gọi tao là thằng ch.ó cơ à.”

“Ờ, gọi thằng ch.ó đ thì nào! Ha, làm ! Mày ch.ó thật mà.”

“Mày...”

“Ờ tao làm ...”

“Dừng lại!!! Đủ !!!”

"Mày theo phe ai???" - Cả và thằng ma quỷ này đều dừng lại lau nước miếng quay sang xả vào mặt thằng Thaen cùng lúc. bị hỏi vẻ chưa chuẩn bị tâm lý nên nó ngớ ra, mắt đảo qua lại và thằng kia với khuôn mặt khốn khổ như sắp khóc đến nơi. Mày kh băn khoăn đâu bạn yêu, chẳng lý do gì để mày do dự cả. Việc lựa chọn này dễ như ăn kẹo, tao là câu trả lời duy nhất của mày. Nói ra Thaen, dễ mà, just say it!

“Ờ...thì...”

"Thaen, tao là bạn mày đ!" - Lại cùng nhau gào mồm lên cơ. Mà thằng này chơi với thằng Thaen thế nào vậy, bạn bè như nào mà lại kh biết. đã nghĩ đến chuyện cố gắng dùng sức cựa cổ để thoát khỏi bàn tay ma quỷ kia nhưng chắc kết quả cũng kh m khả quan. khi tự làm tự mệt lại tự dừng cũng nên. Còn nó thì vẫn đang chằm chằm đến mức cảm giác như thể đếm được cả l mi của . Khi th đã im, nó đ.á.n.h mắt qua thằng Thaen lại lại qua thẳng Thaen một lần nữa. Ôiii, mày định đ.á.n.h đòn tâm lý hay gì.

“Phum, chuyện bé tẹo thế này từ từ nói chuyện kh tốt hơn ? Nó cũng là bạn thằng Thaen mà, đừng lớn chuyện lên làm gì.”

nào đó đứng gần thằng Thaen lên tiếng, th được qua khóe mắt. Cổ giờ còn chẳng cử động được luôn. Con quỷ này làm mất hết sức nên chỉ thể th vừa nói thấp thoáng. Nhưng cũng đủ để thể cảm nhận được chút ánh sáng phát ra từ đó, như thể hào quang tốt. Mà ều quan trọng là này cũng cao cơ, lại là một con được trời độ. kh nên ở đây lâu thêm nữa, ghen tị quá . cũng muốn được cao ráo dáng đẹp như mẫu thế kia để kh đứa nào thể thối mồm gọi là lùn giữa ban ngày ban mặt nữa. (À ban đêm cũng kh được, cấm đ!)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/we-are/chuong-2-tra-thu-1.html.]

“Đúng đ, bao nhiêu kìa Phum, mày dám xử thằng oắt con này kh.”

“Mẹ kiếp, mày nói ai là oắt con.”

lắc lắc cái cổ để cái con vừa dám gọi là oắt con. Lúc thì lùn, lúc lại oắt con. Đến bố mẹ tao còn chưa gọi tao như thế bao giờ đâu m thằng khốn.

Ngay khi l hết c phu đã chuẩn bị để chiến với thẳng khốn này thì nó thả tay khỏi cổ áo khiến mất kiểm soát. Thay vào đó nó l tay chặn trán làm chỉ thể vung vẩy cánh tay ngắn củn của để chiến đấu, giãy đành đạch như cá thiếu nước vậy.

Càng nghe tiếng cười của bọn nó lại càng bực, cái tiếng làm ên cả đầu. Sự khó chịu nó ngấm vào tận tim . Và lẽ sẽ kh vỡ vụn nếu như kh nghe th tiếng cười của thằng Thaen lẫn trong đám ch.ó c.h.ế.t kia. Tao kh trò đùa của chúng mày đâu.

"Đm Thaen, mày dám cười à." - gằn giọng hỏi, thằng Thaen ngay lập tức l tay bịt mồm để che lỗi lầm cùng một khuôn mặt nghiêm túc trở lại.

"Kh . Kh đâu Peem." - Mồm thì nói kh mà cái mặt vì cười mà nhăn hết cả lại kia kìa - "Đ Phum, mày th kh. Thằng Peem nó dở dở hâm hâm, ruột để ngoài da chưa từng nghĩ xấu ai bao giờ đâu. Mày thả bạn tao ra , coi như tao xin mày. Dù chuyện gì thì cũng từ từ nói. Đều là bạn của nhau cả, kh chúng mày?" - Nói nó quay qua xung qu để tìm kiếm sự đồng tình của mọi , bao gồm cả đám sinh viên khoa kỹ thuật lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng cho một trận. Tao rối quá bay, mà nói như thể tao là sai vậy, thằng khốn đó mới sai . xuống nước cầu xin lòng tốt của nó làm gì.

trước mặt đây nhếch mép cười, thằng Thaen vừa dứt lời nó lại sấn tới nắm cổ áo . Ôiiii, mày vấn đề đ** gì với cái áo của tao à, thích thì để tao cởi ra cho nhé. C.h.ế.t tiệt, bu tao ra!!

“Tao kh bu đ./Mày kh cầu xin nó làm gì.”

Mẹ, lại đồng th . Lần thứ 3 thì chắc kh là trùng hợp nữa đâu. Định mệnh à. Hừ. Bất hạnh thì .

kh chịu thua kém mà trừng mắt nó, thằng kia cũng trả lại cho vẻ mặt y hệt. Mặt mũi sáng sủa quá, da mặt nhẵn nhụi kh tí mụn nào, một vết cũng kh . Nếu hỏi nó cách chăm sóc da bây giờ sai trái quá kh.

“Chúng mày th chưa, nó chẳng ý thức được tí nào.”

“Tao mới là nên nói câu đó chứ kh mày.”

"Thế àaa" - Chữ à nghe mà nổi ên.

Khi giữa chúng đang một trận chiến sôi sục (kh ngựa chiến chỉ đấu mắt) bỗng ánh mắt của thằng ma quỷ này là lạ, nó từ đầu đến dép từ từ thả ra một nụ cười đồng thời mở miệng: “Ừm, kỹ thì mày tr cũng cưng đ. Tao sẽ thả mày ra nếu mày chịu xin lỗi tao.”

Ô hổ, cái thằng bố mày.

“Đang mơ à thằng quần, mày đá bóng vào tao còn gọi tao một cách bất lịch sự thế xong bắt tao xin lỗi? Tao hỏi thật, mày mất não đúng kh?”

Cứ chờ , chờ tới lúc muối ngọt như đường thì tao sẽ xin lỗi mày. Nó nghiến chặt răng tưởng như thể màn mòn được trước khi cúi về phía cất giọng:

“Ha, cứng miệng quá nhỉ. Tao đã cho mày cơ hội để xin lỗi mà mày kh chịu, vậy thì...”

Nó ngừng một lát trước khi phun ra câu kế tiếp. Một câu mà khiến m.á.u nóng trong sùng sục tưởng như thể nổ tung.

“Quỳ dưới chân tao , tao tha cho.”

Wowwwww. cạn lời luôn đ.

thể cảm nhận được bản thân tức giận tới mức toàn thân từ đỉnh đầu đến bàn chân đều đang run lên, 2 mắt mở to, đôi con rung lên như vũ c đang nhảy ệu samba.

Quỳ? Ha, mày là ai mà tao quỳ, duy nhất thể khiến tao hạ đầu gối chỉ bồ tát Siddhartha thôi. Lớn đầu thế này mà cái nết như c** vậy. Đã thô lỗ, ên mất não lại còn nhiễm phim ảnh.

Sức chịu đựng cho tất cả mọi chuyện từ đầu đến giờ của cuối cùng cũng đã chạm đến giới hạn. Đương nhiên là nó đã hết cơ hội để sửa chữa. Ngay khi lại th nụ cười chọc ên của nó một lần nữa, chẳng cần đợi đến phán quyết của tòa án hay nguyên đơn thưa kiện, đã tự quyết định hình phạt cho nó bằng việc...đá vào đũng quần nó!!! “Ối, đ*tttttttttttttt.”

Tên khốn đó ôm l " nhỏ" ngã khuỵu xuống, cái mồm mở to nhưng thét kh ra nổi một chữ, mặt mày trắng bệch như đ.á.n.h phấn.

Mọi đều đang ngây trước sự việc xảy ra nh như sét đánh. Sét đ.á.n.h mạnh đến đau cả tai. Nhóm bạn của nó từng một đều đang tiến lại để xem xét tình hình, còn nó thì vẫn đang kêu la oai oái kh nghe được ra từ ngữ gì. Thôi, đừng tốn thời gian nhòm ngó làm gì, chắc c "thằng cu" của nó sẽ kh thể lên được trong khoảng thời gian dài. Vậy nhưng dù đang trọng trạng thái sống dở c.h.ế.t dở thế mà thẳng quỷ này kh chìa ra một tí thù địch nào trong ánh mắt, nó chỉ cố gắng giơ tay chỉ mặt nhưng sức yếu, cánh tay sau cùng rơi xuống ngang . Ôi thật đáng thương.

Đứng nó bình tĩnh lại, 2 giây sau, quay chạy thật nh chẳng bận tâm đến tiếng cười gằn phát ra từ kẽ răng thằng quỷ đó cũng kh thèm để ý tiếng gọi í ới của thằng Thaen. Đến khi ra được khỏi hiện trường, cũng kh biết nên đường nào tiếp. Sự nóng giận đúng là đáng sợ, nó khiến tim đập nh cộng thêm những tiếng thở dốc lớn đến mức tự nhắc bản thân là hít thở chậm lại. thả lỏng bàn tay đang nắm chặt của , chẳng biết nó cuộn chắc lại như thế từ lúc nào, đoạn nuốt vài ngụm nước bọt để làm ẩm cái cổ họng khô khốc nhắm mắt thầm mong việc ều chỉnh nhịp thở sẽ giúp thả lỏng hơn. Nhưng ngay giây phút chợt bừng tỉnh, há họng la lớn:

“C.h.ế.t mẹ, quên dép!!!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...