We Are
Chương 3: Điều kiện trao đổi (1)
"Mày định đưa tao đâu. Nghĩ là nam chính trong phim mafia hong kong à. Đất nước này luật pháp đ, việc mày làm bây giờ được coi là bắt c giam giữ bất hợp pháp, vào trại đ nhé. Này, mày nghe tao nói kh thế, nếu kh muốn vào ăn cơm tù thì thả tao xuống ngay . Mày kh hiểu tiếng Thái à, tao nói là cho tao xuống, dừng xe, dừng lại. Dừng lại ii." - la hét trong xe như một kẻ ên thế mà nó (kh muốn nói tên, gai mồm) vẫn ngồi im, kh ừ hử gì.
Dường như giọng kh hề lọt vào được màng nhĩ của thằng này, nó vẫn tập trung lái xe và lao vun vút trên đường. Ha... đúng là cái thằng kh biết yêu quý mạng sống.
"Mày biết việc mày đang làm là phạm pháp kh? Vừa giam giữ trái phép là tao đây, vừa lái xe vượt quá tốc độ cho phép. Đe dọa, bắt c."
Trả lời chỉ tiếng bóp còi và cái sự phóng xe tạt đầu container 16 bánh khi kim chỉ tốc độ vượt qua số 8. còn kh cả kịp nghĩ đến khuôn mặt của cụ thân sinh, chỉ cảm thây tim nhoi nhói và dạ dày thì quặn thắt. Dù kh tiêu đời vì t.a.i n.ạ.n thì chắc cũng c.h.ế.t vì đau tim. Tất cả là nhờ kỹ năng lái xe như ngựa phi của thằng khốn này đây.
Tao biết xe mày mạnh , thể đừng phóng nh vượt ẩu nữa được kh???
Ohh mà giờ mới để ý đây là xe thể thao mui trần ngôi ba cánh (mezcedes). Chưa bao giờ nghĩ sẽ cơ hội được ngồi trong chiếc xe sang vậy, này được tính là may mắn kh đây. cũng kh câu trả lời cho chính , nếu kh ở trong hoàn cảnh như thế này thì lẽ sẽ hét thật to khi được chạm vào một con xế xịn như vậy.
Ngay lúc này chỉ mong giữ được cái mạng của , còn chuyện khen xe tính sau vì thằng khốn Phum này đang phi xe như Dominic (tên nhân vật chính trong fast & furious). Mà dù Fast & Furious th cảnh này cũng lôi đầu thằng lái xe lên chửi: mày vội đầu t.h.a.i hay gì hả thằng chó!!!
“Tao sẽ báo cáo việc mày bắt giữ tao và tao cũng sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại. Mày sẽ bị phạt tù lẫn phạt tiền chắc luôn nếu kh chịu thả tao xuống. Đừng quên vẫn 3 nhân chứng sống thể chứng minh được cuối cùng tao gặp là mày.”
“Ờ.”
Tao đã tụng hết cả trăm câu trong bài kinh Jinapañjara* mà mày chỉ cho tao một chữ "ờ thôi hả thằng khốn. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ giờ mới th một như vật, cứ nghĩ là m kẻ như thế chỉ trong phim thôi. Thật đáng tiếc cho khuôn mặt kh góc c.h.ế.t kia.
(*Jinapañjara Gāthā là bài kệ kinh phổ biến trong các nghi lễ quan trọng, du nhập từ Sri Lanka. Các Phật t.ử Thái cho rằng tụng bài kinh này thường xuyên sẽ tránh được ều xấu và kẻ thù.)
Như thể Ông trời đã dành hết yêu thương để tạo ra con này những kh hiểu nó lại mang đến cho ta một cảm giác đáng sợ. Đôi l mày đen nhíu lại, ánh mắt vừa sắc bén dữ tợn lại cảm giác mênh mang như đại dương, dường như nó quá lâu để bạn thể th qua ánh mắt mà đoán được ta đang nghĩ gì. Đôi môi mỏng nhẹ nhàng kéo thẳng, cảm giác như chỉ cần ta nhoẻn miệng cười cũng thể trở thành một bức tượng êu khắc hoàn mỹ.
Mà dù hoàn mỹ cơ nào thì bức tượng êu khắc này cũng chỉ là một thứ vô hồn, đây là ều cảm nhận được khi tiếp xúc cùng với thằng cha này. Xin được kết thúc màn đ.á.n.h giá tác phẩm nghê thuật tại đây.
“Tao... tao sẽ báo cảnh sát.”
"Tới , l ện thoại của tao mà gọi này." - cũng kh lạ khi nó sỉ nhục thế này, đến chuyện bắt c mà nó còn chẳng sợ luật pháp chẳng sợ tù tội nữa là.
“Bố tao là cảnh sát đ.”
“Ha”
“Cười cái gì, mày nghĩ tao êu à? Mày đã từng nói chuyện với bố tao chưa hoặc hỏi thằng Thaen cũng được nếu mày kh tin.”
“Vừa nãy còn c.h.ử.i tao tiền nên lộng hành, còn mày thì , lôi bố ra dọa thì khác gì.”
“Mà mày học mỹ thuật đúng kh?”
“Đúng thì mày định làm gì?”
“Mọi ở đó đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn như mày à?”
“Cũng vài như vậy á, vì kiểu học mỹ thuật mày nghĩ ngợi nhiều, tìm kiếm ý tưởng, dùng trí tưởng tượng. mở rộng góc , sự thấu cảm, nói chung là sử dụng cả lý trí lẫn cảm xúc cho mỗi tác phẩm. Mệt c.h.ế.t luôn. Cả cơ thể lẫn tâm trí đều kiệt sức kh biết bao nhiêu lần.”
dừng lại khi nhận ra đã xuôi theo câu chuyện của nó nhưng mà nó hỏi về chuyện học hành, nếu kh trả lời thì chẳng mất hết cả th d.
“Mà mày đang chế giễu tao đ à, mày cứ thử gặp của tao xem tao nói đúng kh. Còn chúng mày thì , m đứa học kỹ thuật đều thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề như mày à?”
“Tao bạo lực bao giờ?”
“Hơ, thà mày hỏi mày kh dùng bao giờ còn hợp lý hơn.”
Đây chính là nghệ thuật đối đáp, khi bạn kh nghĩ ra câu trả lời thì hãy đáp lại bằng câu hỏi. Mà hỏi nó vậy chứ cũng kh nghĩ ra được nó đã dùng bạo lực lúc nào, à, lúc nó kéo lên xe đ thôi.
“Nghĩ là nam chính phim hành động hay gì?”
“Tao mà dùng bạo lực á, tao là nằm viện vì bị mày làm chấn thương thể đ. Đừng quên.”
"Thật? Nằm viện thật? Thế bác sĩ nói ? Mà giờ mày khỏi hẳn đúng kh? Khoan đã." - tự th chán bản thân .
“Này mà chuyện nào ra chuyện đ, mày đừng chuyện nọ xọ chuyện kia. Việc mày đang làm là ép buộc tao cùng với mày, đây chẳng khác nào bạo lực tinh thần khiến tao cảm th bất an và sợ hãi.”
"Ờ, đúng ha, mày lúc này giống sợ vãi tè lắm đ." - Thật đúng là thích chọc c.h.ử.i mà. Thật ra cũng kh sợ nó tí nào. nói thế nào nhỉ, chắc c nó chẳng dám đem diệt khẩu đâu chỉ là hoang mang kh biết nó đưa đâu thôi.
"Ok, vậy thì chúng ta nói chuyện t.ử tế ." - là th minh, biết năm biết thả.
“Kh muốn nói.”
"Ơ" - Tao hạn hán lời, mày bảo chuyện muốn nói cơ mà: “Này này, quay qua đây nói chuyện , nếu kh nói thì chúng ta hiểu nhau kiểu gì?”
Nó đã quay qua đúng như mong muốn của nhưng là ánh như muốn nhai đầu ra vậy.
“Tao nghĩ chuyện hôm đó chỉ là hiểu nhầm thôi. Chẳng ai muốn để chuyện như thế xảy ra cả, đúng kh? Mày chỉ là bảo vệ bản thân mà tao thì cũng chỉ làm theo cảm xúc. Chuyện đã xảy ra cũng chẳng thể quay lại sửa chữa, nhưng chúng ta thể chọn cách tiến về phía trước mà vì tao sẽ kh để chuyện như thế xảy ra nữa, tao hứa đó. Từ bây giờ chuyện giữa chúng ta sẽ chỉ còn là ký ức, ai sống cuộc sống của đ, làm tửng biết thôi. Kh còn khúc mắc gì với nhau nữa, được kh?”
“Nói chuyện gì đ?”
“Thì chuyện của hai đứa .”
Ngạc nhiên lắm đúng kh, kh ngờ tao tài hùng biện đến thế đúng kh? Đây là lần đầu tiên nó chịu dời tầm mắt đang đường mà quay sang thế nhưng đôi l mày vẫn nhíu lại như kh hiểu những ều vừa nói. Tội nghiệp, chắc thằng cu nghe kh hiểu tiếng Thái thật . mà xem, ngay cả hô hấp cũng chậm lại như ều hòa hỏng vậy.
“Ngồi im , phiền quá.”
nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, niệm một bài kinh thật dài. Được c.h.ế.t thì c.h.ế.t, vươn túm ngay l đầu thằng Phum.
“Ối ối, bỏ tay ra. Mày ên à, muốn c.h.ế.t cả đôi à. Ối, bỏ ra ngay.”
"Mày dừng xe kh, hả, mày dừng kh?" nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ đồng thời nắm tóc nó giật ngược lên.
"Ôiiiiiii" - Thế nó cũng chịu giảm tốc đỗ xe lại một góc ven đường nhưng vẫn chưa chịu thả xuống. Nó dừng lại là để nắm l tóc , cả 2 đứa đang ở trong tình cảnh đứa này nắm đầu đứa kia, kh ai chịu ai.
Kh biết đã qua bao lâu nhưng cảm giác như kéo dài vô tận. Tiếng thở vang vọng khắp trong xe, thậm chí cả hơi nước đọng lại trên mặt kính. Tình trạng hai đứa lúc này tr như vừa trải qua một cuộc chiến lớn, quần áo xộc xệch thể rõ lồng n.g.ự.c bên trong đang phập phồng theo từng nhịp thở, tóc tai rối tung rối mù nhưng vẫn chưa bên nào chịu bu tay dù cho 1 bên mắt đã bầm tím. Ai sẽ là giành được giải thưởng Pulitzer* năm nay ngoài Peeranat đây? (*Giải Pulitzer là một giải thưởng của Mỹ, trao cho nhiều lĩnh vực, trong đó quan trọng hơn cả là về báo chí và văn học. Đặc biệt về báo chí, Pulitzer được xem như một trong những giải d giá nhất.)
"Bỏ tay ra." - Nó ra lệnh
"Mày bỏ trước ." - chiến lại. Tay đang nắm đám tóc sau gáy nó giật ngược ra đằng sau khiến mặt nó ngửa lên, còn tay nó đang năm l đám tóc trên trán và giật nghiêng cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/we-are/chuong-3-dieu-kien-trao-doi-1.html.]
"Bỏ ra." - Giọng nó đã trầm hơn.
“Vậy đếm từ 1 đến 3 cả 2 cùng bỏ, ok?”
“Ok.”
“1 2 3”
Tất nhiên là chẳng đứa nào chịu bỏ tay . Cả 2 đứa đều quá rõ ều này.
“Thôi được , vừa nãy là test thử, lần này làm thật, bỏ tay thật. 1 2...”
Và tiếng ện thoại vang lên báo hiệu đình chiến, cả 2 chúng đều cùng lúc bu nhau ra. Nhưng c.h.ế.t tiệt móng tay nó vẫn kịp cào qua dưới mắt , kh cũng đã tr thủ véo tai nó, coi như là khốn nạn cả đôi.
Nó nhận cuộc gọi, nói chuyện đôi ba câu tắt máy sau đó nheo mắt .
“Mày làm ơn ngồi yên, im lặng giúp tao. Tao kh đem mày diệt khẩu đâu nhưng nếu mày còn kiếm chuyện nữa thì tao kh chắc.”
“Được thôi.”
ngồi im theo như yêu cầu của nó để bảo toản tính mạng và tài sản của bản thân dù trên chẳng gì đáng giá. Và cứ thế nó kéo với nó cả ngày, từ lên thuyền đến Cục thuế, tới nhà kho ở Samut Prakan lại tới nhà mày ở Bang Pakong. Nước trên s cứ lên lên xuống xuống như tâm trạng thất thường của cái đứa đang ngồi cạnh đây mỗi khi đến nói chuyện ở một nơi.
Cũng bận rộn thật đ. Mà để ý mỗi nơi mà nó đến đều ra đón, lúc nào cũng thể hiện sẵn lòng phục vụ. Còn mà nó nói chuyện ện thoại lúc nãy chắc là mẹ nó, kh do trực giác đâu mà là nghe được nó nói vâng. Với cả sau mỗi lần xong việc nó đều gọi lại báo cáo và trả lời: “Vâng mẹ.”
Thế nhưng mà mẹ ơi mẹ biết bọn con đến căn nhà ven biển này làm gì kh ạ?
“Nhà ai đây? Mày dừng xe làm gì? Hay... hay đây là lãnh địa của băng mafia để che dấu bằng chứng phạm tội của mày?”
"Mày chắc là xem lắm phim xã hội đen g.i.ế.c chóc nên mới trí tượng tượng bay xa thế." - Nó ra cái vẻ chán chả buồn nói.
"Mày kh tao, mà hiểu được." - lên giọng nhất định kh chịu xuống xe, nó đáp lại bằng một giọng ngứa tai.
“Ồn quá, xuống nh lên, tao mệt.”
“Hơ, chắc tao xin lỗi khi đang yên đang lành thằng ất ơ nào lôi tao lên xe cho xuyên tỉnh, chắc tao xin lỗi khi chỉ vì cố gắng bảo vệ tính mạng bản thân mà làm mày nhức tai.”
"Thế tùy mày." - Nói nó xuống xe kh quên cúi thả cho m câu: “Nếu tao định làm gì mày tao làm lâu , kh cần kéo mày xa thế này mới hành sự đâu. Lúc trước thì lèm bà lèm bèm đòi xuống xe, đến lúc được xuống thì kh chịu.”
"Thì tao cũng cẩn thận chứ, mày tin được đâu. mày lôi tao đến đây làm gì?" - xuống giọng.
Đối phương hít một hơi thật sâu, trong tích tắc đoạn đóng sập cửa quay bỏ kh thèm quay đầu lại. há mồm trợn mắt.
Chính vì những kẻ như thế tồn tại trên thế giới này, nên Phật mới dạy chúng ta biết nhẫn.
Cuối cùng cũng vào trong nhà ngồi. Cái nhà này chẳng gì, chắc nó chỉ là một nơi mà bọn tiền mua chơi chơi lâu lâu mới thuê dọn dẹp, lâu lâu mới nhớ ra úi chúng ta một căn nhà ven biển nghỉ dưỡng ở đó thôi. Kh đang châm biếm đâu, đang cảm th ghen tị . ngó xung qu lại thằng Phum đang lại lại lớn giọng nói chuyện ện thoại.
“Ờ, biết . Tao bận làm chút chuyện giúp mẹ tao nên giờ mới tới. Gì mà lắm chuyện thế, tao tới l đ thôi, kh bảo thằng Thaen . Rõ phiền.”
Nói xong nó tắt máy ngồi phịch xuống sofa, làm làm mẩy hệt như m đứa trẻ con giận dỗi khi kh vừa ý. Thế nó cũng để ý th đang nó, nó nhẹ nhàng ngồi dậy làm cái mặt thiếu đ.á.n.h như mọi khi. Ha, đúng là cái thằng thất thường.
"Tao yêu cầu tiền bồi thường thiệt hại." - Nó mở đầu cuộc đàm phán, sau đó ều chỉnh tư thế ngồi trên sofa cho thoải mái.
"Cái gì mà thiệt hại, cái gì bồi thường. Mày đang nói cái gì vậy, nó mớ à." - Dù kh hợp với hoàn cảnh lúc này lắm nhưng thực sự kh nhịn được cười. Lại còn đòi bồi thường thiệt hại cơ đ.
“Tao xin được nhắc lại là tao đã nằm viện sau khi bị này làm chấn thương cơ thể.”
"Ơ, thế là nằm viện thật à, tao tưởng mày đùa. Thế khỏe hẳn chưa?" - Xin phép được cười to thêm một lần nhé quý vị: “Ai bảo mày trêu tao trước, mà chưa th mày xin lỗi tao được một câu đâu nhé.”
“Xin lỗi.”
Ha, lại càng cười lớn, cười kh biết trời đất: “Từ từ, từ từ.”
“Giờ đến lượt mày, xin lỗi tao .”
"Từ từ đã, mày từ từ thôi đừng tr thủ lúc tao mất cảnh giác. Tao kh gì xin lỗi mày hết, tất cả những chuyện đã xảy ra đều là lỗi của mày, từ lúc đó cho đến bây giờ chỉ mày mới là lỗi thôi." - Nói xong th thằng Phum đá lưỡi qua má, vẻ nó đã hết kiên nhẫn . Nó rướn về phía trước chằm chằm.
“Tiền dưỡng thương, tiền thuốc, tiền bác sĩ tổng là hơn 200000 baht, tao tốt tính làm tròn xuống 200000, trả đây.”
"Tao thật lòng xin lỗi mày, tao sai , mày kh sai tí nào cả, tất cả là lỗi tại tao." - Nó còn chưa nó dứt câu đã chồm lên rối rít xin lỗi với tốc độ ánh sáng.
“200000, trả đây.”
(200000 baht ≈ 140tr vnd)
“Mày nằm ở cái viện quái quỷ nào thế, bao nguyên tầng à, chỉ nằm tí vậy làm gì mà đắt đến mức .”
“Mày cần xem hóa đơn kh, tao .”
“Nhưng tao kh , đừng nói là 200000, đến 200 baht in tài liệu tao còn mượn bạn.”
“Vậy thì tao lựa chọn cho mày, làm việc cho tao để trả nợ.”
"Việc gì, nếu bảo tao buôn thuốc, g.i.ế.c , đ.á.n.h nhau thì mày chọn nhầm . Tao kh nhận m việc này." - nheo mắt nó với vẻ kh tin tưởng, nó lại hít một hơi thật dài xoa xoa đầu cho đến khi tóc rối tung tiếp lời
"Tại tao lại sai mày làm m việc đó, mày thể dừng cái trí tưởng tượng của lại một chút kh. Việc tao muốn mày làm nó kh khó đâu, nói đơn giản thì..." - Nó thẳng vào mắt , miệng hơi hé cảm giác như ý cười thoáng qua trước khi nó phun ra câu khiến á khẩu.
“Mày làm hầu cho tao trong khoảng 1,2 tháng .”
Đ-ệ-t-m-ợ
“Tao kh ép buộc gì đâu nhé, mày làm hay kh cũng được, tùy mày lựa chọn.”
Nói nó lại ngả xuống sofa, hai chân dang rộng ra ều thoải mái. Còn thì chỉ thể trợn mắt, cố gắng l lại giọng nói của .
“Cảm ơn mày nhé, từ lúc cha sinh mẹ đẻ tao chưa bao giờ cảm th thoải mái như lúc này.”
"Nếu kh làm thì chỉ cần trả tao 200000, trả góp cũng được, tao tốt tính mà." - Nó bắt đầu muốn chọc nổi ên đây. Mà thật ra giờ phút này kh cần chọc cũng tức ên đến bức đầu sắp bốc khói .
đứng phắt dậy, vẫn nó lớn giọng
“Mày muốn bắt đầu c việc lúc nào, nói .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.