Xuân Yến Đoạn Tình
Năm thứ hai ta sống nhờ ở Hầu phủ, có kẻ âm thầm h/ạ đ/ộc Giang Chi Hành, lại bị ta vô tình uống nhầm.
Từ đó, ta trúng đ/ộc, trở thành một người câm.
Vì chuyện ấy, Hầu gia trong lòng áy náy, liền định ra hôn sự giữa ta và Giang Chi Hành.
Thế nhưng theo năm tháng trôi qua, khi dần trưởng thành, Giang Chi Hành lại càng ngày càng oán trách việc ta khiến hắn mất mặt.
“Ai lại muốn cưới một người câm chứ! Nàng ta thích đợi thì cứ để nàng ta đợi!”
Ta cứ thế bị kéo dài năm này qua năm khác, đến cuối cùng trở thành gái lỡ thì.
Trong yến tiệc mùa xuân năm ấy, Giang Chi Hành đoạt được vị trí đứng đầu.
Trước mặt bá quan cùng nữ quyến khắp kinh thành, hắn quỳ xuống cầu Hoàng hậu ban hôn, xin cưới đích nữ phủ Thượng thư làm chính thê, còn ta chỉ làm thiếp.
Ta sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng q/uỳ xuống theo.
“Việc hôn sự giữa thần nữ và Giang thế tử chỉ là lời nói đùa của trưởng bối năm xưa, không có hôn thư, không thể xem là thật được!”
Chưa có bình luận nào.