Xúc Xích Của Tổng Giám Đốc
Chương 4:
Bỗng một sức nặng đổ ập xuống, suýt ngã ngửa, nhưng lại bị siết chặt trong vòng tay.
"Lâm Tiểu Tiểu, đồ vô tình! Hai năm trước bỏ , đến giờ vẫn thế. nhớ em lắm… ngày nào cũng mong được gặp lại. muốn cho em th bộ mặt tg lợi của , hỏi em hối hận kh.”
“ em hối hận, năn nỉ quay lại, sẽ để em chờ một ngày mới đồng ý. Nhưng em lại nỡ lơ !”
“Thuốc lá chẳng ngon lành gì, sặc muốn chết, nhưng họ bảo thế mới ngầu, vậy mà em chẳng thèm .”
“Họ bảo kh cô gái nào cưỡng nổi cơ bụng, nhưng em vẫn thản nhiên… còn từ chối !”
“Lâm Tiểu Tiểu! Ngày xưa em bỏ rơi ! Giờ còn coi thường ! Lâm Tiểu Tiểu! Lâm Tiểu Tiểu…"
Một gã cao một mét tám lăm, khỏe mạnh, giờ đang treo lủng lẳng trên cao mét sáu, chưa tới 45 ký.
lục lọi khắp tìm chìa khóa xe, mất một lúc lâu…
Cuối cùng cũng mò được.
“Chị Hương, chị biết nhà sếp ở đâu kh?”
vất vả hết sức mới lôi được Sở Minh Vũ lên xe, sau đó gọi ện cho chị nhân sự.
Nửa đêm mười hai giờ, giọng chị Hương vốn đang ngái ngủ bỗng tỉnh hẳn:
【Bé cưng, giờ em đang ở với sếp à?】
liếc sang ghế sau nơi Sở Minh Vũ đang ngủ khò, bất lực đáp:
“Em nhặt được ta bên đường.”
Tưởng rằng chị Hương sẽ hỏi vì lại “nhặt” được sếp, kh ngờ giọng chị trở nên nghiêm túc:
“Ừ, giờ chị gửi địa chỉ nhà sếp cho em. Em đưa về an toàn, mai chị bảo kế toán thưởng cho em lương tăng ca.”
Nói xong chị cúp máy luôn. Một giây sau, nhận được tin n kèm địa chỉ, nhà ở ngay khu chung cư cạnh nhà .
lôi từ xe vào nhà như kéo một con trâu, dùng vân tay của kẻ say sỉn kia để mở cửa.
Vừa bật đèn, khựng lại. Sở Minh Vũ trượt xuống, nằm luôn trên tấm thảm. Còn thì c.h.ế.t lặng cách bài trí trong phòng, thiết kể của căn phòng y hệt bản thiết kế bốn năm trước.
Hồi đó, một môn tự chọn là thiết kế nội thất. học cùng, chăm chú nghe giảng, còn thì ngủ gật.
Tỉnh dậy, đã th trên laptop của một bản vẽ hoàn chỉnh.
dụi mắt, ghé sát lại:
“Cái gì đây?”
“Nhà tương lai của chúng ta. Em kh thích mèo à? Ở đây thiết kế hẳn đường hầm và trụ cào to cho mèo.?
“Còn chỗ này là góc đọc sách cho em, ánh nắng nhưng kh chiếu thẳng vào …”
Và giờ, căn nhà trước mắt giống y như bản vẽ năm đó.
“Meo~”
Một tiếng kêu nho nhỏ. cúi xuống, th một chú mèo Ragdoll đang đứng cạnh Sở Minh Vũ, l.i.ế.m trán , ngẩng đầu .
xoa đầu nó, nó liền kêu gừ gừ, còn dụi đầu vào tay .
thử chạm vào tay Sở Minh Vũ, bất ngờ nắm l, dụi mặt vào lòng bàn tay .
Ha… quả nhiên, chủ nào mèo n.
Khi về tới nhà thì đã một giờ rưỡi sáng. Vừa xuống xe đã th bố mẹ đứng đợi ở ểm đón.
chạy lại ôm họ. Mẹ ngáp một cái, trách:
“Sau này đừng về muộn thế nữa nhé!”
“Vâng vâng, con nghe mẹ hết!”
Nằm xuống giường, vừa nhắm mắt thì khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt mơ màng của Sở Minh Vũ lại hiện ra trước mắt.
【Lâm Tiểu Tiểu, thật sự nhớ em.】
bỗng mở bừng mắt, trần nhà tối om, trùm chăn kín đầu. Trong chăn nóng quá, lại thò đầu ra, hít sâu một hơi, nhắm mắt ngủ tiếp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
gì mai hỏi thẳng Sở Minh Vũ, dù cũng ở ngay cạnh .
ngủ một mạch tới tám giờ sáng. Mẹ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, th ăn gấp đôi bình thường thì ngạc nhiên hỏi:
“Hôm nay con thế? Tối qua đói lắm à?”
Tất nhiên kh thể nói bắt đầu… vương vấn bạn trai cũ.
Uống hết ngụm sữa đậu nành cuối cùng, chạy lại hôn chụt một cái lên má mẹ:
“Mẹ ơi, hôm nay con vui lắm. Con làm đây!”
Trên đường, vừa vừa hát.
Đến cổng c ty, gặp chị Hương, chị nhướng mày:
“Tiểu Tiểu hôm nay tâm trạng tốt nhỉ~”
gật đầu, thẳng về phía phòng sếp.
“Tiểu Tiểu, sếp c tác .” Chị Hương gọi với theo.
Cùng lúc đó, cửa phòng Sở Minh Vũ mở ra. Một phụ nữ da rám nắng, tóc xoăn sóng lớn, mặc váy ôm kiểu Âu Mỹ, gương mặt xinh đẹp bước ra.
“Chào em, em là trợ lý mới kh? Chị là bạn gái của Sở tổng, chị tên Trương Kỳ.”
Trong tích tắc, tâm trạng hớn hở của bị dội một gáo nước lạnh.
máy móc quay sang chị Hương. Chị vội cúi đầu, uống cạn cốc cà phê.
nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Chào Trương tiểu thư.”
Cô liếc từ đầu đến chân, mỉm cười đầy ẩn ý quay lại vào phòng Sở Minh Vũ.
Vừa ngồi xuống, Tiểu Trần đã ghé qua buôn chuyện:
“Sở tổng với Trương tổng hợp tác ăn ý lắm. Mới hai năm mà đưa c ty phát triển mạnh thế này.”
chỉ hờ hững đáp một câu, cắm đầu vào việc.
Cả buổi sáng, nặng nề kh tập trung nổi. Càng nghĩ càng th thật buồn cười, lại ngây thơ cho rằng Sở Minh Vũ vẫn chưa quên .
chia tay là . cùng vượt qua giai đoạn khó khăn là Trương Kỳ. Giờ th thành c, còn lại mơ hồ muốn quay lại.
giận chính chỉ vì vài câu say xỉn của mà tim lại rung động.
Sở Minh Vũ c tác sáu ngày. Sáu ngày đó, sống cùng cảm giác áy náy khi ở cạnh Trương Kỳ.
Ban đầu, luôn nói chuyện nhỏ nhẹ, sợ chị biết là yêu cũ, sợ bị nghĩ là loại “th ta phát đạt mới mon men quay lại”.
Dù đúng là vì tiền mới ở lại c ty…
Nhưng càng tiếp xúc, càng th Trương Kỳ là tốt.
Chị làm việc nghiêm túc, kỹ lưỡng, nhưng tan làm lại thân thiện với nhân viên, kể cả .
kh biết chị biết chuyện quá khứ giữa và Sở Minh Vũ hay kh. Nhưng nếu , chắc chị cũng chẳng để tâm đâu vì so với chị, chỉ là một cô gái tầm thường.
Sáu ngày trôi qua nh chóng.
Sắp tan ca, Sở Minh Vũ vội vã trở về c ty. Ánh mắt dán chặt vào , khiến dù cúi đầu vẫn cảm nhận rõ.
Trương Kỳ từ phòng bước ra, cười nhạt:
“Ồ, về à?”
Nghe th giọng chị, Sở Minh Vũ ngạc nhiên:
“ em lại ở đây?”
“Em muốn xem ai mà khiến Sở tổng đây bỏ cả trụ sở chính, chạy về đây.”
Tiếng giày cao gót của chị tiến về phía . Sáu ngày nay cố gắng giữ bình tĩnh, giờ cuối cùng cũng kh gượng nổi.
biết chị đã nhận ra là yêu cũ của Sở Minh Vũ. Chị kh vạch trần, là vì chị tốt bụng. Nhưng kh thể giả vờ mãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.