Xúc Xích Của Tổng Giám Đốc
Chương 5:
Soạt bật dậy khỏi ghế, cúi đầu, giọng run run:
“Xin lỗi Trương tổng. chưa từng nói thật với chị, là bạn gái cũ của Sở tổng. kh biết đã bạn gái, và thừa nhận dạo gần đây lại chút cảm tình với . Nhưng sau khi biết bạn gái, đã dập tắt ý nghĩ đó.”
“ hiểu chị sẽ khó chịu, nên sau hôm nay sẽ chủ động nghỉ việc, tiền lương m hôm nay kh l. Xin lỗi chị.”
Câu vừa dứt, văn phòng rơi vào im lặng.
Một bàn tay nâng mạnh cằm lên. Trước mắt là gương mặt Sở Minh Vũ:
“Em vừa nói… lại cảm tình với ? Kh… em xin lỗi cái gì chứ?”
hoảng hốt lùi lại, đẩy ra.
Quay sang Trương Kỳ:
“ lại nói linh tinh gì vậy?!”
"Ha ha ha ha ha ha…"
Tiếng cười sảng khoái của Trương Kỳ vang khắp văn phòng.
luống cuống giải thích:
" kh cố tình giấu chị đâu… lúc đó kh biết chị là bạn gái …"
"En nói gì cơ? Ai là bạn gái ?" – Sở Minh Vũ bỗng cao giọng, chỉ vào Trương Kỳ
"Chẳng lẽ là em ?"
vẫn cúi gằm mặt, kh đáp. Sở Minh Vũ bước tới, vỗ một cái rõ to vào đầu Trương Kỳ:
"Trương Kỳ! Chuyện này sẽ mách mẹ em!"
quay sang giải thích:
"Em là em họ của , mẹ em là dì ruột . Nếu với em yêu nhau, bố là c.h.é.m đầu tiên ."
"Hả?"
Nửa tiếng sau, mới biết rõ mọi chuyện.
"Thế Tiểu Trần bảo hai ăn ý, cùng sáng lập c ty là ?"
Tiểu Trần ra vẻ vô tội:
"Hồi đó đúng là thế mà. Trương tổng trước giờ toàn nói là bạn gái Sở tổng để c m vụ ong bướm. Chúng thì quen , tưởng chị cũng biết."
"Vậy chị Hương kh dám ?"
Chị Hương ngơ ngác:
"Chị đâu? À~ hôm đó chị cúi đầu là vì… trong cốc cà phê của chị còn viên đường chưa tan, chị đang cúi khu đó chứ."
Tiểu Trần tiếp lời:
"Trên bàn làm việc của Sở tổng ảnh chị, bọn đều biết cả. Hôm sếp say rượu, chúng tưởng hai đã quay lại, tưởng sếp đã kể hết với chị…"
" hôm đó thật sự là em?" – Sở Minh Vũ chộp được trọng ểm.
Trương Kỳ thì hơi ngượng ngùng:
"Xin lỗi nha, em chỉ muốn trêu chị thôi."
Mặt nóng bừng, càng cúi thấp hơn.
Cổ tay bị Sở Minh Vũ kéo mạnh, lôi vào văn phòng, khóa chặt cửa, đóng hết cửa sổ.
"Hôm đó là em?"
gật đầu.
"Vậy em nghe hết những gì nói ?"
lại gật.
"Em vừa nói, lại cảm tình với … là thật à?"
gật… lại lắc.
Sở Minh Vũ thở dài, tựa đầu lên vai :
"Lâm Tiểu Tiểu, em là con heo à?"
" mới là heo." – lẩm bẩm.
bật cười khẽ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuc-xich-cua-tong-giam-doc/chuong-5.html.]
"Ừ, là heo… nhưng vẫn thích em. chưa bao giờ quên em. Chúng ta bắt đầu lại nhé?"
Sau khi ở bên nhau, ngập ngừng nói:
"Hay là… em nghỉ việc ."
Tựa đầu lên vai , Sở Minh Vũ mở mắt:
" thế?"
"Vì quan hệ của chúng ta… chẳng cho em làm gì, ngày nào cũng để Tiểu Trần lo hết. Mọi sẽ nghĩ em leo cửa sau."
nhắm mắt lại, áp sát như một con ch.ó to đang dụi vào :
"Kh , bọn họ vui mà. C việc vẫn như trước, lương tăng gấp đôi. Cả c ty đều biết mở chi nhánh ở đây là vì em, đã nói với họ từ trước , chẳng ai bàn tán đâu."
mơ hồ “ờ” một tiếng.
Bên ngoài, Tiểu Trần gõ cửa:
"Sở tổng, nhà cung cấp bản địa tới, nói là hẹn với ."
"À đúng , cho họ vào."
Một phút sau, bước vào lại là… lớp phó Trần Vũ.
ta hơi sững, nhớ ra chuyện nói hôm nọ. Chưa kịp để Sở Minh Vũ lên tiếng, đã vênh váo:
"Sở tổng, trợ lý của vô lễ quá, gặp sếp lớn mà kh thèm đứng dậy."
Nói xong còn liếc đắc ý.
Sắc mặt Sở Minh Vũ lập tức sầm lại, nhưng Trần Vũ kh nhận ra, vẫn tiếp tục:
"Phụ nữ bây giờ toàn tâm cao khí ngạo. Một trợ lý mà dám nghênh ngang. Cô ta như thế, khó mà tin vào năng lực c ty ."
ta chỉ thẳng vào :
"Tất nhiên, nếu sa thải cô ta, vẫn sẵn sàng hợp tác…"
" kh não à?" – Sở Minh Vũ cắt ngang.
"Gì cơ?" – Trần Vũ trừng mắt.
"Nếu nhớ kh lầm, là bên tìm tới hợp tác, chứ kh cần các . Ai cho quyền đánh giá bạn gái ?" – Giọng Sở Minh Vũ lạnh hẳn:
"Tiểu Trần, gọi bảo vệ đuổi này ra. Sau này khỏi hợp tác nữa."
Mặt Trần Vũ tái mét.
"À, nhớ chỉ là một quản lý cấp thấp đúng kh? sẽ gọi cho sếp . Chuẩn bị tinh thần thất nghiệp ."
Nói , ra hiệu cho bảo vệ.
Trần Vũ tức tối định cãi, nhưng bị bịt miệng kéo .
"Thứ gì thế vậy trời?" – Sở Minh Vũ cau mày.
Mặt nhăn lại, ọe một tiếng, nôn luôn tại chỗ.
hoảng hốt:
" thế? Thằng đó khiến em buồn nôn à?"
Vừa dứt lời, lại nôn thêm… lần này là thẳng lên .
Tại bệnh viện
Sở Minh Vũ tờ kết quả từ bàng hoàng chuyển sang phấn khích:
"… sắp làm bố à? Kh ngờ tập gym lại tác dụng lớn như vậy!"
ngồi bên cạnh, mặt vô cảm. bỗng quỳ sụp xuống trước mặt , kh biết từ đâu rút ra một chiếc nhẫn kim cương:
"Tiểu Tiểu… biết là đột ngột, nhưng thật ra ngay hôm đầu chúng ta quay lại, đã muốn cầu hôn . sợ em từ chối. Giờ dám .”
“ sẽ sang tên toàn bộ nhà đất cho em, tiền bạc cũng giao hết cho em. Cả đời này sẽ đối xử tốt với em. Em… l nhé?"
Vừa nghe xong, dạ dày lại cuộn lên, mở miệng định nói… nôn thêm một lần nữa lên .
Sở Minh Vũ lập tức đứng dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y , hoảng loạn gọi bác sĩ.
kéo nhẹ tay :
"Sở Minh Vũ bình tĩnh… em đồng ý."
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.