Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 629:
Minh Nguyên Kiều đưa tay nắm l đôi bàn tay chai sần, thô ráp của cô. Đôi mắt ta đỏ hoe, nghẹn ngào: " xin lỗi, là đã nuốt lời."
Ôn Cầm sụt sịt, mũi đỏ lên vì khóc: "Vậy tại kh đến tìm em?"
Minh Nguyên Kiều lộ vẻ mặt nặng trĩu, đau khổ: " cũng nỗi khổ riêng. Em cứ hận ."
Ôn Cầm lặng im. Bà đã từng hận, hận đến tận xương tủy. Nhưng nghe ta nói vậy, bà lại cảm th thể hiểu được. lẽ, ta cũng những ều bất đắc dĩ của riêng .
Bà kể về con gái, về Ôn Thu Ninh: "Ninh Ninh từ bé đã hiểu chuyện, thích đọc sách. Giống , thành tích học tập ở đại học cũng giỏi."
Minh Nguyên Kiều gật đầu lia lịa, lòng đầy xúc động: "Cảm ơn em. Em đã vất vả lắm mới nuôi con tốt như vậy."
Ôn Cầm tuôn ra hết mọi nỗi lòng, kể về bao năm tháng bà chịu uất ức, bao nhiêu khổ cực, và cái tình yêu bà vẫn một lòng gìn giữ.
Nghe xong, Minh Nguyên Kiều kh rõ là vì áy náy hay đau lòng mà cũng rơi nước mắt. Ông ta rút khăn tay ra, lau nước mắt và liên tục nói lời xin lỗi.
đàn yêu thương khóc, tim Ôn Cầm lại quặn đau. Bao năm qua, bà vừa yêu vừa oán ta, nhưng tình yêu vẫn lớn hơn oán hận nhiều.
Ôn Cầm nức nở: "Ninh Ninh bây giờ đang yêu một bộ đội. Muốn cưới thì ều tra lý lịch bố mẹ. Em kh biết giấu giếm làm ."
"Đừng khóc nữa," Minh Nguyên Kiều nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà, "Em cứ nói sự thật ra ."
Ôn Cầm ngỡ ngàng: "Vậy còn ?"
" đã quá lỗi với hai mẹ con em ," ta nói, giọng dứt khoát, "Nếu đến chuyện con gái l chồng mà cũng vì mà bị lỡ dở, thật sự kh còn mặt mũi nào để đối diện với em và con nữa!"
Ôn Cầm ngập ngừng: "Kh cách nào vẹn cả đôi đường ?"
Minh Nguyên Kiều trầm tư một lát: "Ngày hôm qua, khi biết tin hai mẹ con còn sống, đã xúc động đến mức mất ngủ cả đêm, chỉ muốn đến gặp em và con ngay lập tức. chưa kịp nghĩ đến m chuyện này."
Nước mắt Ôn Cầm lại lăn dài trên má. Thì ra, ta vẫn luôn quan tâm đến hai mẹ con cô. Đúng là năm xưa, ta cũng nỗi khổ tâm kh thể nói .
"Con gái đâu ?" Minh Nguyên Kiều qu. Ông ta hỏi, lại tự trả lời: " vui quá nên quên mất, con làm ."
"Con làm ở Bộ Ngoại giao," Ôn Cầm nói, "Chiều nay mới về."
Minh Nguyên Kiều gật đầu: " muốn nhận lại con, được kh?"
Ôn Cầm sững sờ, trợn tròn mắt ta. Mãi một lúc lâu sau, bà mới hỏi lại: "Làm mà nhận lại?"
"Cái này sẽ tìm cách," ta trấn an, "Hai mẹ con đã chịu nhiều khổ cực , sẽ đền bù gấp bội cho hai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-629.html.]
Ôn Cầm vẫn còn lo lắng: "Liệu con đồng ý kh?"
"Ninh Ninh là con gái ruột của , đây là sự thật kh thể chối cãi. Giờ mọi chuyện đã thế này, con cũng chấp nhận sự thật thôi." Minh Nguyên Kiều nói đầy kiên quyết, "Em cho vài ngày để tìm cách, sẽ trả lời em sau."
Ôn Cầm tỏ vẻ khó xử: "Ninh Ninh đang giục lắm. Con nói tuần này nhất định câu trả lời."
Minh Nguyên Kiều cũng vẻ bối rối: "Vậy làm đây?"
Ôn Cầm nghĩ ngợi, nói: "Một tuần! Em sẽ bảo Ninh Ninh đợi thêm một tuần nữa. Trong một tuần này, tìm ra cách đ."
"Cầm Cầm, em vẫn luôn lương thiện như vậy."
Hai lại cùng nhau ôn lại chuyện xưa, trò chuyện suốt cả buổi sáng. Đến tận lúc gần trưa, Minh Nguyên Kiều mới rời .
Buổi chiều, khi Ôn Thu Ninh về đến nhà, cô lập tức nhận ra sự khác lạ của mẹ. Dù Ôn Cầm cố tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt lấp lánh và tinh thần phấn chấn của bà thì kh thể nào giấu được. Đó là niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
"Mẹ ơi, mẹ gặp chuyện gì vui vậy ạ?"
Ôn Cầm vờ ngây thơ: "Đâu đâu con."
Ôn Thu Ninh nghi hoặc, nhưng th mẹ kh muốn nói, cô cũng kh hỏi thêm. Cô chuyển sang chuyện khác: "Mai Hướng Dương về đ. Mẹ đã nghĩ kỹ xem nên nói chuyện của đàn kia cho biết kh chưa?"
Lần này, Ôn Cầm trả lời dứt khoát: "Ninh Ninh, con cho mẹ thêm một tuần nữa. Trước cuối tuần sau, mẹ nhất định sẽ kể hết chuyện của ba con cho con nghe."
Ôn Thu Ninh nhướng mày: "Được, cuối tuần sau nhé. Nhưng ta kh là ba con. Trong lòng con, ta chỉ là một kẻ thiếu đạo đức, vô trách nhiệm."
Ôn Cầm khựng lại: "Ninh Ninh, con lại nói vậy? Dù thì con cũng mang dòng m.á.u của ."
Ôn Thu Ninh liếc mẹ một cái lạnh lùng: "Đó kh là ều con mong muốn."
Ôn Cầm né tránh ánh mắt của con, im lặng kh nói gì nữa.
Thời gian trôi qua, đến thứ Hai. Ôn Thu Ninh nhận th m ngày nay tâm trạng của mẹ tốt. Dù cảm th khó hiểu, nhưng cô nghĩ như vậy cũng hay. Những khổ đau, buồn tủi trong quá khứ nên để nó qua . Hai mẹ con cần hướng tới cuộc sống tươi sáng hơn.
Chiều hôm đó, nhà lại khách quen ghé thăm, là Tô Ngọc Lệ. Sắc mặt bà ta kh được tốt, nhưng cũng kh còn vẻ kiêu ngạo như mọi lần. Những lần trước gặp Tô Ngọc Lệ, bà ta luôn hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống khác, nên thái độ ềm tĩnh lần này khiến Ôn Cầm đỗi ngạc nhiên.
Vừa bước vào nhà, Tô Ngọc Lệ đã nói thẳng mục đích: " đồng ý để nhận lại con gái cô."
Kh biết Minh Nguyên Kiều đã thuyết phục Tô Ngọc Lệ thế nào, nhưng chỉ sau ba ngày mà bà ta đã chịu đồng ý. Tuy nhiên, Ôn Cầm biết chắc c bà ta ều kiện.
Ôn Cầm hỏi: "Vậy hai định nhận con bằng cách nào?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.