Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"

Chương 630:

Chương trước Chương sau

Tô Ngọc Lệ trả lời cộc lốc, kh chút cảm xúc: " sẽ nhận nó làm con nuôi! Cô cũng biết đ, nếu ngoài biết nó là con ruột của thì sẽ thế nào, kh cần nói nhiều."

Bà ta nói tiếp: "Nhưng cô rời khỏi Bắc Kinh! Sau này, chúng sẽ chu cấp tiền sinh hoạt định kỳ cho cô, lo cho cô đến già. Đổi lại, cô kh được xuất hiện trước mặt chúng nữa!"

Ôn Cầm thất vọng: "Thế là muốn chia rẽ hai mẹ con ?"

Tô Ngọc Lệ nheo mắt lại, muốn nổi nóng nhưng lại kiềm chế: "? Cô còn định dọn về nhà ở cùng con gái ?"

" kh ý định đó," Ôn Cầm nói, "Nhưng kh yên tâm khi để con gái một bước vào nhà cô."

"Cô kh yên tâm?" Tô Ngọc Lệ cười khẩy, " cha ruột nó ở đó, chẳng lẽ còn thể ăn thịt nó ?"

Tô Ngọc Lệ tiếp tục thuyết phục: "Cô tự nghĩ xem, con gái cô theo cô thì cuộc sống sẽ tốt hơn, hay theo thì tốt hơn? Chưa nói đâu xa, chỉ riêng chuyện con gái cô sắp l chồng, cô thể cho nó cái gì?"

"Nếu nó về với chúng , sẽ chuẩn bị cho nó một phần hồi môn thật hậu hĩnh, đúng chuẩn gả con gái nhà ta. như vậy, về đến nhà chồng nó mới kh bị ta coi thường!"

Thực ra, Tô Ngọc Lệ đồng ý cho Minh Nguyên Kiều nhận con là vì nghĩ đến việc Ôn Thu Ninh sắp l chồng, sẽ kh ở lại nhà làm bà ta ngứa mắt. Hơn nữa, việc nhận làm con nuôi là quyết định mà hai họ đã bàn bạc từ trước.

Tim Ôn Cầm lạnh một nửa. Bà đã từng nghĩ Minh Nguyên Kiều muốn đường đường chính chính nhận lại con, kh ngờ lại dùng cách này, để Tô Ngọc Lệ đứng ra nhận làm con nuôi.

Ôn Cầm hỏi thẳng: "Đây là quyết định của , hay là của cô?"

"Cô đừng bận tâm! Chỉ cần nói cô đồng ý hay kh!"

Ôn Cầm hỏi tiếp: "Nếu hai nhận nó làm con nuôi, vậy chuyện về ba ruột của nó sẽ giải quyết thế nào?"

Tô Ngọc Lệ sốt ruột đáp: “Tất nhiên kh thể là được, nhưng chúng ta sẽ tìm một khác, đảm bảo kh vấn đề gì.”

Ôn Cầmthất vọng cúi gằm mặt xuống. Bà nghe th Tô Ngọc Lệ nói tiếp: “Bà và con gái bà bàn bạc cho kỹ , chúng ta giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt. một nhà mẹ đẻ đàng hoàng, con gái bà gả cũng được nở mày nở mặt!”

Ôn Cầm cả ngày kh ăn uống gì, cứ ngồi thẫn thờ như mất hồn. Cha ruột thì chỉ thể nhận làm cha nuôi, còn mẹ ruột thì rời xa nơi này.

Đây là cách nghĩ ra ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vẹn cả đôi đường ?

Là vẹn cả đôi đường, nhưng kh dành cho mẹ con bà.

Khi Ôn Thu Ninh về đến nhà, Ôn Cầm vẫn ngồi bất động, dáng vẻ như mất hồn. Cô ngồi xuống bên cạnh mẹ, hai tay đặt lên đùi bà: “Mẹ, lại làm vậy?”

Ôn Cầm bình tĩnh cô, nước mắt đột nhiên trào ra, bà vội lau nói: “Lát nữa ăn cơm, mẹ chuyện muốn nói với con.”

Ôn Thu Ninh hiểu rằng mẹ muốn nói ra thân phận của đàn kia. Cô gật đầu: “Mẹ, bình thường mẹ nên ra ngoài dạo nhiều hơn, kết bạn để tâm sự. Mẹ cứ buồn vui thất thường như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe đ.”

Ôn Thu Ninh ra ngoài nấu cơm. Sau khi hai mẹ con ăn xong và dọn dẹp, họ ngồi đối diện nhau. Ôn Cầm chuẩn bị tâm lý một lúc lâu mới lên tiếng: “Cha con... m hôm trước đã đến tìm mẹ.”

Ôn Thu Ninh kh ngờ rằng đàn đó cũng đang ở Bắc Kinh. Đồng thời, cô cũng nh chóng hiểu ra nguyên nhân những ngày gần đây mẹ vui vẻ. Trong lòng cô dâng lên sự ghét bỏ, thậm chí là khinh thường cái tình yêu hạ thấp bản thân của mẹ. Cô nén sự khó chịu xuống, chờ mẹ nói tiếp.

“Cả vợ của cha con cũng đã đến tìm mẹ. Họ muốn nhận con, nhận con làm con gái nuôi.”

“Con kh nhận!” Ôn Thu Ninh từ chối thẳng thừng, ngữ khí đầy khó chịu: “Đừng nói là con gái nuôi, nhận con làm tổ t thì con cũng kh nhận!” Nếu kh vì kết hôn cần, cô kh đời nào muốn dính dáng dù chỉ một chút với đàn như thế!

“Ninh Ninh, con đừng kích động, nghe mẹ nói hết đã.”

Ôn Thu Ninh hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế.

Ôn Cầm nói tiếp: “Nếu con theo , bề ngoài là con gái nuôi, nhưng con là con ruột của , sẽ kh đối xử tệ với con. Con sắp kết hôn , mẹ kh gì cho con, nhưng thể giúp con gả một cách vẻ vang.”

Ôn Thu Ninh nén giận lại nén giận, cắn răng hỏi: “Rốt cuộc ta là ai?”

Ôn Cầm đáp: “Về thân phận cha ruột của con, họ sẽ tìm cách giải quyết, đảm bảo kh tra ra được vấn đề gì.”

Ôn Thu Ninh nghe ra, họ muốn làm giả gi tờ, nói cô là con của Ôn Cầm với một đàn khác.

Cuối cùng, Ôn Thu Ninh kh thể nhịn được nữa, cô đứng phắt dậy, giọng nói kh thể kiểm soát được nữa.

“Con chỉ muốn biết d tính của ta, khó đến vậy ?! Mẹ cứ lần lữa mãi, giờ lại lén lút liên hệ với họ, nghĩ ra cái trò con gái nuôi này à?!” Ôn Thu Ninh cười: “Mẹ, mẹ ngốc hả? Mẹ kh nhận ra ta chỉ muốn bảo vệ bản thân, còn tình cảnh của mẹ, ta thèm để tâm kh?!”

Ôn Cầm cúi gằm mặt xuống kh nói gì. Bà nhận ra ều đó, nhưng vẫn kh muốn thừa nhận.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...