Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 137:
Trước khi , Trương thẩm thừa dịp Phó Nguyệt mang Tiêu Giản về phòng thu dọn đồ vật, bà lặng lẽ kéo Tiêu Thái tới chỗ góc tường ở ngoài viện.
Trương thẩm cái cây trước cửa viện cách đó kh xa, do dự há miệng thở phì phò lại mím môi lại.
Tuy cả nhà bọn họ quan hệ thân thiết với Tiêu Thái, nhưng rốt cuộc Tiêu Thái kh là con cháu nhà , kh họ hàng gì mà lại can thiệp riêng tư quá sâu nên bà cũng lo khi nói ra sẽ bị ghét bỏ là lắm lời.
Cho nên nhất thời kh biết nên mở miệng như thế nào.
Tiêu Thái kh hiểu ra mà theo Trương thẩm tới chỗ này, “Thẩm chuyện gì vậy?”
Trương thẩm xấu hổ mà cười cười với , nhưng vẫn chậm rãi hỏi:
Tiêu Thái trầm mặc một lát, dứt khoát gật đầu.
Quả nhiên là l từ của hồi môn của Phó Nguyệt.
Trương thẩm suy tư trong chốc lát, tựa như kh biết nên sắp xếp ngôn ngữ như thế nào mới thể biểu đạt chính xác rõ ràng ý tứ của , nếp nhăn nơi khóe mắt mang theo một ít thận trọng và nghiêm túc.
“A Thái, cháu đừng trách thẩm lắm lời nhé.”
Tiêu Thái:
“Kh đâu, kh đâu, thẩm muốn nói gì cứ nói thẳng là được.”
“Phu thê ở chung với nhau, vì muốn cả nhà đều tốt, đều cố gắng hết sức là được, kh cần tính toán phân chia ai nhiều ai ít, ai vất vả kiếm tiền hơn ai. Nếu phân chia quá tỉ mỉ, cuộc sống khi sẽ tan đàn xẻ nghé.”
Trương thẩm nói ra kinh nghiệm sinh hoạt nhiều năm của bà ra từ từ nói:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Của hồi môn là tài sản riêng của nữ nhân, về sau cháu năng lực thể từ từ bù lại cho nàng chỗ còn thiếu; kh đủ thì… làm hết sức, tâm thái phóng khoáng nhé!” Trương thẩm vừa nói vừa lưu ý vẻ mặt của Tiêu Thái.
Bà biết Tiêu Thái kh là loại ham của hồi môn của nương tử, nhưng cũng sợ sẽ cảm th bị tổn thương lòng sĩ diện khi nghĩ về ều đó, bởi vậy mới lời khuyên giác ngộ một cách cẩn trọng này.
Tiêu Thái nghe xong hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Trương thẩm, nhất thời dở khóc dở cười.
kh cảm th Phó Nguyệt chủ động gánh vác khiến lòng sĩ diện của nam nhân làm chủ nhà như bị tổn thương, hơn nữa đã giao mọi việc trong nhà cho Phó Nguyệt, sẽ dốc hết sức phối hợp cùng Phó Nguyệt vì cái nhà này.
Nhưng Trương thẩm cũng ý tốt, Tiêu Thái kh nói tỉ mỉ việc phân c lao động trong nhà với bà, chỉ cười nói:
Trương thẩm thở phào, thoải mái mà bật cười:
A Thái kh cha mẹ, từ lâu Trương thẩm cũng khó tránh khỏi coi như con trẻ trong nhà mà bận tâm tới. Chuyện muốn nhắc nhở đã nói xong, Trương thẩm cũng hơi xấu hổ khi bận tâm tới chuyện của vợ chồng son nhà ta, vội xoay nói:
Buổi chiều, Phó Nguyệt đã dọn dẹp đồ xong, dặn Tiêu Thái lần lượt chất lên xe bò, ba cùng nhau tiến đến phố Th Vân.
Trên đường, Phó Nguyệt tò mò mà ngẩng đầu hỏi Tiêu Thái:
Tiêu Thái cười mỉm nói:
Phó Nguyệt cố ý chống nạnh ưỡn ngực, hết sức đắc ý mà nói:
Tiêu Thái th bộ dáng ra vẻ kiêu ngạo của nàng mà bật cười, vội vàng giả bộ tỏ ra sợ hãi:
Tiêu Giản ngồi ở phía sau nghe được, vội vàng bò lên phía trước vài bước, bàn tay nhỏ nhéo góc áo của ca ca nói:
Th đứa trẻ tưởng thật, Tiêu Thái bất đắc dĩ chọc chọc vào trán bé nói:
Chưa có bình luận nào cho chương này.