Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Nông Phu Thê

Chương 138:

Chương trước Chương sau

Phó Nguyệt cười đỡ Tiêu Giản ngồi ổn định một lần nữa:

Mọi tùy ý nói chuyện phiếm một hồi, xe bò ngừng ở cửa sau của tòa viện, Tiêu Thái đỡ hai bọn họ xuống dưới, sau đó đánh xe bò vào chuồng.

Phó Nguyệt l ra mười lượng bạc đưa cho Tiêu Thái:

Nhà ở đều trống rỗng hết cả, chỉ cần dọn dẹp một chút là được.

Tiêu Thái gật đầu, tiếp nhận số bạc nàng đưa cho để vào trong vạt áo ngực, giúp nàng dỡ đồ vật xuống phía sau mới ra sân.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Giản tới chỗ này, địa phương hoàn toàn xa lạ khiến bé luôn cảm th bất an mà theo sau Phó Nguyệt, như một cái đuôi.

Dọn dẹp sẽ tro bụi, Phó Nguyệt bất đắc dĩ, cúi ngồi xổm xuống dịu dàng nói:

Tiêu Giản nghi hoặc:

“Đúng vậy, tẩu tử muốn mở một cửa hàng ở tiền viện, về sau A Giản cũng sẽ được tới học đường học, ở đây tiện đó.”

Nói xong, Phó Nguyệt đẩy lưng của Tiêu Giản:

Tiêu Giản lưu luyến bước từng bước ra khỏi gian phòng.

Trẻ nhỏ lòng hiếu kỳ cao, Tiêu Giản dần dần quên sợ hãi, chạy chạy lại để làm quen với mọi nơi trong căn nhà mới.

Phó Nguyệt nghe th tiếng bé chạy tán loạn liền tay chân l lẹ mà rửa sạch đồ vật trong sương phòng.

“Tẩu tử!” hiện tại thân thể Tiêu Giản đã được chăm sóc tốt nên càng khỏe hơn, sau khi chạy một lúc sắc mặt hơi ửng hồng, toát ra mồ hôi, kh bận tâm tới việc nghỉ ngơi để bình ổn hơi thở, trên mặt bé tràn đầy hưng phấn mà mà nhào tới nói “Nhà mới của chúng ta thật lớn!”

Phó Nguyệt:

[ - .]

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiêu Giản nghiêm túc nói:

Phó Nguyệt nghe th lời nói thật lòng trong vô thức của đứa trẻ mà cảm th ấm lòng, nàng mừng rỡ lôi kéo Tiêu Giản vào sương phòng ở phía tây, nói với bé về bố cục sau này của căn phòng này.

“Căn phòng ở phía tây này hơi nhỏ một chút sẽ làm phòng ngủ cho A Giản, căn phòng to hơn sẽ là chính đường khi vào cửa, ta sẽ để một cái giường nhỏ và bàn ghế cho đệ, ở cạnh cửa sổ cũng sẽ kê cho đệ một cái án thư (bàn học) cho đệ nhé?” Phó Nguyệt chỉ vào chỗ đất trống hỏi bé.

Tiêu Giản tưởng tượng thôi đã th thích thú hết chỗ chê, chỉ biết gật đầu.

hai gian phòng mới, còn cả cái án thư nhỏ nữa.

Phó Nguyệt còn dọn dẹp lại phòng bếp, Tiêu Giản cũng kh chạy nữa, khăng khăng muốn tới đó hỗ trợ nàng.

Phó Nguyệt bất đắc dĩ, liền bảo bé làm m việc vặt như cầm chổi giúp và giặt giẻ lau.

Tiêu Giản cũng làm kh biết mệt, làm việc tẩu tử giao cho hết sức tỉ mỉ.

Kh những thế, Tiêu Giản làm trợ thủ, Phó Nguyệt đã nh chóng dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp.

Chỉ trong chốc lát, Tiêu Thái dẫn tiểu nhị của các cửa hàng mang đồ tới tận nhà.

Đám thợ già thuần thục lắp ráp xong hai bộ giường mới, khi tiễn , ba lại mang lần lượt từng đồ vật mà bọn họ mang tới vào vị trí.

Bận rộn sắp xếp xong thì mặt trăng đã nhô lên cao, ba ngồi xuống uống miếng nước.

Bụng của Tiêu Giản phát ra một tiếng “ọc ọc”, bé thẹn thùng che lại cái bụng nhỏ của chính , muốn giấu âm th kia , giả bộ kh nghe th gì hết.

Đáng tiếc cái bụng nhỏ của chính kh phối hợp, lại liên tiếp phát ra vài tiếng sôi bụng khiến khuôn mặt nhỏ của bé càng đỏ hơn.

Phó Nguyệt và Tiêu Thái liếc nhau liền cong mắt nhịn cười.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...