Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 191:
Tiêu Thái đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bụng Phó Nguyệt, chậm rãi vuốt ve.
“Lúc ta đến, trên tiệc rượu chỉ Tề tiên sinh. Hẳn là tốt lắm, mọi trò chuyện nhiệt tình như lửa.” Tiêu Thái thờ ơ đáp lời Phó Nguyệt.
Tối nay lúc ở trên tiệc rượu, luôn nghĩ tới Phó Nguyệt ở nhà, vốn cũng kh nói nhiều. Đối với chuyện của hai nhà Tôn Tề, Tiêu Thái kh hề chủ động hỏi, chỉ thỉnh thoảng nghe một chút.
Phó Nguyệt bị sờ hơi ngứa ngứa, nàng kh nhịn được bật cười, bắt bàn tay đè lên bụng:
“Vậy ta nhẹ một chút nhé?”
“Ai nha, ta đang nói chuyện với đó!”
“Ta thực sự kh chú ý nghe. Chờ mai Trương thẩm tới thăm nàng thì nàng hỏi thẩm là được.”
“Ngày mai Trương thẩm tới?” Phó Nguyệt xoay đối mặt với Tiêu Thái.
“Đúng vậy. Thẩm hỏi ta nàng kh tới, ta mới kể chuyện hôm nay ra, sau đó thẩm bảo mai tới xem nàng chút.”
Phó Nguyệt muốn đứng dậy:
Tiêu Thái vô tội, nàng cũng kh hỏi nên liền quên…
Tiêu Thái thể để Phó Nguyệt đứng lên, vội vàng kéo nàng nằm xuống một lần nữa:
“Đã trễ như vậy, Thạch bà bà cũng ngủ .”
Nghe nói như vậy, Phó Nguyệt lại một lần nữa nằm xuống.
Th Phó Nguyệt than phiền nằm nghỉ ngơi trên giường nhàm chán, Tiêu Thái liền hỏi nàng:
Thoại bản của Phó Nguyệt vẫn là ban đầu mang từ Triệu phủ ra ngoài, trước kia nhàn rỗi kh việc gì làm thì mua.
Thoại bản ở nơi này đối với một Phó Nguyệt đã chịu đủ sự thử thách từ tiểu thuyết nước ngoài đủ loại thời đại cổ kim mà nói vẫn kh quá thú vị. Phần lớn đều là một loại giọng ệu, tùy tiện xem một chút g.i.ế.c thời gian thì còn tạm được, mua thêm cũng kh gì mới mẻ mà còn phí tiền.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Nguyệt ngáp một cái:
Nói lại nói, Phó Nguyệt liền nghiêng đầu vào trong n.g.ự.c Tiêu Thái ngủ thật say.
Nàng đã ngủ nhưng Tiêu Thái còn chưa ngủ được.
Nghĩ đến chuyện đặt tên cho con, trong đầu Tiêu Thái hiện ra ngàn vạn chữ, mất ngủ đến tận nửa đêm…
*
Một nơi ẩn náu của Cao Nghĩa Môn.
Ba đệ Lai gia bị trói tay chân, bịt mắt, chặn miệng, họ đã ở trong căn phòng cũ nát này quá một ngày.
Bị trói kh nói được gì, cũng kh cảm nhận được thời gian trôi qua.
Ba đều bị đánh kh nhẹ, cảm giác đau từ từ dâng lên, ba bọn họ cũng kh hừ hừ rên rỉ nữa, chỉ uể oải xui lơ trên đất.
Cảm giác đói bụng đã chiếm cứ lâu, bọn họ còn tưởng rằng bị Cao Nghĩa Môn bỏ quên.
Nửa đêm, Phương Mãnh xử lý xong chuyện mới dẫn Hắc Cẩu và m đệ khác về.
Ban ngày nghe được tin tiểu đệ báo, Phương Mãnh đã đập vỡ một cái ly.
đè lửa giận hỏi Hắc Cẩu:
Hắc Cẩu đã lâu chưa th Phương Tam Gia nổi giận.
Những năm nay, dù là hí lầu, sòng bạc to như vậy gây chuyện, Phương Mãnh cũng chỉ bình tĩnh ngồi đó, lãnh đạm, nên làm thế nào thì làm y như thế.
Những đệ khác bị khí thế của Phương Mãnh áp chếtại chỗ, cúi đầu đứng phía sau.
Hắc Cẩu gánh chịu cảm giác đè nén, mở miệng giải thích giúp các đệ:
Chưa có bình luận nào cho chương này.