Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 192:
Mắt th ánh mắt Phương Mãnh ngày càng hung dữ, Hắc Cẩu yên lặng rút lại lời nói.
Ba đệ Lai gia kh đủ tầm để nhận được tin tức, lại kh chỗ ở cố định.
Nhưng Phương Tam Gia vừa đã bỏ qua lời bao che, giờ xảy ra chuyện này, đệ bọn họ cũng trách nhiệm nhất định.
Cả phòng im lặng kìm nén.
Một lát sau, Phương Tam Gia mới mở miệng để Hắc Cẩu dẫn ba đệ kia quay lại.
Chờ đến khi biết tin Phó Nguyệt bị tức đến phát xỉu và phát hiện mang thai, Phương Mãnh giống như một pho tượng, ngồi kh nhúc nhích trong phòng, ều ánh mắt lạnh như đao lại khiến ta sợ hãi.
Hắc Cẩu kh biết rốt cuộc Phó Nguyệt vị trí như thế nào trước Phương Mãnh.
Nhưng ít ra, quan trọng, kh thể chọc vào… là đủ.
Phương Mãnh kh sai bảo gì nữa, Hắc Cẩu cũng kh dám qu rầy vào lúc này, liền lặng lẽ lùi ra ngoài.
Đến nửa đêm, Phương Mãnh xử lý xong việc, toàn thân lạnh lùng rời khỏi phòng, dẫn theo mọi cùng tới sân nhỏ.
Nghe được tiếng cửa mở ra, ba đệ nhà họ Lại co ro né tránh.
Nghĩ đến sự lợi hại của Cao Nghĩa Môn, ba bọn họ sợ sệt tr nhau dập đầu nhận sai.
“Chúng sai ! Chúng mắt kh th thái sơn!”
“Van cầu Phương Tam Gia đại nhân đại lượng tha cho chúng lần này !
“Lần sau thực sự kh dám nữa!”
…
Phương Mãnh đứng giữa nhà, lạnh lùng ba đang quỳ xuống cầu xin được tha thứ giống như đang chết.
Chính ba cái mảnh vụn gi này lọt lưới, phá hủy cửa hàng lại làm Phó Nguyệt tức tới choáng váng.
Phương Mãnh vừa căm ghét ba kẻ này gây chuyện, vừa tức bảo vệ chưa tốt.
hất cằm lên một chút, đệ theo kh nhiều lời, đầu tiên cứ đánh ba kẻ này một trận.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ba đệ nhà họ Lai thương tích chồng chất, bị đánh tới thoi thóp, ngay cả tiếng cầu xin tha thứ cũng kh thể thoát ra khỏi miệng.
“Đừng sợ! Sức mạnh lợi hại lúc gây ra chuyện đâu ?” Phương Mãnh đến gần, đạp đầu Lai lão đại dùng sức nghiền.
Mặt Lai lão đại bị đè trên mặt đất dơ bẩn sình lầy, chen lấn tới móp méo cả hình dạng.
phí sức khạc m.á.u mở miệng cầu xin được tha thứ:
“Lăn lộn kiếm miếng cơm ăn? Đại nam nhân chân tay, trên bến tàu, chỗ chúng ta còn nhiều chỗ để các ngươi lăn lộn kiếm miếng cơm ăn.”
Lai lão đại ngậm miệng.
Nếu bọn họ thể chịu khổ thì còn bắt nạt kẻ yếu, đến tận cửa qu rối cửa hàng nhỏ chứ.
Th bọn họ giả c.h.ế.t kh đáp.
Phương Mãnh thu chân lại, hờ hững mở miệng:
“Đưa bọn họ mỏ đá.” Phương Mãnh quay đầu sai bảo Hắc Cẩu, lại ba như bùn nát trước mặt:
Nói xong, Phương Mãnh lười liếc mắt thêm, xoay rời khỏi đó.
Ba đệ nhà họ Lai triệt để sững sờ ngây ngô c.h.ế.t trân tại chỗ.
Ngay cả vất vả khi dọn hàng ở bến tàu bọn họ cũng chịu kh nổi chứ đừng nhắc tới mỏ đá.
Đó là l mạng đổi tiền đó!
Phương Tam Gia lại đưa bọn họ đến chỗ đó, bọn họ chạy nổi…
Ba đệ nhà họ Lai hối hận vì lúc đầu làm kh thỏa đáng. Mà đến giờ, bọn họ hối hận vì sót mà chạm chỗ cứng rắn.
Hắc Cẩu tỏ ý các đệ động thủ, thừa dịp đêm tối đưa .
Ba đệ nhà họ Lai liều mạng giãy dụa, lại kh thoát được khỏi nhiều như vậy, cuối cùng vẫn bị kéo như heo chết, đặt lên xe mỏ đá…
Hắc Cẩu xe xa, lại ngẩng đầu trăng sáng, lúc quay lại thở dài với các đệ đứng bên cạnh:
Các đệ mặt đầy ưu tư gật đầu một cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.