Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 367:
Trên bàn ăn đều là trong nhà, Tiêu Thái uống cùng cữu cữu một chút rượu, đến khi hơi say liền từ chối.
Uống ít thì dễ chịu, uống nhiều hại thân.
Ăn uống xong, Tiêu Thái kh cần đỡ, cùng Phó Nguyệt trở về Kỳ Cảnh Viện.
Nhu Nhu đã nằm ngủ ở trong n.g.ự.c Phó Nguyệt. Thạch bà bà tiếp nhận cô bé, mang cô bé về chính phòng ngủ.
Phó Nguyệt bảo đám nha hoàn và gã sai vặt lui ra, còn nàng thì nắm tay Tiêu Thái ngồi vào giường.
Tiêu Thái sáng mắt lên mà theo nàng.
Hôm nay là sinh nhật , cữu cữu, c chúa… thậm chí m ngày nay ngay cả Thiên Trung cùng A Giản đều chuẩn bị lễ vật sinh nhật cho . Chỉ Phó Nguyệt kh đưa đồ mà nàng chuẩn bị cho .
Tiêu Thái phần chờ mong, tin nương tử nhất định sẽ kh quên chuẩn bị lễ vật sinh nhật cho .
Quả nhiên như mong muốn, Phó Nguyệt tới chỗ giá bày đồ cổ ở phòng ngoài l một cái hộp dài mang tới.
Tiêu Thái cái giá bày đồ cổ đồ vật trong tay Phó Nguyệt, hơi ảo não một chút. Ban đầu kh lưu ý cách bài trí đồ vật trong phòng, còn tưởng ban đầu cái hộp này chính là đặt ở đó. Nếu sớm biết đây là Tiểu Nguyệt chuẩn bị lễ vật sinh nhật cho thì nhất định sẽ kh kìm nén được tò mò mà mở ra một chút trước.
Phó Nguyệt biết sẽ kh lưu ý đồ vật trang trí nhỏ bé này, cho nên sau khi nhờ cữu cữu mua được liền trực tiếp đặt ở chỗ dễ th trên giá bày đồ cổ. Coi như Phó Nguyệt đùa ác .
Phó Nguyệt thưởng thức biểu tình ảo não của Tiêu Thái một lát kh đùa nữa, đưa cái hộp dài trong tay qua nói:
Một tay Tiêu Thái nâng hộp vu, ước lượng th hơi nặng một chút, tay kia nhẹ nhàng xoa xoa hoa văn tinh xảo trên mặt hộp.
nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, một cây cung dài khí phách sắc bén đang lẳng lặng nằm đợi chủ nhân là .
Thân cung màu vàng đen uốn cong như vầng trăng rằm, tia sáng lấp lánh hiện lên. Dây cung màu bạc căng chặt ở trên thân cung, chờ được kéo ra. Ở hai đầu cung lại êu khắc con hổ, dùng bảo thạch màu đỏ nhỏ xíu ểm xuyết thành mắt hổ, dữ tợn uy nghiêm.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái nhẹ nhàng mơn trớn cây trường cung ẩn chứa khí phách này, hơi kéo dây cung, “Băng ” từng đợt dây cung rung động truyền về, Tiêu Thái sáng mắt lên, th đồ thích là thèm.
Cung tốt!
“Tiểu Nguyệt?” Tiêu Thái giơ cung đứng lên, háo hức muốn thử một lần ngay lúc này.
Phó Nguyệt th biểu tình kích động của liền biết lễ vật này kh tặng nhầm. Nàng ngồi xuống một bên Tiêu Thái thưởng thức cung tiễn.
Phó Nguyệt dịu dàng cười nói:
“Kh đâu. Ta thích lễ vật mà Tiểu Nguyệt chuẩn bị.” Tiêu Thái lắc đầu.
Phó Nguyệt đã nhận th yêu thích đến nhường nào, tựa như đứa con nít nhận được món đồ chơi mới kh nỡ bu tay vậy.
Phó Nguyệt lại nói:
“Được.” Oai Vũ, tên xứng với hình. Tiêu Thái càng càng thích.
Thưởng thức trong chốc lát Tiêu Thái cất gọn cung .
đến bên Phó Nguyệt, cả hai cùng ngồi trên giường nhỏ.
Ánh mắt Tiêu Thái Phó Nguyệt vừa chuyên chú vừa dịu dàng, Phó Nguyệt bị ngắm đến mức gương mặt trắng nõn ửng đỏ lên.
“Làm cái gì thế?” Phó Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Tiêu Thái l một túi tiền nhỏ trong n.g.ự.c ra “Chúng ta đã từng nói sẽ chia sẻ sinh nhật ta cho nàng, hôm nay cũng là sinh nhật nàng. Năm ngoái chuẩn bị vội vàng, ta chỉ tặng nàng một cái vòng tay màu vàng. Chỗ này là một đôi ngọc bội uyên ương đồng tâm mà m ngày trước ta chọn được. Nàng xem ?”
Trong lòng Phó Nguyệt nặng nề mà nhói một cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.