Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 368:
Phó Nguyệt tiếp nhận ngọc bội chậm rãi vuốt ve.
Toàn thân Ngọc bội x biếc, tinh xảo đặc sắc. Bên trên hai miếng ngọc hình bán nguyệt một con uyên ương đang khoe múa khắc hoạ sinh động như thật. Nếu sáp nhập chúng lại thì ở chỗ đó là một hình tròn hoàn chỉnh.
Vừa th là biết giá trị xa xỉ.
Tiêu Thái th nàng vui vẻ thưởng thức, liền cầm nửa cái trong tay Phó Nguyệt ra, trầm giọng nói:
Nhắc tới quá khứ đã qua, từng ngày sinh hoạt từ n gia đến thành Thạch Châu lại đến Vân Kinh lần lượt hiện ra trước mặt bọn họ.
Tiêu Thái quan sát kỹ lưỡng nương tử vẫn xinh đẹp nõn nà, trên đầu nàng chỉ mang theo m cây trâm ngọc, hơi mộc mạc một chút.
Nét mặt Tiêu Thái ảm đạm:
Phó Nguyệt vốn đang âm thầm thổn thức, xúc động, càng nghe Tiêu Thái nói càng cảm th tự coi thường . Phó Nguyệt vươn ngón tay tinh tế trắng nõn để ở giữa môi Tiêu Thái, cười nhạt lắc lắc đầu đối với .
Từ lúc ban đâu gả cho Tiêu Thái đến bây giờ, nàng kh hề cảm th ấm ức. Đây là mái nhà mà nàng muốn, cuộc sống mà nàng muốn.
“Nói bậy gì thế. Nếu kh xem hộp trang sức của ta ? Bên trong kh ít châu thoa bộ diêu đâu. Ta kh thích cắm hết các màu rực rỡ ở trên tóc, vừa nặng vừa thô tục.” Phó Nguyệt giận lườm một cái, “ đưa trâm bạc, vòng tay vàng, ngọc bội còn cả một ít châu hoa ngày xưa nữa, chỉ cần A Thái ca mua cho ta mua thì ta đều thích.”
Tiêu Thái được nàng dỗ dành đến mức l mày nhếch lên, khóe mắt tràn đầy niềm vui “Thật kh?”
Phó Nguyệt gật mạnh đầu.
Tiêu Thái giơ ngọc bội lên, hướng về phía trước mặt Phó Nguyệt nói:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái lớn mật nói thẳng tiếng lòng của , bất chấp bên tai ửng đỏ mà Phó Nguyệt với đôi mắt thâm thúy.
Phó Nguyệt lại hai miếng ngọc tựa như đang vật đính hôn.
Nàng nghiêng vén mái tóc dài lên lộ ra cái cổ thon dài, nhẹ giọng nói:
“Được.” Tiêu Thái cúi ra sau lưng Phó Nguyệt, đôi tay linh hoạt mà đeo ngọc bội.
Ngọc bội chỉ to bằng ngón cái, vừa đụng tới làn da liền th hơi lạnh một chút, nhưng chỉ một lát đã bị hơi ấm thân thể lan truyền sang, khiến ta an tâm.
Phó Nguyệt cúi đầu sờ sờ ngọc bội, lại giơ mảnh còn lại ở trong tay nói:
Tiêu Thái phối hợp mà xoay .
Buộc chặt dây xong, Phó Nguyệt vừa lòng Tiêu Thái. Ngọc phối với tuấn tú, đều đẹp!
Phó Nguyệt cảm giác như trải qua nghi thức hứa hẹn nhau trong đời một lần nữa, trong lòng tràn đầy kích động kh thôi. Nàng nheo đôi mắt trăng non lại, ôm cổ Tiêu Thái, ghé sát vào tai Tiêu Thái thấp giọng nói:
Đầu tiên Tiêu Thái sửng sốt, tiện đà nâng đôi tay lên ôm vòng eo thon của nương tử vào lòng ngực, đồng ý nói:
Giờ phút này Phó Nguyệt tựa như một con mèo con màu trắng quyến rũ, cọ vào cổ Tiêu Thái làm nũng:
“Ta chỉ sờ thôi được kh?” đôi tay Tiêu Thái di chuyển lên trên, rầu rĩ cười nhẹ.
“Đừng!” Phó Nguyệt cứng đờ eo, thành thật nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.