Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 370:
Một đêm qua nh!
Trong lòng Phó Nguyệt hơi lo sợ bất an.
Đột nhiên một khoản tiền tài khổng lồ từ trên trời rơi xuống mà kh tự kiếm từng chút từng chút một, trong lòng nàng liền bất an.
Nhưng cữu cữu nói như thế, Tiêu Thái lại nhận , nàng cũng kh thể trả lại được.
Phó Nguyệt nghĩ nghĩ nói với Tiêu Thái:
Hiện tại cửa hàng của nàng kiếm bạc tuy còn kém cái tráp này nhiều, nhưng dư sức nuôi cả nhà bọn họ. Nếu cữu cữu nói là uốn bổ sung của hồi môn cho nương, thế thì để nó lại cho hậu thế .
Phó Nguyệt bình tĩnh lại, một lần nữa đóng kỹ cái hộp nhỏ đưa cho Tiêu Thái:
“Được.” Tiêu Thái cười tiếp nhận cất . Ban đầu nghe th khoản tiền ngoài ý muốn này này, trong lòng cũng gợn sóng.
Tiêu Thái vốn định sinh nhật hôm nay sẽ giao tráp cho Phó Nguyệt, mặc kệ Phó Nguyệt muốn trực tiếp cầm một nửa chi tiêu cũng sẽ kh nói gì. Của cũng là của Tiểu Nguyệt, mà lý trí Phó Nguyệt lại nh chóng bình tĩnh lại.
Nương tử như vậy thì thể kh yêu chứ!
Cửa hàng ở đó chắc c kh thể mặc kệ kh hỏi, ngẫm lại chính về sau còn quản lý tám cửa hàng, Phó Nguyệt cảm th chính chẳng sẽ đảm nhiệm chức vụ giám đốc hay ?
A! gánh nặng ngọt ngào này! Phó Nguyệt xoay chuyển đầu óc, trước hết kh nghĩ đến nữa, việc đâu đó, kh vội được.
**
Ngày hôm sau là ngày lễ Nhu Nhu chọn đồ vật đoán tương lai.
Dũng Nghị C phủ mời thân thích quen biết lại đây xem lễ.
Nghi thức chọn đồ vật đoán tương lai ở triều Lý cử hành trước tiệc trưa, chờ làm xong nghi thức mới thể mở tiệc.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hôm nay Nhu Nhu tựa như đồng tử hạ phàm trong tr tết, trắng trẻo mềm mại nõn nà như cục bột nếp, được bọc trong một bộ y phục màu đỏ tót lên niềm vui, mang theo mũ quả dưa đính ngọc mã não màu đỏ ở giữa đỉnh, giữa mày cũng bị chấm một chấm đỏ càng khiến ta thích. Ai th đều muốn ôm ở trong n.g.ự.c thân mật một phen.
Trải qua Phó Nguyệt cùng Tiêu Thái kiên trì kh ngừng dạy dỗ gọi tiếng cha mẹ hàng trăm nghìn lần trước, hiện tại cuối cùng Nhu Nhu cũng biết gọi cha mẹ.
Lần đầu tiên Nhu Nhu biết gọi cha mẹ là ở trên bàn cơm.
Ngày mọi cùng nhau dùng bữa tối, Nhu Nhu kh ngủ, Phó Nguyệt liền ôm Nhu Nhu ăn cơm.
Trước khi ngồi vào bàn Phó Nguyệt đã cho Nhu Nhu bú, th bụng cô bé hơi no nên Phó Nguyệt chỉ sai làm cho cô bé một chén c trứng, thỉnh thoảng cho cô bé hai muỗng. Bằng kh Nhu Nhu th mọi đều đang ăn cơm mà cô bé chẳng được ăn gì thì nhất định sẽ khóc.
Nhu Nhu nếm xong muỗng c, chờ hồi lâu cũng kh th mẫu thân cho ăn tiếp liền nóng nảy. Cô bé vươn thân thể nhỏ n ra định với cái chén nhỏ trên bàn, buột miệng kêu “Nương, nương……”
Mới đầu tiếng gọi của Nhu Nhu còn mơ hồ, Phó Nguyệt kh phản ứng lại, vẫn tưởng cô bé tựa như ngày xưa đang lầm bầm lầu bầu.
Nhu Nhu th đã gọi mẫu thân mà chưa được ăn c trứng, kh nhịn được liền gọi cha ở bên cạnh.
Tiêu Thái bưng chén sửng sốt.
Mọi đều nghe th một tiếng gọi "cha" này.
Tiêu Thái bu chén, kh bận tâm tới vuệc nước c bên trong lay động sóng sánh ra hay kh. vội vàng tiến đến trước mặt Nhu Nhu chờ mong nói:
Nhu Nhu kỳ quái mà khuôn mặt ghé sát vào của cha . Nàng muốn ăn c trứng, kh cần cha ôm nàng.
“Cha…… Cha…… Muốn!” Nhu Nhu lôi kéo ngón tay Tiêu Thái duỗi đến cái chén trên bàn.
“Tiểu Nguyệt! Nàng nghe được kh, Nhu Nhu biết gọi .”
“Nghe được nghe được, Nhu Nhu gọi nương một tiếng .”
cha ngốc nương ngốc chỉ biết trừng to đôi mắt nàng, kh cho nàng ăn, Nhu Nhu méo miệng ấm ức muốn khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.