Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 369:
Nàng ôm cổ Tiêu Thái lười nhác mà dựa vào n.g.ự.c , vừa ngước mắt lên là thể th ngọc bội giữa cổ Tiêu Thái, Phó Nguyệt tò mò hỏi:
Lúc này đến lượt Tiêu Thái cứng ngắc lại .
Th kh lên tiếng, Phó Nguyệt chớp chớp mắt về phía .
Tiêu Thái ôm chặt nương tử, tiện đà thành thật nói:
600 lượng? Phó Nguyệt kinh ngạc mà chằm chằm .
Phó Nguyệt quản lý sổ sách cùng tiền bạc trong nhà. Sau khi tới Vân Kinh, cữu cữu Diệp Trạch thường xuyên dẫn Tiêu Thái ra ngoài kết bạn, Phó Nguyệt lo lắng kh tiền xã giao liền cho ngân phiếu ba trăm lượng trước, nói thẳng nếu xài hết thì lại mở tráp bạc ra l.
Tiêu Thái gật đầu nhưng vẫn chỉ nói tiền bạc đủ dùng, chưa từng tìm nàng muốn l thêm.
Trừ cái này ra, sau khi bọn họ tới phủ, nàng cùng Tiêu Thái, Tiêu Giản đều dựa trên tiêu chuẩn của tiểu thư thiếu gia trong phủ, mỗi tháng bọn họ sẽ được hưởng ba mươi lượng, kh đủ thì sẽ lãnh thêm. Chẳng qua Tiêu gia chưa từng chi dùng hết nhiều.
Mặc dù dồn số bạc này của Tiêu Thái vào một chỗ, cũng kh đủ 600 lượng!
Phó Nguyệt rời khỏi n.g.ự.c Tiêu Thái, ngồi thẳng lên híp mắt đánh giá . Phó Nguyệt hỏi:
Phó Nguyệt kh để bụng chuyện giữ toàn bộ tiền bạc trong nhà hay kh, ngày xưa cửa hàng kinh do chi tiêu tiền bạc cũng kh thiếu lúc đưa vào tay Tiêu Thái. Nàng chỉ để ý Tiêu Thái nói giữ lời hay kh, như thế là lừa nàng.
Tiêu Thái tóm l bàn tay nhỏ của Phó Nguyệt tay nắm chặt, sốt ruột hoảng hốt nói:
Đương nhiên Phó Nguyệt sẽ kh là kh biết động não, khóc lớn hô to “Ta kh nghe ta kh nghe”.
Mà nàng bình tĩnh Tiêu Thái, chờ giải thích:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái mấp máy miệng, bu Phó Nguyệt ra, đến chỗ cái rương gỗ trong nội thất.
Phó Nguyệt theo qua đó .
Tiêu Thái mở cái rương ra, l một cái tráp ở giữa ra đóng rương lại. đứng ở bên Phó Nguyệt, hơi thấp thỏm mà đưa tráp cho nàng.
“Cái này là m ngày hôm trước cữu cữu cho. Ban đầu ta kh muốn, nhưng cữu cữu nói đây là tích p của hồi môn cho nương. Mặc dù nương kh còn nữa, cữu cứu vẫn giữ nguyên m năm trời. Vốn định chờ sau khi cữu cữu trăm năm thì đưa chôn cùng cho nương, về sau lại tìm được chúng ta liền đem những thứ này cho ta.”
“Đây là cái gì?” Phó Nguyệt nhẹ nhàng xoa xoa, cái hộp nhỏ bình thường kh gì lạ.
“Nàng mở ra xem .”
Phó Nguyệt nghe theo mở ra, bên trong khế đất của tám gian cửa hàng và bốn thôn trang, còn hai vạn lượng ngân phiếu.
Phó Nguyệt suýt xoa một hơi, che lại hộp.
“Đây cũng quá nhiều nhỉ?” một tráp này e là tổng cộng thể lên tới ba vạn lượng. Nhà ai gả nữ nhi cũng sẽ kh đưa nhiều của hồi môn như vậy.
Tiêu Thái cũng bất đắc dĩ. Khi Diệp Trạch ngồi ở sau án thư đưa hộp cho , tựa như nếu kh nhận thì nghĩa là kh tha thứ cho Diệp Trạch.
Những chuyện cũ đới với như cây trâm đ.â.m vào lòng Diệp Trạch. Nữ nhi và nhi tử của đều lớn yên với cẩm y ngọc thực, mà hiện tại lại chỉ thể th qua số vật bằng vàng bạc này để đền bù thời niên thiếu gian truân của đám cháu ngoại.
mái tóc nơi thái dương cữu cữu đã hơi chuyển hoa râm, nếu nhận mà thể giúp trong lòng cữu cữu dễ chịu hơn thì Tiêu Thái liền trầm mặc thu nhận.
Phó Nguyệt nghe nói xong, yên lặng thở dài.
Tiêu Thái vuốt ve mái tóc dài của Phó Nguyệt:
“Ta kh hiểu chuyện buôn bán, vẫn khiến nàng vất vả ”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.