Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi

Chương 134:

Chương trước Chương sau

ngọt kh! Tiểu Bảo thích thứ này nhất đ.” Lãnh Ninh cười nói.

“Ừm, ngọt.” Kỳ Mặc khẽ khàng đáp, cúi đầu xuống, cảm th khóe mắt hơi ẩm ướt, kh dám để nàng th.

Lãnh Ninh lại sờ trán , “Vẫn còn khá nóng. Dược lực chưa thể phát huy nh đến vậy, lát nữa hẳn sẽ hạ sốt.”

Lãnh Ninh đến bàn, dùng muỗng khu cháo loãng, muốn nó mau nguội. Nàng vừa khu vừa dặn: “Ngươi đừng ngủ vội, nghỉ ngơi một lát ăn chút gì đó. Ta đã nấu cháo thịt cho ngươi, chờ thêm chút nữa là thể dùng được.”

Nàng kh nghe th Kỳ Mặc hồi đáp, tưởng đã ngủ lại . Khi quay đầu lại, th đã đứng ngay sau lưng, khiến nàng giật kinh hãi. Chân nàng lùi lại một bước, va vào ghế suýt chút nữa té ngã. Ngay khi nàng nghĩ sắp tiếp xúc thân mật với mặt đất, Kỳ Mặc kịp thời cúi , một tay ôm l nàng. Nàng theo phản xạ đưa tay ôm l cổ .

Lãnh Ninh may mắn thoát được kiếp nạn, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vừa mở mắt, nàng đã bắt gặp ánh sâu thẳm của Kỳ Mặc. cứ chằm chằm kh chớp mắt, khiến mặt Lãnh Ninh hơi ửng đỏ, tim đập đột ngột nh hơn.

Nàng đỏ mặt, chút bực nói: “ cái gì mà , mau kéo ta dậy.”

Khóe môi Kỳ Mặc khẽ cong lên, trong lòng thầm nghĩ, thì ra ta nàng, nàng sẽ đỏ mặt! ôm nàng xoay một vòng đứng thẳng dậy, đưa tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc che mắt nàng, ôn tồn nói: “Cẩn thận.”

Lãnh Ninh bị hành động đó của trêu chọc đến mức mặt càng đỏ hơn, vội vàng đưa tay vuốt mái tóc trước trán, cúi mắt xuống nói: “Cũng tại ngươi đột nhiên tới dọa ta, nếu kh ta lại té ngã.”

“Là ta kh đúng.” Kỳ Mặc lập tức nhận lỗi.

“Thôi được , ta tha thứ cho ngươi.” Lãnh Ninh kh , chỉ tay vào bát cháo trên bàn nói: “Ngươi mau uống cháo , kh còn nóng nữa đâu. Ta đây.”

Kỳ Mặc thấp giọng nói: “Ta kh khẩu vị, kh muốn uống.”

“Như vậy được. Ngươi vốn dĩ đang khó chịu, nếu kh ăn chút gì vào bụng thì làm chịu nổi.” Lãnh Ninh vừa định quay , nghe nói vậy lại quay trở lại.

Kỳ Mặc đứng đó tr vẻ uể oải, Lãnh Ninh bước tới đẩy ngồi xuống bên bàn, bưng bát cháo đặt trước mặt : “ ngươi lại kh khiến ta bớt lo lắng chút nào thế? Tiểu Bảo còn ngoan hơn ngươi nhiều! Này, bát này ngươi ăn hết.” Nói nàng ngồi xuống ghế, tỏ rõ thái độ nếu kh ăn hết thì nàng sẽ kh rời .

Kỳ Mặc cố nhịn cười trong lòng, khẽ “ồ” một tiếng, cầm muỗng lên bắt đầu ăn. nói vậy chính là muốn nàng ở lại bầu bạn với thôi. Nếu kh, nàng chắc c sẽ ra ngoài mất. Hừm, cảm giác được khác quản thúc thật tốt!

Cả bát cháo lớn Kỳ Mặc đã ăn sạch bách. Lãnh Ninh lúc này mới hài lòng đứng dậy, sai lên giường ngủ. Sau khi nằm xuống, Lãnh Ninh lại sờ trán : “Ừm, hình như kh còn nóng lắm. Ngươi ngủ , ngủ một giấc dậy chắc c sẽ khỏe hẳn.” Nàng cười nói.

Kỳ Mặc bị nụ cười của nàng lay động, khóe môi cũng cong lên.

“Được , ta ra ngoài đây. Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa ta sẽ vào thăm ngươi.” Lãnh Ninh đóng cửa rời .

Kỳ Mặc ngủ một giấc yên bình, mãi đến chiều mới tỉnh lại. Từ trước đến nay, giấc ngủ của luôn n, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến thức giấc. Nhưng hôm nay ngủ ngon, đây là lần ngủ thảnh thơi nhất trong nhiều năm qua. biết Lãnh Ninh đã vào thăm hai lần, vì biết đó là nàng, chỉ mở mắt ra một chút tiếp tục ngủ.

Lúc thức dậy, Lãnh Ninh kh nhà, chỉ Trần Sinh ở đó. Nàng và m kia đã ra ruộng ngô để thu dọn những cây thân ngô đã phơi khô. Thân ngô thật ra nhiều c dụng, chẳng hạn như lá ngô khô thể được đan thành đủ loại rổ đựng đồ. Thân cây cũng thể nghiền nhỏ để làm thức ăn gia súc.

Lãnh Ninh dự định tước l một ít lá để dành, đợi đến mùa đ rảnh rỗi thì đan chơi, vì vậy nàng dẫn theo Cửu Nhi và Tú Nhi cùng. Ba mỗi đội một chiếc mũ chống nắng tự làm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-134.html.]

Gọi là mũ chống nắng cho hoa mỹ, thực ra chỉ là quấn thêm một lớp lụa mỏng màu trắng qu chiếc nón lá, vừa tác dụng che nắng lại kh cản tầm . Lãnh Ninh đã làm cho mỗi một chiếc.

Hai tiểu cô nương đều xinh xắn, nếu để da dẻ bị rám đen thì thật đáng tiếc. Con gái cứ trắng trẻo th tú là đẹp nhất. Khi nàng nói vậy, Cửu Nhi liền đáp lại: “Cô nương, lần trước nói về đâu như thế.”

Lãnh Ninh liếc mắt nàng ta: “Các ngươi lại so với ta? Các ngươi còn là tiểu cô nương, còn tìm nhà chồng đó! Tiểu Bảo nhà ta đã lớn thế này , ta lại kh ý định tái giá, xấu một chút thì hề gì!”

“Ta kh thèm gả chồng, ta sẽ ở bên bảo vệ cô nương và Tiểu Bảo cả đời.” Tú Nhi nói.

“Ta cũng kh gả, ta sẽ cùng Tú Nhi bảo vệ hai .” Cửu Nhi cũng hừ hừ nói.

“Ha ha, giờ nói nghe hay lắm, đợi đến khi các ngươi gặp được yêu thích, xem các ngươi còn nói thế nào.” Lãnh Ninh cười.

“Vậy cô nương thì ? cũng từng nói thế đ. Nếu gặp được thích thì tái giá kh?” Cửu Nhi hỏi.

“Ta nói cho các ngươi biết, ta yêu thích nhất trong đời này chính là phụ thân đã khuất của Tiểu Bảo. Ta đã thề trước mộ rằng sẽ thủ tiết trọn đời vì . Các ngươi đừng phá hỏng hình tượng của ta. Chẳng may đêm hôm c ba về tìm ta gây rối, ta sẽ bảo tìm các ngươi đ.” Lãnh Ninh nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Với bất cứ ai quan tâm đến vấn đề này của nàng, nàng luôn dùng lý do này để thoái thác. Dù ngay cả nàng cũng kh biết c.h.ế.t kia là ai, khác càng kh thể biết được.

Hai tiểu cô nương nghe nàng nói nghiêm túc như vậy, da gà đều nổi lên. “Cô nương, đừng dọa chúng ta nữa được kh? nói cứ như thật vậy.”

“Vốn dĩ là sự thật mà!” Lãnh Ninh nói.

“Vậy Kỳ c t.ử thì ?” Cửu Nhi đột nhiên hỏi.

?” Lãnh Ninh hỏi lại.

“Hừ, cô nương, đừng nói là kh ra Kỳ c t.ử thích . Ngay cả ta và Tú Nhi cũng ra .” Cửu Nhi nói. Tú Nhi gật đầu phụ họa.

“Haizz, nói đến chuyện này ta lại th phiền. Ta cũng kh biết làm nữa.” Lãnh Ninh ngồi xuống đất, chống cằm nói.

“Kỳ c tử.” Cửu Nhi và Tú Nhi chợt phía sau Lãnh Ninh gọi.

“Vẫn còn gọi nữa, ghét ta chưa đủ phiền hay ?” Lãnh Ninh cứ nghĩ hai đứa đang đùa.

“Ta khiến ngươi phiền lòng lắm ?” Giọng nói trầm thấp của Kỳ Mặc chợt vang lên từ phía sau Lãnh Ninh, khiến nàng giật .

Nàng vội vàng quay đầu lại, kh ngờ Kỳ Mặc thật sự đang đứng phía sau nàng. Nàng thầm mắng một tiếng, than ôi, nói gì là đến ngay cái đó, cần trêu chọc ta như vậy kh?

Nàng cười gượng gạo, quay lại trừng mắt lườm hai tiểu cô nương trước mặt. Hai đứa ngốc này, kh chịu báo trước cho ta. Nàng đứng dậy, lắp bắp nói: “Đâu ? ta thể th phiền ngươi được? Ta chỉ đùa với chúng thôi. Ha ha!”

Hai tiểu cô nương th Kỳ Mặc đến liền tinh ý sang góc khác của ruộng ngô, để lại kh gian riêng cho hai .

“Những ều ngươi vừa nói đều là sự thật ?” Kỳ Mặc nàng hỏi. Thực ra đã đến đây được một lúc, nhưng bị cây ngô phía sau che khuất, nên họ kh hề hay biết. Tất cả những lời ba vừa nói, đều đã nghe th, đặc biệt là câu "thề sẽ thủ tiết trọn đời vì phụ thân Tiểu Bảo", đã nghiền ngẫm lâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...