Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 135:
“A? Cái gì cơ?” Lãnh Ninh chưa kịp phản ứng.
“Phụ thân Tiểu Bảo mà ngươi vừa nhắc đến, ngươi nói rằng ngươi sẽ thủ tiết trọn đời vì ?” Kỳ Mặc thản nhiên nói, khiến ta kh đoán được tâm trạng .
“Ồ, ngươi nói chuyện này à! Đương nhiên là thật, còn thật hơn vàng ròng nữa!” Lãnh Ninh nghiêm túc gật đầu, cảm xúc cũng nh chóng thể hiện đúng chỗ.
Nàng mang theo chút bi thương nói: “Ta và phụ thân Tiểu Bảo yêu nhau sâu đậm như biển cả, tình nghĩa còn bền hơn vàng đá. Cho dù đã khuất, ta cũng sẽ kh thay lòng đổi dạ.”
Nàng chỉ mong Kỳ Mặc thể hiểu rõ, đừng nói đến chuyện muốn nàng chịu trách nhiệm nữa.
“Ngươi thật sự yêu đến vậy ?” Kỳ Mặc lại hỏi một câu, giọng nói vẫn trầm thấp, khiến ta lầm tưởng đang buồn bã.
Lãnh Ninh quyết định khiến dứt bỏ ý định, giọng ệu vô cùng kiên định: “Đúng vậy, ta yêu , đời này sẽ kh bao giờ thay đổi.”
“Vậy thì tốt.” Kỳ Mặc khẽ nói, khóe môi lại hơi nhếch lên, tâm trạng đột nhiên trở nên phấn chấn.
thể kh vui được chứ? Nếu kh cố giữ hình tượng thường ngày, thật muốn cười lớn m tiếng. Nàng nói nàng và phụ thân Tiểu Bảo yêu nhau sâu đậm như biển, tình nghĩa còn bền hơn vàng đá. Thế thì còn lo lắng gì nữa? Hóa ra nàng yêu "phụ thân Tiểu Bảo" là đây đến thế! câu nói này , cũng kh cần lo lắng khi kh ở bên cạnh nàng, nàng sẽ thích khác.
Lãnh Ninh lo lắng . bị làm vậy? lại cười lên ? Chẳng lẽ bị kích động quá mức, giận quá hóa cười ? Trời ơi, sẽ kh... Tim Lãnh Ninh đập thình thịch, sợ làm ra hành động gì quá khích.
“Những thứ này ngươi định làm thế nào? Ta giúp ngươi.” Giọng Kỳ Mặc trở lại vẻ bình thản.
“Ngươi… ngươi kh chứ?” Lãnh Ninh vẻ ngoài bất thường của mà lòng hoảng sợ.
“Kh . Ta thích những lời ngươi vừa nói, nó cũng giúp ta th suốt được một vài chuyện. Ta đang vui.” Kỳ Mặc nàng đáp.
“Ồ, ngươi đã th suốt là tốt .” Lãnh Ninh yên tâm. “À mà, ngươi lại tới đây? Bệnh phong hàn của ngươi đã khỏi chưa? Trán còn nóng kh?” Lãnh Ninh hỏi tiếp.
“Khỏi , ngươi đừng lo lắng.” Khóe môi Kỳ Mặc vẫn giữ nụ cười.
“Ngươi vẫn nên về nghỉ ngơi cho tốt . Ngươi vừa mới hồi phục một chút thôi, bên ngoài trời nắng gắt, đừng để bị cảm nặng hơn.” Lãnh Ninh nói.
“Ta kh yếu ớt như ngươi nghĩ đâu.” Kỳ Mặc cảm th nên cứu vãn lại hình tượng của trong lòng nàng.
“Mớ thân ngô này đều nhổ hết ?” Kỳ Mặc liếc phần ruộng ngô còn lại khá nhiều.
“Đúng vậy! Đều nhổ hết.” Lãnh Ninh nói theo ánh mắt .
“Được, ngươi chờ một chút.” Kỳ Mặc nói. qu, nhặt l chiếc liềm dưới đất, tập trung tinh thần, chiếc liềm trên tay bay vút ra, một mảnh thân ngô trước mặt đổ rạp xuống. Trong nháy mắt, chiếc liềm bay ra lại quay về tay Kỳ Mặc.
Màn thi triển này của khiến Lãnh Ninh trợn tròn mắt kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-135.html.]
Kỳ Mặc nh chóng lại phóng liềm ra, một mảnh thân ngô nữa lại đổ xuống. Tâm trạng đang vui vẻ, thầm đắc ý, nghĩ thầm: Cho nàng th ta lợi hại thế nào, đừng lúc nào cũng xem ta là kẻ bệnh tật.
“Dừng, dừng lại!” Lãnh Ninh hoàn hồn, vội vàng gọi dừng tay. Kỳ Mặc khó hiểu nàng, dừng động tác lại.
Lãnh Ninh l tay che mặt, vừa dở khóc dở cười nói: “Ngươi làm thế kh được . Ngươi chỉ chặt đứt phía trên thôi, còn gốc rễ vẫn chưa nhổ lên được!”
Kỳ Mặc sờ mũi, hơi ngượng ngùng. Thôi được , hình như càng giúp càng gây thêm việc.
Lãnh Ninh dáng vẻ đó của , bật cười ha hả. “Kỳ Mặc, ngươi tr thật đáng yêu!”
Kỳ Mặc cảm th hình tượng cao lớn uy mãnh của đã tan vỡ vụn. Nàng lại khen đáng yêu ư?! Mặt đen đến nỗi sắp nhỏ ra nước được .
Lãnh Ninh vốn biết sắc mặt khác, vội vàng chuyển tiếng cười lớn thành cười thầm, cúi xuống nhổ những gốc rễ mà đã để lại. Chẳng m chốc, một bóng râm đổ xuống bên cạnh. Kỳ Mặc hậm hực nói: “Ta nhổ cùng với ngươi.”
Cả hai cùng làm thì nh hơn nhiều. Mảnh ruộng đã bị cắt ngang thân cây kia nh chóng được nhổ sạch. Hai lại nhổ thêm một phần nữa, Lãnh Ninh th phong hàn của vừa khỏi, sợ mệt nên bảo đừng nhổ nữa, trước hết cứ tước lá ngô .
Hai ngồi dưới một bóng râm cùng nhau tước lá. cơn gió mát thổi qua, cũng kh quá nóng. Kỳ Mặc quan sát nàng làm trước, học theo. Chẳng m chốc, tước lá vừa nh vừa gọn.
Cả hai đều kh nói gì. Kỳ Mặc vì vừa bị Lãnh Ninh cười nên kh muốn trò chuyện với nàng. Còn Lãnh Ninh thì cầm những chiếc lá vừa tước, đôi tay thoăn thoắt đan dệt thứ gì đó. Kỳ Mặc thỉnh thoảng liếc nàng một cái. Nàng đan chăm chú, chẳng m chốc một hình dạng nón lá đã thành hình. Vì chỉ đan chơi, Lãnh Ninh đan lỏng tay nên chiếc nón đơn giản nh chóng hoàn thành.
Sau khi hoàn tất, Lãnh Ninh cầm chiếc mũ xoay một vòng trên tay, đưa ra ánh nắng xem xét. Ừm, kh tệ, kh hề lọt sáng! Nàng đứng dậy, nhân lúc Kỳ Mặc kh để ý, chụp chiếc mũ lên đầu , cười híp mắt nói: “Ha ha, dáng vẻ này của ngươi giống một n phu đó. Ngươi còn tiềm năng hơn cả Vương Nguyên, ta coi trọng ngươi đ!”
Kỳ Mặc gương mặt đang cười vui vẻ của nàng, bàn tay chuẩn bị tháo mũ xuống liền dừng lại. Nàng thích là được. Hơn nữa, đây còn là vật do chính tay nàng đan cho !
Lãnh Ninh thu dọn những chiếc lá đã tước xong, dùng dây thừng buộc thành hai bó lớn. Nàng gọi Cửu Nhi và Tú Nhi đang ở cách xa họ, cùng nhau quay về.
Đương nhiên, hai bó lá đó kh cần Lãnh Ninh tự vác, Kỳ Mặc mỗi tay xách một bó, nhẹ nhàng mang về cho nàng.
Khi đặt đồ xuống, nàng phát hiện y phục của Kỳ Mặc đã bị hư hỏng do cọ xát trong lúc nhổ thân ngô. Vạt áo đều bị xù l, còn bị xước chỉ, tr th rõ. Y phục của Kỳ Mặc toàn bộ đều màu đen, tuy kiểu dáng đơn giản nhưng chất liệu thì biết là kh hề rẻ tiền, Lãnh Ninh xót xa một lúc lâu.
Kỳ Mặc đến vội vã, chỉ mang theo một bộ y phục để thay, giờ bộ này bị hỏng thì kh còn gì để thay nữa. Lãnh Ninh muốn đến chỗ Lãnh chưởng quỹ mua một bộ đền cho , nhưng xe lừa trong nhà lại cùng An thúc họ ra ngoài chưa về.
Nàng đành nói với Kỳ Mặc: “Thật sự ngại quá, khiến y phục của ngươi bị hỏng . Mai ta mới thể vào cửa tiệm mua cho ngươi bộ mới. Hôm nay chắc An thúc họ kh về, kh xe, nên kh thể vào thành được.”
Kỳ Mặc liếc nàng một cái nói: “Hay là lát nữa ăn cơm xong chúng ta luôn ! Mai ta kh y phục để thay.” Nàng lại muốn tặng y phục cho ư? Vậy thì kh muốn chờ đến ngày mai đâu, chỉ muốn bây giờ, lập tức, ngay lúc này!
“Nhưng chúng ta kh xe thì bằng cách nào?” Lãnh Ninh hỏi.
“Kh vội, ta cách.” Kỳ Mặc thản nhiên nói.
Ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, Kỳ Mặc liền gọi nàng cùng ra ngoài. Lãnh Ninh đang thắc mắc kh biết định bằng cách nào, thì chỉ nghe th huýt một tiếng sáo. Chẳng m chốc, một con ngựa đen từ phía núi “đắc đắc đắc” phi nh về phía họ.
Nàng sợ hãi mở to mắt, trong lòng vừa nghĩ lẽ nào ta sẽ bị con ngựa này t c.h.ế.t , thì nàng đã được Kỳ Mặc ôm eo, bay vút lên kh trung. khinh thân rơi xuống lưng ngựa. Con ngựa kh biết vì phấn khích hay vì lẽ gì, đột ngột giơ cao hai chân trước hí vang một tiếng. Thân thể Lãnh Ninh ngửa ra sau, ngã vào lòng Kỳ Mặc. Nàng sợ đến mức ra sức túm chặt y phục của Kỳ Mặc, sợ hãi sẽ rơi xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.