Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 63:
M vừa đến cửa nhà Đại tẩu, chưa kịp gõ cửa, bất ngờ cánh cửa lại mở ra từ bên trong. Nụ cười trên mặt nương Đại tẩu, Cát thị, lập tức biến mất khi th bọn họ.
“Kiều Vịnh Toàn, cái tên nghèo kiết xác ngươi còn dám vác mặt đến đây, tin ta đánh gãy nốt cái chân còn lại của ngươi kh?”
Kiều Vịnh Toàn cúi chào bà ta một lễ.
Cát thị liếc xéo bọn họ một cái, bước vào nhà ném ra một túi bánh màn thầu từ bên trong, quát lớn:
“Hôm nay là ngày vui của con gái ta, các ngươi đến xin ăn thì ta sẽ kh so đo với các ngươi nữa. Cầm bánh màn thầu cút mau, sau này kh được phép tới nữa. Thuở xưa ta đúng là mắt mù, lại nghĩ ngươi sau này thể thi đỗ c d, ta khinh!”
Kiều Vịnh Toàn tiến lên một bước: “Nhạc mẫu, sau này ta vẫn sẽ thi, …”
Lời chưa dứt, Cát thị liền chỉ vào mũi mà mắng:
“Ngươi gọi ai là Nhạc mẫu hả? Thư hòa ly đã viết , ngươi và con gái ta đã kh còn quan hệ gì nữa. Nếu ngươi biết ều thì cút ngay . Bằng kh lát nữa con rể ta đến nhất định sẽ kh cho ngươi kết cục tốt đẹp đâu. Con rể ta là Chương Viên Ngoại nổi tiếng ở Th Châu, quý nhân chống lưng, sau này Trường Lạc gả qua đó chính là mệnh hưởng phúc.”
Kiều Vịnh Toàn lễ phép mở lời:
“Nhạc mẫu, hôm nay chúng ta đến cũng là để cầu hôn, xin hãy cho ta thêm một cơ hội. Suốt quãng đời còn lại ta nhất định sẽ đối xử tử tế với Trường Lạc.”
Cát thị hừ lạnh một tiếng, lườm Kiều Uyển đứng bên cạnh: “Kh cần! Trường Lạc nhà ta tự nhiên sẽ yêu thương. Nhà ngươi cái đứa chuyên gây chuyện như vậy, đáng đời bị đuổi ra ngoài. Các ngươi tự c.h.ế.t thì chết, đừng kéo theo Trường Lạc nhà ta!”
Bà ta nói xong, vỗ vỗ bộ y phục mới còn nếp gấp của : “Con gái ta à, gả cho Chương Viên Ngoại, sau này cả nhà ta đều được hưởng vinh hoa phú quý kh dứt.”
Kiều Vịnh Toàn đỏ mặt: “Trường Lạc sẽ kh chấp thuận.”
“Hừ! Chương Viên Ngoại coi trọng nó, tốn c cưới nó làm thứ mười, chỉ riêng sính lễ đã hai mươi lạng, lại còn vô số trân bảo. Nó gả sang đó chính là hưởng phúc! Ngươi nói nó kh muốn hưởng vinh hoa phú quý, chẳng lẽ nó cam lòng theo cái loại chân đất mắt to nghèo đói bữa đói bữa no như ngươi nữa ?”
Đúng lúc này, trong nhà bỗng tiếng ai đó hét lên: “Kh hay , kh hay , Trường Lạc tự tử bằng dây thòng lọng!”
Cả nhóm kh kịp tr cãi nữa, vội vã chạy vào trong nhà.
Kiều Vịnh Toàn nghe vậy cũng hoảng hốt, vội vàng chạy theo.
May mắn là m chạy vào kịp thời, Kiều Vịnh Toàn chạy nh vào cứu nàng xuống: “Trường Lạc, nàng lại ngốc nghếch đến vậy! Nếu nàng chết, ta cũng kh sống nữa.”
Trần Trường Lạc khóc thương tâm: “Vịnh Toàn, những lời hôm qua kh là lời thật lòng của ta. Ta kh muốn gả cho Chương Viên Ngoại làm , ta kh muốn, thà ta c.h.ế.t còn hơn!”
Kiều Vịnh Toàn ôm chặt Trần Trường Lạc vào lòng:
“Ta biết, ta vẫn luôn biết nàng kh là ham giàu ghét nghèo. Tờ hòa ly ta viết, vừa trên đường về đã hối hận . Vì thế hôm nay nương và Uyển Nương đều đến đón nàng về nhà. Nàng kh muốn ta thi khoa cử ? Ta hứa với nàng, nhất định sẽ thi đỗ c d trở về. Nàng tha thứ cho ta, được kh?”
Cát thị nh chóng tiến lên, bất ngờ kéo Trần Trường Lạc về phía .
Trần Trường Lạc bị bà ta dùng lực mạnh kéo , thân hình kh khỏi lảo đảo. Kiều Vịnh Toàn vội vàng đỡ l nàng, dùng hết sức lực gỡ tay Cát thị đang nắm chặt nàng ra, bảo vệ nàng ở sau lưng .
“Ta sẽ kh để bất kỳ ai bắt nạt Trường Lạc nữa.”
“Trường Lạc đã nói, nàng kh muốn gả.”
Kiều Vịnh Toàn nói xong, vội an ủi: “Trường Lạc, đừng sợ, chỉ cần là chuyện nàng kh muốn, kh ai thể ép nàng.”
Cát thị hung hăng trừng mắt con gái :
“Ngươi kh muốn? Ta đã đồng ý với Chương Viên Ngoại ! Ngươi lúc này nói kh muốn, là muốn cả nhà đều gặp khó khăn ? Đó là hai mươi lạng bạc đ! Ngươi là một nữ tử tái giá mà còn kén chọn ư? Hôm nay ta đặt lời này ở đây, cho dù ngươi chết, ta cũng khiêng t.h.i t.h.ể ngươi đến Chương gia, sống c.h.ế.t đều là của Chương gia!”
“Ngươi...” Kiều Vịnh Toàn tức giận chỉ vào bà ta: “Trường Lạc dù cũng là con gái ruột của ngươi, ngươi nhất định bức c.h.ế.t nàng mới chịu dừng tay ?”
Nương Trường Lạc bật cười ha hả: “Nói là bức chết, thì phần của nhà các ngươi nữa chứ! Nếu kh các ngươi kh coi trọng nó, làm gì ngày hôm nay?”
Kiều Vịnh Toàn cúi đầu, tự trách Trần Trường Lạc: “Mọi chuyện trước kia, là ta lỗi với Trường Lạc. Sau này ta nhất định sẽ bù đắp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-63.html.]
“Nương Trường Lạc, mau ra đây! Con rể nhà đến đưa sính lễ ...”
Cát thị nghe vậy, nụ cười lại bò lên trên mặt bà ta: “Trường Hỷ, ta ra ngoài tiếp đãi đây. Con nhớ c chừng tỷ tỷ con chải chuốt cho kỹ. tr cẩn thận đ, hai mươi lạng này liên quan đến việc con l vợ và tiền đồ sau này, kh được để ta đưa tỷ tỷ con đâu, c chặt!”
“Được ạ, nương, con nhất định sẽ c chặt, ngay cả một con ruồi con cũng kh để lọt ra ngoài.”
Cát thị cũng chẳng kịp để ý đến nhà họ Kiều nữa, vui vẻ ra cửa nghênh đón.
Chờ , Đại tẩu gục vào lòng Kiều Vịnh Toàn khóc nức nở.
Kiều Uyển bước tới gọi một tiếng: “Đại tẩu, nàng còn bằng lòng về nhà với Đại ca ta kh?”
Trần Trường Lạc ra khỏi lòng Kiều Vịnh Toàn, ngơ ngác Kiều Uyển.
Kiều Uyển cười gượng vài tiếng, nói: “Trước đây là lỗi của . Ở đây xin lỗi Tẩu tẩu. Nếu Tẩu tẩu còn muốn quay về, những chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta nghĩ cách.”
Kiều Vịnh Toàn ôm Trần Trường Lạc chặt hơn: “Trường Lạc, Uyển Nương bây giờ đã thay đổi , lợi hại. Đừng sợ, nói sẽ giúp chúng ta.”
Trần Trường Lạc làm kh biết đức hạnh của cô em chồng này, nhưng Kiều Vịnh Toàn đã nói như vậy thì ắt lý do của . Nàng như bị quỷ thần xui khiến mà gật đầu: “Ta đồng ý.”
“Được , vậy Đại tẩu thu xếp , chúng ta cũng gặp mặt Chương Viên Ngoại này một chuyến.”
Trần Trường Hỷ vội vàng đứng ra, bực bội nói: “Ê ê ê, các ngươi coi ta c.h.ế.t ? Nương đã bảo ta c chừng tỷ , nếu kh ta cũng kh l được vợ.”
Kiều Uyển cười khẩy một tiếng, l ra một thỏi bạc vụn từ trong lòng ném thẳng ra ngoài cửa sổ: “Thỏi bạc này nặng thật, ném cuối cùng cũng th nhẹ nhõm.”
Trần Trường Hỷ mắt trợn tròn: “Ngươi ngốc kh, bạc cũng dám ném bừa bãi.”
Nói xong liền vội vàng chạy ra ngoài cửa sổ tìm kiếm.
Kiều Uyển bọn họ: “Đi thôi, chúng ta cũng ra ngoài xem náo nhiệt.”
Cả nhóm chạy vào trong, vừa lúc nghe th tiểu tư của Chương Viên Ngoại đang lớn tiếng báo cáo: “Chương Viên Ngoại gửi tới sính lễ, bạch ngân hai mươi lạng, một con heo béo, hai bó vải, mười cân gạo.”
Lời này vừa thốt ra, những đến nhà họ Trần xem náo nhiệt lập tức xôn xao.
“Chậc chậc, cái thời này cưới một mà cũng sính lễ cao như vậy ?”
“Ai mà nói kh chứ. Nhớ năm xưa ta gả về, dù là chính thất, cũng chỉ năm lạng bạc thôi.”
“Đúng vậy, với so sánh quả là tức chết. Nếu nói Trường Lạc trước đây gả cho nhà họ Kiều chịu khổ, thì giờ phút này xem như được hưởng phúc .”
Cát thị th Trường Lạc đến, cười đến méo cả mặt: “Trường Lạc à, con xem , con xem , Chương Viên Ngoại này để tâm đến con biết bao. Nhà ai sính lễ hậu hĩnh như vậy chứ! Con đúng là phúc khí, sau này hãy theo Chương Viên Ngoại mà sống cuộc đời tốt đẹp.”
Chương Viên Ngoại kiêu ngạo ngồi trên ghế, đôi mắt dâm đãng chằm chằm Trần Trường Lạc.
nh, Chu thị và Kiều Uyển bước vào: “Hôm nay chúng ta đến đây là để thay Vịnh Toàn cầu hôn.”
Cát thị nghe vậy liền nhảy dựng lên, mắng: “Cút, cút, cút! Các ngươi kh th sính lễ của Chương Viên Ngoại ta ? Kh biết xấu hổ à? c ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, mau cút !”
Kiều Uyển kh vui đáp lại: “Sính lễ của chúng ta còn chưa khiêng vào đ, thẩm, kh muốn xem ?”
Cát thị hừ lạnh một tiếng. Bà ta đâu kh th chiếc xe bò chất đầy đồ được bọc bằng vải thô ở ngoài cửa, nhưng bà ta làm mà kh biết nhà họ Kiều bao nhiêu tiền của chứ, e là chỉ l chút đồ rẻ tiền ra để giữ thể diện thôi.
Nếu là trước đây, bà ta còn thể chơi đùa với bọn họ một chút. Nhưng hôm nay Chương Viên Ngoại đã gửi đến sính lễ hậu hĩnh, giúp nhà họ Trần được thể diện trước xóm giềng, nên bà ta kh muốn so đo với bọn họ mà làm mất phong thái. Thế nên, bà ta nói:
“Kh xem, kh xem! Đi nh ! Nếu còn dám làm chậm trễ việc hôn nhân của con gái ta, chúng ta sẽ báo quan đ!”
Chu thị vội vàng tiến lên.
Kiều Uyển kéo tay lại, ra hiệu đừng nóng vội.
“Bá mẫu, đây là nhà chồng cũ của Trường Lạc ? Cứ để bọn họ mang sính lễ vào thì đã , vừa hay để bọn họ thua tâm phục khẩu phục.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.