Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu

Chương 64:

Chương trước Chương sau

“Bá mẫu, đây là nhà chồng cũ của Trường Lạc ? Cứ để bọn họ mang sính lễ vào thì đã , vừa hay để bọn họ thua tâm phục khẩu phục.”

“Vẫn là con thiện tâm. Được thôi, cứ để bọn họ mang sính lễ ra xem, cũng tốt để bọn họ tự biết thân biết phận. Đợi đám phiền toái này , chiều nay ngươi thể rước về.”

Trần Trường Lạc từ bên cạnh chạy ra: “Nương, con kh đồng ý.”

Cát thị phất tay áo: “Lời của mối mai, nhà nào gả con gái mà kh do cha nương định đoạt? Chuyện này kh do ngươi muốn hay kh muốn. thể được Chương Viên Ngoại để mắt đến là phúc khí của ngươi. Ngươi xem đống sính lễ này, trong vòng m dặm ai được phong quang bằng ngươi? Ngươi còn kh chịu gả, chẳng lẽ ngươi muốn tái giá với cái tên nghèo mạt này, về nhà ta bữa ăn bữa nhịn ?”

Trần Trường Lạc ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống, cứ thế khóc lóc kh ngừng, miệng lẩm bẩm nói kh đồng ý.

Cát thị tức giận, quát lớn: “Cái đồ vô dụng! Ta khổ sở nuôi ngươi lớn, ngươi báo đáp ta như vậy ? Rõ ràng đệ đệ ngươi sắp l vợ, ngươi kh chịu gả, là muốn nhà họ Trần chúng ta tuyệt hậu ?”

Chương Viên Ngoại ho khan một tiếng. đã cưới chín nhỏ, lần nào cũng diễn trò này, sớm đã thành quen : “Được , trước tiên cứ để bọn họ mang sính lễ đã chuẩn bị lên đây. Trần cô nương là th minh, tự nhiên sẽ biết nên chọn thế nào? Đừng làm mất thời gian, lát nữa làm chứng hôn của ta cũng sắp đến , đợi đó tới sẽ chốt thời gian Trần cô nương nhập môn.”

Cát thị cười nịnh nọt: “Vâng vâng vâng, đều nghe theo ngài.”

Nói xong, bà ta Chu thị: “Kh nghe th lời Chương Viên Ngoại ? Thời gian của ta quý báu. ta theo đại nhân vật trong thành làm việc, tiền đồ vô lượng, mỗi khắc đều là tiền bạc. Đám nghèo kiết xác như các ngươi làm chậm trễ, đền nổi kh?”

“Thôi được , nói với các ngươi những thứ này làm gì. Cả nhà họ Kiều các ngươi nghèo đến mức chẳng còn gì, còn kh mau mang đống đồ nghèo mạt đó ra cho ta xem .”

Kiều Uyển cười, đỡ Chu thị ngồi xuống, vỗ tay một cái: “Nghe lời nói thì ý là muốn bán con gái? Nhà nào cho sính lễ nhiều thì gả con gái cho nhà đó, kh?”

Cát thị bị câu nói này làm cho tức đến mức choáng váng đầu óc: “ thì ? Chẳng lẽ các ngươi cũng muốn dùng sính lễ để đập c.h.ế.t ta ? Ha ha ha ha, ta nể tình các ngươi cũng kh l ra nổi đâu.”

“Ai nói kh l ra nổi?”

Kiều Uyển gọi một tiếng Đại ca.

Kiều Vịnh Toàn bước vào.

“Khoan đã.” Chương Viên Ngoại đứng dậy, dặn dò tiểu tư bên cạnh: “Ngươi , đọc to sính lễ của bọn họ lên, cũng tốt để bà con chòm xóm làm chứng, tránh cho kẻ sau này cứ dăm bữa nửa tháng lại đến qu rầy nhỏ của ta.”

“Vâng.”

Tiểu tư nhận lệnh, qua lướt qua tờ sính lễ, cả ngây ra nửa khắc, theo bản năng về phía Chương Viên Ngoại.

quá nghèo nàn kh? Cứ đọc , dù cũng là ều đã đoán trước.”

“Hai bộ khuyên tai bạc, hai đôi vòng tay bạc, hai đôi trâm vàng.”

“Kiều gia gửi tới sính lễ bạch ngân ba mươi lạng.”

“Năm mươi cân thịt heo.”

“Năm mươi cân gạo.”

“Hai mươi tấm vải.”

“Được .” Sắc mặt Chương Viên Ngoại lúc x lúc đỏ, đứng dậy chỉ vào tờ sính lễ: “Nhà họ Kiều các ngươi chẳng qua là n hộ, thể gửi tới sính lễ nặng tay như vậy ? Chẳng lẽ là tờ gi trắng đ à.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-64.html.]

Nghe vậy, Chu Mãn Thương đang đợi ở ngoài cửa liền sai khiêng đồ vật vào.

Chỉ lát sau, đồ vật chất đầy cả một căn nhà.

Những mặt đều kh còn giữ được bình tĩnh.

“Kh nói Trường Lạc trước đây gả cho một hộ n dân ? lại giàu đến thế? Còn nhiều hơn cả sính lễ của Viên Ngoại gia?”

“Đúng vậy, Kiều Vọng Phúc ở thôn Kiều gia cũng thi đỗ Cử nhân đâu? lại giàu đến mức này, thể l ra nhiều sính lễ như thế.”

Lúc này, phía sau lên tiếng: “Cái này các kh biết ! Th vị kia kh, của Kiều Vịnh Toàn đ. Cô em gái nhỏ của ta gả đến thôn Kiều gia nói, nàng đang làm đồ ăn thức uống trong thành, còn muốn xây dựng c xưởng, lại còn trả lương hậu hĩnh cho nhân c nữa cơ.”

Kiều Uyển liếc Cát thị đang mặt mày kinh ngạc: “Những sính lễ này đã hài lòng chưa?”

Cát thị mất một lúc lâu mới hoàn hồn sau cơn kinh ngạc. Bà ta cũng kh nghe nói Kiều Vịnh Toàn thi đỗ khoa cử gì, lại gửi tới nhiều món đồ đáng giá như vậy, còn hậu hĩnh hơn cả sính lễ của Chương Viên Ngoại.

Bà ta nghĩ kh th, dứt khoát kh nghĩ nữa. Dù thì những thứ này đã vào cửa nhà bà ta, chính là của bà ta , kh ai thể l được. Bà ta dường như đã th tiền đồ huy hoàng của con trai .

“Hài lòng, hài lòng.”

Cát thị vừa nói, vừa móc tờ hòa ly thư từ trong lòng ra, xé toạc làm đôi, kéo Kiều Vịnh Toàn nói: “Hiền tế à, hiểu lầm, đều là hiểu lầm! Trường Lạc vốn dĩ là nương tử của con. Cái gì mà hòa ly thư, ta chưa từng th bao giờ! Con mau rước về .”

Chương Viên Ngoại nghe xong liền kh hài lòng, "Cát thị, trước kia ngươi đã đồng ý với ta , để ta dâng xong sính lễ là thể dẫn về."

"Cái gì?" Cát thị giả vờ ngây ngốc, "Ta đã đồng ý với ngươi khi nào? Chớ ăn nói bừa bãi khi kh bằng chứng, con gái ta là dâu của Kiều gia. Nếu ngươi còn dám nói bậy phỉ báng th d của nó, vậy ta chỉ đành mời ngươi rời khỏi đây thôi."

"Ngươi muốn nuốt lời ư, hãy chờ đó."

Chương Viên Ngoại nói xong, "Đi, xem quản sự bên cạnh Kỷ gia đã đến chưa."

Tiểu tư ra ngoài chưa được bao lâu lại chạy vào, phía sau còn một quen cũ. Những lần nàng gặp Kỷ gia trước kia đều do này dẫn đường, nghe khác gọi y là Phạm quản sự. Những đó kính trọng y, lẽ vị này chính là tâm phúc của Kỷ Huyền Kiêu.

Chương Viên Ngoại th Phạm quản sự tới thì trong lòng lập tức chỗ dựa. Phía sau y chính là Kỷ gia lừng lẫy, đừng nói là bọn họ, ngay cả Huyện thái gia th y cũng cung kính gọi một tiếng ‘Phạm quản sự’.

Hôm nay, căn phòng tiểu thứ mười này của đã được định đoạt.

"Phạm quản sự, cuối cùng ngài cũng tới, đường kh mệt chứ?"

Phạm quản sự phủi tay, kéo giãn khoảng cách với Chương Viên Ngoại, nói: "Kh , đã xảy ra chuyện gì?"

Chương Viên Ngoại vẻ mặt tức giận: "Nhà họ Trần đã đồng ý gả cho ta lại lâm thời đổi ý, còn đám Kiều gia này, dám tr đoạt với ta. Ngài làm chủ cho ta mới được."

Kiều Uyển đứng dậy, bước lên trước Chương Viên Ngoại:

"Thật hay cho kẻ ác kiện trước! Đại tẩu và Đại ca ta vốn dĩ là vợ chồng, nếu nói tr đoạt thì là Chương Viên Ngoại ngươi tr đoạt mới đúng. Giữa th thiên bạch nhật, ngươi gọi ai đến cũng vô dụng thôi."

Sắc mặt Chương Viên Ngoại tái mét, "Phạm quản sự, ngài xem kìa, đám chân đất nghèo hèn này, vậy mà kh hề xem ngài ra gì, ngài dạy dỗ chúng thật tốt mới được."

Phạm quản sự gạt tay Chương Viên Ngoại ra, cung kính tiến lên phía trước vái chào Kiều cô nương:

"Kiều cô nương, tại hạ chỉ đến góp vui mà thôi. Các vị cứ tiếp tục. Nếu vật gì kh biết ều cản đường cô nương, cứ nói với ta bất cứ lúc nào, ta sẽ giúp cô nương dọn dẹp."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...