[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 100:
Hiện tại y xuất phát từ Nam Thác quốc cũng đã kh kịp nữa , đối với Liễu Duyên mà nói, đám Vô Sầu vẫn còn ích, nhất định sẽ giữ lại tính mạng của bọn họ, để bọn họ tiến vào Tháp Lâm tự đạot xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật. Trong trường hợp xấu nhất, khả năng đám Vô Sầu đã bị ta khống chế.
Xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật thể dùng để sưởi ấm linh kham của Phật tu, cũng thể dùng để bảo vệ linh phách, còn tác dụng tốt trong việc xua tan ảnh hưởng của ma c, th lọc thần trí.
Ôn Ninh tự cảm th bản thân kh tính là quá ngốc, đột nhiên nghe Vô Âm nghe như vậy thì vẫn chút mơ hồ, một lát sau mới hiểu được tại y lại bảo nàng tránh xa đám Vô Sầu: “Bọn họ kh chứ?”
Vô Âm chỉ cười yếu ớt, cũng kh trực tiếp trả lời nàng: “ tin ta kh?”
“Đương nhiên ta tin Phật t.ử .” Bằng kh tại lại thể thoải mái và thân thiết với y như vậy chứ?
“Ta sẽ kh để bọn họ gặp chuyện đâu.” Vô Âm xoa đầu của Ôn Ninh: “Cho nên, chỉ cần trốn thật kỹ vào là được.”
Trận pháp xá lợi tháp giống như một mê cung, Ôn Ninh trốn ở trong đó sẽ giống như con cá trốn dưới s Trường Giang, Liễu Duyên muốn bắt được nàng cũng kh dễ dàng như vậy.
Ngay lúc Ôn Ninh còn đang suy nghĩ xem nên x thẳng vào Tháp Lâm tự hay kh thì Vô Âm đã phất tay, tạo một kết giới ở trên cửa, ôm eo của Ôn Ninh, ôm nàng nhảy ra khỏi khách ếm nhỏ từ cửa sổ phía trên.
Nếu kh trước đó đã th toán tiền phòng tại quầy bằng linh thạch thì Ôn Ninh còn tưởng đây là bá vương đang chạy trốn khỏi khách ếm.
Lúc này mặt trời vừa mới mọc, trên đường cũng kh nhiều , Vô Âm ôm ngang Ôn Ninh, ểm nhẹ dưới chân đã dễ dàng vượt nóc băng tường qua các tòa nhà ở Nam Thác quốc giống như một chủ chim én đỏ.
Ôn Ninh ôm cổ của y, vùi mặt vào hõm cổ của y, bên tai chỉ nghe th tiếng gió thổi mạnh, còn kích thích hơn cả việc tàu lượn siêu tốc.
Đợi đến khi gió ngừng thổi, Ôn Ninh mới ngẩng mặt lên, Vô Âm nàng bu một tay ra, để nàng đứng xuống mặt đất, Ôn Ninh giẫm xuống đất suýt nữa thì mềm nhũn, Vô Âm đỡ mới đứng vững được.
Bọn họ đang đứng trên một vách đá, xuống chỉ th một lòng chảo trũng, bên trong Phật tháp mọc lên san sát, trái , với ánh sáng của xá lợi t.ử lấp lánh màu sắc và mức độ sáng kh đồng đều, thế nhưng lại dệt thành một trận pháp như chiếc lưới để bảo vệ ngôi chùa nằm trong núi ở cuối trận pháp Phật tháp kia.
Ôn Ninh bị cảnh tưởng tráng lệ này dọa cho ngây , mất nửa ngày mới hồi phục tinh thần.
Nhưng dưới vách đá, một nhóm tăng nhân đang về phía trước, như là muốn đến nôi chùa ở cuối rừng tháp kia.
Lần này Ôn Ninh th rõ: “Đây kh ... nhóm sư đệ và sư ệt của Phật t.ử ?” Nàng nhận ra Vô Sầu đang dẫn đường phía trước: “Nhưng kh Phật t.ử đã nói, mất hai ngày nữa bọn họ mới đến được đây , tại lại đến sớm như vậy, còn nhận được sự cho phép của vương thất sớm hơn cả Phật t.ử nữa?”
“Trong vương thất ma tu.” Vô Âm cau mày, cũng đã câu trả lời cho : “L th kiếm gỗ đào nhỏ của ra .” Nói xong y lập tức ôm Ôn Ninh bằng một tay nhảy thẳn xuống dưới vách đá.
Ôn Ninh vừa l th kiếm gỗ đào từ trong túi trữ vật ra đã bị y đẩy xuống dưới, suýt chút nữa sợ tới mức mất bình tĩnh, cũng may đã sớm chuẩn bị, niệm pháp quyết ngự kiếm, giữa đường bị th kiếm gỗ đào kéo lại mới kh bị rơi xuống thịt nát xương tan.
Ôn Ninh:......QAQ
Cho dù đã sớm chuẩn bị nhưng Phật t.ử ngài cũng ác quá.
lẽ vì nghênh đón đoàn khách đến từ ngoài rừng Tháp nên trận pháp xá lợi của Tháp Lâm tự cũng kh khởi động tấn c Ôn Ninh vừa rơi xuống, ngược lại nhờ vào th kiếm gỗ đào nhỏ kéo lại nên Ôn Ninh mới vững vàng đáp xuống mặt đất được.
Trong lúc Vô Âm đẩy Ôn Ninh xuống, y xoay dùng pháp trận biến Niết Bàn thành một tấm khiên mềm, ánh sáng vàng giao nhau, phát ra tiếng vàng ngọc va chạm th thúy, Vô Âm lùi lại phía sau, hai chân ma sát trên vách đá để lại một dấu vết dài.
Ngọc, là xá lợi tượng Phật bằng đá.
Vàng là khổng tước Minh Vương.
Vô Âm ngẩng đầu lên, vị tiền bối trước mặt đang đứng trên một khối ngọc nhỏ ôm khổng tước Minh Vương, mím môi cười khẽ: “Tiền bối hà tất tận lực bức ép như vậy chứ?”
“Vậy mà ngươi lại thật sự đẩy xuống.” Liễu Duyên cũng cười, nụ cười thoạt chút yếu ớt.
“Dù cũng tốt hơn nhiều so với việc rơi vào tay tiền bối.” Vô Âm nói: “A Ninh thể tự bảo vệ bản thân, ta tin .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-100-2.html.]
Liễu Duyên thở dài: “Trước đó ta kh thích ngươi, hiện tại lại càng kh thích.”
Nhất là khi y nói chuyện.
Vô Âm kh trả lời, Niết Bàn tụ thành trận pháp.
“Trước đây khi ở Từ Tể tự, ta biết ngươi đã đặt vài viên phật châu trên tiểu cô nương kia, còn tưởng ngươi bất chấp bản thân để bảo vệ chu toàn cho tiểu cô nương đó... bây giờ lại, một trăm lẻ tám, kh thiếu một hạt, ngươi yên tâm về nha đầu đó như vậy ?” Khóe miệng của Liễu Duyên khẽ nhếch lên một ý cười trào phúng.
Trận pháp của Vô Âm kh hề loạn, mà khẽ cười như mây như nước, như gió xuân: “ xem ta như châu như bảo vật, nếu biết ta đối mặt với kẻ địch đáng gờm như tiền bối, còn phân tâm đặt Phật châu lên mà để bản thân rơi vào hiểm cảnh thì sợ là sẽ bị mắng một trận mất.”
Liễu Duyên góa vựo bị nhé đầy cơm chó:.........
Hai đối mặt, một lát sau lập tức ra tay!
Lúc đó Ôn Ninh ở Tháp Lâm tự, kh th cuộc chiến của Vô Âm, nàng chỉ thể l một tấm phù tàng hình từ trong túi trữ vật của ra để dán lên sau gáy.
Nếu đám Vô Sầu bị khống chế, trước tiên nàng đến Tháp Lâm tự, xin xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật đã.
Chỉ là Tháp Lâm tự này giống như một mê cung, nàng chưa được m bước đã bị hôn mê.
Dường như biết được nguyên nhân khiến Tiểu cô nương đau đầu, ánh sáng trên xá lợi tháp đột nhiên sáng hơn, Ôn Ninh chằm chằm vào xá lợi tháp kia một hồi, sau đó lại những xá lợi tháp đag phóng ra hàng ngàn tia sáng cách đó kh xa, chắp hai tay trước ngực: “Đa tạ các vị tiền bối đã chỉ đường.” Sau đó chạy theo hướng mà ánh sáng chỉ.
xá lợi tháp chỉ đường, tốc độ của Ôn Ninh nh hơn đám Vô Sầu, nàng chạy mộc mạch vào trước cửa đá của Tháp Lâm tự thì đã th cửa đá kia đang từ từ mở ra, một Lão hòa thượng từ bên trong ra, đang cầm một bàn thờ Phật ở trên tay.
Tựa hồ kh th gì, hai mắt vô thần, nhưng “ánh mắt” kia lại chú ý đến Ôn Ninh: “Lão nạp bảo vệ xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật đã một ngàn năm, hôm nay cuối cùng cũng đợi được hữu duyên.”
Ôn Ninh mờ mịt .
Nhưng lại th lão hòa thượng kia bước tới, nâng bàn thờ Phật lên phía trước: “ hữu duyên, còn kh mau nhận l.”
Ôn Ninh: ??????
Nhưng mà nàng kh muốn xuất gia?
Bây giờ kh lúc nghĩ đến chuyện này, Ôn Ninh vươn tay ra nhận l bàn thờ Phật đựng xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật, vừa định nói gì đó lại nghe được bên trái một tiếng nổ, như là thứ gì đó đ.â.m vào vách đá với tốc độ cực nh.
Khi khói bụi tan , Ôn Ninh ôm xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật, nhưng lại th một cảnh tượng khiến nàng kinh hãi đến cực ểm.
Bảo kiếm được làm từ đuôi l của khổng tước kia, lóe lên hàn quang, được quấn bởi sức mạnh nhập ma
Đâm xuyên qua vai của Vô Âm, ghim y lên trên vách đá.
Liễu Duyên bước lên tấm ngọc, từ từ đáp xuống trận pháp xá lợi tháp đang sáng rực, hướng tầm mắt về phía Ôn Ninh.
“Mặc dù đã trốn trong trận pháp của xá lợi tháp, như là cá gặp nước, đáng tiếc, cá cũng sẽ ăn mồi và c.ắ.n câu.”
“Ngươi đã tát thẳng vào chiếc miệng đáng ghét của tên tiểu hòa thượng kia Cảm giác làm mồi câu thế nào?”
Tác giả nói ra suy nghĩ của : Kh ngược! Kh ngược! Kh ngược!
Ngày mai sẽ ra thêm hai chương.
Liễu Duyên: Dám nhét đầy cơm ch.ó vào miệng ta, ngươi sẽ bị đăng xuất jpg
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.