[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 99:
Trong thành Nam Thác, ngoài Hồ ra còn kh ít thương nhân rõ ràng tướng mạo của Trung Châu, trên kh tu vi, hẳn là bán hàng rong ở Trung Châu đến để làm ăn, đầu cơ trục lợi Dù là phàm nhân nhưng đều dùng cờ hiệu chữ “Đàm”, thể th họ đều là thuộc hạ buôn bán của Đàm lão tổ.
“Họ hàng của Đàm lão tổ tiến xa thật.” Tiểu cô nương kh khỏi cảm thán nói.
“Đàm lão tổ nhập đạo bằng việc buôn bán, ều đáng quan tâm nhất đương nhiên là việc làm ăn của .” Vô Âm quay đầu, sau đó lại nói thêm một câu: “Mặc dù Nam Thác tôn thờ Phật tu, nhưng cũng kh bài xích các tu sĩ đến từ t môn khác của Trung Châu.” Tây Vực nhiều quốc vương đều là tu sĩ, trong đó cũng một số dựa vào tu sĩ để đổi l đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ, tóm lại địa vị của tu sĩ ở Tây Vực cũng kh hề thấp.
“Phật tử, tiếp theo chúng ta đến Tháp Lâm tự ?” Ôn Ninh kéo tay áo của y, ngẩng đầu lên hỏi y.
“Đại Tháp Lâm tự kh dễ vào như vậy đâu.” Vô Âm lắc đầu: “Chúng ta đến cầu kiến quốc vương của Nam Thác trước đã, sau đó sẽ thương lượng với chủ trì của đại Tháp Lâm tự để cho ta vào trong.”
Y nói “để cho ta vào trong”, chứ kh “để cho chúng ta vào trong”.
Thật ra Ôn Ninh cũng kh đồ ngốc, đương nhiên nàng hiểu ngụ ý của Vô Âm, vì vậy nàng hơi thất vọng gật đầu: “Ta biết , Phật t.ử ngài yên tâm , ta biết nên làm cái gì.”
Vô Âm xoa đầu của nàng.
“Tìm một chỗ ở tạm trước đã, sau đó lại nói đến những chuyện khác.” Y nói.
Ôn Ninh hướng tầm mắt ra ngoài, muốn tìm một khách ếm nhỏ để thể ở trong khu chợ phiên náo nhiệt này, tìm một hồi cũng kh tìm được khách ếm, lại th một phiên tăng đang thoải mái ôm hai mị tu qua trước mặt nàng.
Ôn Ninh:.........
Tiểu cô nương ngẩn .
mất hơn nửa ngày nàng mới phản ứng lại, chằm chằm về hướng ba vừa qua, khó tin mà kéo tay áo của Vô Âm, nhỏ giọng nói: “Phật, Phật tử, đây, cái này?”
Vô Âm chỉ liếc qua một cái, kh hề ngạc nhiên, thu hồi ánh mắt: “Mỗi đều duyên pháp tu hành của , đừng quá ngạc nhiên.”
Ôn Ninh xấu hổ gãi má.
Nàng th mới lạ.
lẽ vì vẻ mặt ngạc nhiên của tiểu cô nương quá rõ ràng nên hai vị mị tu với dáng thướt tha, dung mạo xinh đẹp quay đầu lại mỉm cười quyến rũ với Ôn Ninh: “Sợ là tiểu này chưa từng th qua phương thức tu hành của các Đại hòa thượng ở Tây Vực bọn ta, nên mới th kỳ lạ.” Nói xong thì đẩy vị phiên tăng đang ôm eo nàng ta: “ bằng lòng để tiểu cô nương kia được mở mang tầm mắt kh?” Vừa nói, đôi mắt hạnh vừa đảo từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá Vô Âm một phen mị tu này chiếc mũi cao, đôi mắt sâu, vừa đã biết nàng ta mang dòng m.á.u của Tây Vực, đường nét khuôn mặt sắc, cực kì phong tình.
Nàng ta thể ra Phật tu bên cạnh tiểu cô nương Trung Châu này kh tăng nhân lớn lên ở Tây Vực, nghe nói đa số tăng nhân của Trung Châu đều cấm dục, nàng ta hoàn toàn kh hiểu Một kiềm chế d.ụ.c vọng hoan ái của bản thân bao nhiêu khó khăn và gian khổ chứ? Tăng nhân này tuấn tú như vậy, chắc hẳn nhiều nữ t.ử si mê, bị y thu hút như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Phiên tăng kia vội vàng xua tay: “Kh được, kh được, nàng đừng thừa dịp nói chuyện vào lúc này để rước họa cho ta.” ta thoáng qua Vô Âm, bu tay đang ôm hai cô nương ra, chắp tay trước n.g.ự.c với Vô Âm: “Thánh tăng đến từ đâu?” Dù ta cũng đã nhiều năm tu hành, khác với những mị tu thích vào vẻ ngoài này.
ta Vô Âm, th một luồng Phật quang lượn lờ ngoài thân, như một cánh hoa Mặc dù tr giống như thiên nữ rải hoa, Phật liên nở rộ nhưng kh bị dính vào thân thể. Vừa đã biết là một vị Phật tu tu vi cao, kh nên lỗ mãng.
Về vị cô nương ở bên cạnh y... Phiên tăng kia vốn đang tu luyện Thiên Nhãn, lúc ta sử dụng Thiên Nhãn để tiểu cô nương kia, thì chỉ cảm th Thiên Nhãn mà ta vất vả tu luyện suýt chút nữa đã bị rặng mây đỏ cao vạn trượng che mù.
Phúc vận này, đây là lần đầu tiên ta được th sau nhiều năm như vậy. Nếu thường thể song tu với nàng, vậy thì đó là phúc quang chiếu rọi, thuận buồm xuôi gió.
Vô Âm th ta như vậy thì cũng đáp lễ: “Chuyện nhỏ thôi.”
Nói xong thì hơi tiến về phía trước một bước, che c cho Ôn Ninh ở phía sau.
Phiên tăng:........
Chà, đó chính là nguyên do tại ta lại nói “đừng rước họa cho ta”.
chủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-99-2.html.]
Ôn Ninh hoànt oàn kh chú ý tới động tĩnh nhỏ này của Vô Âm, lạc đà cúi đầu c.ắ.n một góc khăn che đầu của nàng, nhai tới nhai lui ở trong miệng, tiểu cô nương vội vàng đưa tay giật l tầm màn che khỏi miệng của lạc đà.
“Vậy chúc Thánh tăng thuận buồm xuôi gió.” Phiên tăng cúi đầu cáo biệt, kéo hai mị tu quay tiếp tục đường của về phía sân trong được trang trí những cây cột màu đỏ ở bên cạnh.
“Được trang trí bằng những cây cột màu đỏ là viện Phong Trần, đừng vào đó.” Vô Âm nói.
Ôn Ninh niệm Địch Trần chú lên chiếc khăn che đầu, nghe Vô Âm nói như vậy thì vội vàng gật đầu: “Vậy chúng ta sẽ ở đâu?”
Vô Âm xung qu, dẫn lạc đà về hướng một sạp hàng nhỏ bày đèn lồng chạm khắc: “Ở đây.”
Lúc này Ôn Ninh đã hiểu, nơi những đèn lồng được chạm khắc chính là khách ếm.
Vô Âm đặt một phòng hảo hạng trong khách ếm, thoải mái ở cùng với Ôn Ninh, lẽ cũng đã gặp chuyện này quá nhiều lần nên chủ quán chiếc mũi cáo mắt xám kia kh hề ngạc nhiên chút nào.
Ôn Ninh:......
Vô Âm gửi một bái đến vương thất của Nam Thác, ngày mai mới hồi âm, từ khi trở về y vẫn chưa rời khỏi phòng, đã ba bốn ngày y chưa tắm t.h.u.ố.c để áp chế Hoan Tình cổ, hôm nay nhất định tắm rửa mới được.
Ôn Ninh vốn đang ngồi trên giường ăn bánh Hồ, quay đầu lại th Vô Âm đang l thùng tắm Huyền Dương Mộc (từng là) của nàng từ trong túi trữ vật ra, sau đó đổ đầy nước nóng vào bên trong, thả một viên t.h.u.ố.c vào trong đó.
“Đường đột .” Y nói với Ôn Ninh.
Thật sự kh thể mang thùng tắm t.h.u.ố.c ra bên ngoài được, y chỉ thể làm như vậy.
Vô Âm buộc dây thừng ở hai bên phòng khách, sau đó treo rèm lên ngắn cách thùng tắm với giường, chặn tầm của tiểu cô nương lại.
Ôn Ninh:.......
Nàng xin thề, nàng tuyệt đối kh rình trộm, thật sự!
Vì vậy, để chứng minh nàng kh hề muốn một chút nào, nàng đã cầm chiếc gối ở bên cạnh qua, bịt chặt mắt của lại.
Sau đó lại nghe th bên kia mãi vẫn chưa động tĩnh gì, trong lòng thật sự th ngứa ngáy, nhịn kh được mà dời chiếc gối sang một chút.
Nhưng chỉ th chiếc rèm đã được che kín, ngay cả cái bóng cũng kh thể th.
Ôn Ninh lên tiếng hỏi: “Phật tử?”
“Ta đây.” Phía bên kia rèm tiếng trả lời.
Ôn Ninh lập tức yên tâm: “Ta ngủ trước đây.” Nàng nằm xuống, nằm trên chiếc giường tròn chất đầy gối.
Vô Âm:..........
Sau khi xác định Ôn Ninh đang ngủ thì y mới đứng dậy khỏi thùng tắm, mặc tăng bào vào thu rèm lại.
Y bước tới mép giường, tiểu cô nương đưa lưng về phía y đang ngủ ngon lành thì vươn tay ra, lướt mu bàn tay trên má của nàng, nhưng cuối cùng vẫn kh chạm vào.
Đây kh là lúc để làm chuyện này.
Y sẽ kh làm chuyện lén lút.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.