[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 104:
“Kh , t.h.ả.m bay thể đưa các ngươi đến thành quốc gần nhất, sau đó các ngươi thể thuê một chiếc phi thuyền...” Tuệ Thiền chột dạ sờ mũi.
“Kh t.h.ả.m bay của ngài chỉ thể chở được ba thôi ?” Ôn Ninh nói.
“Ngược lại với ta thì kh thành vấn đề,” Vô Sầu nói: “Ta, sư và sư ệt thể ngồi trên pháp khí phi hành của , đợi đến Phật quốc gần nhất thì thuê một chiếc phi thuyền để quay về Từ Tể tự.”
Ôn Ninh gật đầu: “Nhưng thành quốc gần nhất, kh là Nam Thác quốc ? Chúng ta vừa mới trốn ra khỏi Nam Thác quốc, nếu gặp ma tu của Nam Thác quốc. Kh hành tung sẽ bị bại lộ ?” Mặc dù hiện tại Vô Âm kh sợ Liễu Duyên về mặt tu vi, hơn nữa nàng cũng tin Vô Âm sẽ kh thua Liễu Duyên, nhưng hiện tại bọn họ ở ngoài sáng, Liễu Duyên ở trong tối, chỉ sợ bọn họ sẽ dùng một số âm mưu quỷ kế gì đó khó mà phòng bị.
Tuệ Thiền trầm mặc.
Trong lúc bọn họ trầm mặc, lại nghe th tiếng ai đó hét lên từ cồn cát bên kia: “Chủ nhân của ốc đảo bên kia ở đó kh?”
Tuệ Thiền ngẩng đầu lên, lại th một thương nhân đội khăn trùm đầu, mặc trang phục Tây Vực ở trên cồn cát, bên cạnh một con lạc đà, nọ nói: “Bọn ta qua đây, muốn uống nước ở đây, gia chủ cho phép kh?”
Trong sa mạc, hầu như ốc đảo cũng chủ, xung qu ốc đảo nhỏ này chỉ một chiếc lều nhỏ, hiển nhiên chủ nhân của chiếc lều này chính là chủ nhân ốc đảo đội thương nhân sẽ dùng vàng trắng, linh thạch để đổi l nước và cho lạc đà uống.
Tuệ Thiền đã gặp những đội thương nhân như vậy nhiều lần , lần nào cũng kh l tiền, chỉ gật đầu trả lời: “ thể.”
Thương nhân kia nghe th ta đã cho phép, thì quay đầu gọi bằng hữu của : “Chủ nhân đã cho phép, xuống đây .”
Lập tức th mất con lạc đà đang chở hàng hóa trên lưng và thương nhân đồng hành từ trên cồn cát xuống Những thứ các còn tạm, chỉ lá cờ ký tự “Đàm” nổi bật kia khiến mắt Ôn Ninh sáng lên.
Nàng vươn tay ra kéo tay áo của Vô Âm: “Là thương đội của Đàm lão tổ.”
Cờ chữ “Đàm” trải rộng khắp Trung Châu và Tây Vực, hai phái hắc bạch đều nể mặt vài phần.
Vô Âm nghiêng đầu nàng.
“Kh Đàm bá bá đã l nhiều vàng, linh thạch và ngọc quý từ chỗ của ta ?” Ôn Ninh vỗ tay: “Ta mượn thương đội của , trốn ở bên trong cùng quay về Trung Châu, kh được ?”
Vô Âm:.............
Y hiểu đạo lý này, nhưng lại gọi Đàm lão tổ là “Bá bá” ?
Ôn Ninh tiến lên phía trước, đàm phán với dẫn đầu thương đội, Vô Âm phía sau từ xa, chút dở khóc dở cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-104-2.html.]
Tiểu cô nương này của y, thì ra cũng sẽ biết m trò khôn vặt này.
Đáng yêu thật sự.
“Kh ta nói , tiểu cô nương này thật đúng là phúc.” Tuệ Thiền Ôn Ninh đang đàm phán với đứng đầu thương đội, nhớ tới ngày đó trong hội đấu giá, nàng trời xui đất khiến bán đấu giá tượng xá lợi Phật bằng đá.
“Đó là chuyện đương nhiên.” Vô Âm cười nói, trong lời nói ẩn chứa sự tự hào kh thể giải thích được khiến ta cảm th ê răng: “Với tính tính của như vậy, đương nhiên sẽ được Thiên Đạo thiên vị.”
Tuệ Thiền:........
Mẹ nó, ta sẽ kh bảo giờ mở miệng nữa, một khi mở miệng lập tức bị nhét đầy cẩu lương.
Đám tiểu bối các ngươi bị vậy, lại chua như vậy chứ.
Ôn Ninh xoay cười khúc khích chạy tới, vừa chạy vừa nói: “Phật tử, Vô Sầu đại sư, tiền bối, Minh Triệt đại sư, bọn họ đồng ý đưa chúng ta cùng một đoạn tới Hi Bà quốc, nếu chúng ta thuê phi thuyền chữ Đàm lên cờ thì thể về thẳng Từ Tể tự !”
Vô Âm gật đầu mỉm cười.
lẽ là bởi vì kh ai ngờ rằng vận khí của Ôn Ninh lại tốt như vậy, trở về Trung Châu còn thể gặp được thương đội của Đàm gia, đoạn đường này sẽ bình yên, kh chuyện gì xảy ra, ngoại trừ Tuệ Thiền đến Nam Thác quốc trước, bốn còn lại, bao gồm cả Ôn Ninh theo thương đội đến Hi Bà quốc an toàn Ôn Ninh vẫn chưa quên rượu Thiên Hương Ngọc mà Tuệ Thiền đã từng nhắc tới, nên tiện đường mua một ít mang lên phi thuyền, sau đó ngồi vững vàng trên phi thuyền trở về Từ Tể tự.
Sau đó phát hiện.
Từ Tể tự nổ tung .
Về phần tại lại nổ tung... thì Ôn Ninh tới Phiền thành mới biết, chuyện nàng và Vô Âm mất tích, đã d lên một con sóng dữ cho các đại môn phái ở Trung Châu, mặc dù hiện tại Ôn Hiệp chưa tìm tới Từ Tể tự, nhưng Từ Tể tự tự biết đuối lý, lại vừa lo lắng Liễu Duyên tìm tới cửa, vừa muốn phái tìm Ôn Ninh Vô Âm cũng kh quan trọng, tìm được đệ t.ử của Ôn lão tổ trước đã.
Dù , mặc dù vị này hay nói đạo lý, nhưng cũng kh sống đạo lý như vậy, nhất là khi liên quan đến sự an nguy của đệ t.ử nhà .
Cho nên, khi Ôn Ninh và Vô Âm xuất hiện trước sơn môn Từ Tể tự, đám đầu trọc của Từ Tể tự như là thế vị cứu tinh, lập tức lao đến trước mặt Ôn Ninh.
“Ôn thí chủ, thí chủ kh là quá tốt !” Liễu Phàm khóc rống.
Vô Âm bị sư thúc đẩy sang một bên, hoàn hoàn kh đếm xỉa đến:......
Y... kh hề bị ghét bỏ, đúng kh?
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.