Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ

Chương 37:

Chương trước Chương sau

Ôn Ninh chưa từng nghĩ tới, vị hòa thượng trước mặt vẻ kh nhiễm bụi trần này lại liên quan đến thứ như là “phi vũ”, tựa như nàng chưa từng nghĩ tới thức ăn chay mà nam nhân này nấu lại ngon đến thế.

Thế nhưng, vậy mà nàng lại một cơ hội như vậy, thể tận mắt th Vô Âm nhảy phi vũ như lúc này Nếu nói trước lúc Vô Âm bắt đầu nhảy, nàng vẫn còn một chút ấn tượng cứng nhắc với ệu nhảy phi vũ ở kiếp trước, cho rằng ệu nhảy này chỉ dành cho những dáng thướt tha, eo thon tú hạng, dung mạo ưa thì mới thể nhảy được mà thôi. Nhưng một đoạn nhảy phi vũ ngắn tiếp theo đây đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Ôn Ninh.

Tịch dương vàng tan, sắc vàng chiếu rọi xuống hết thảy mọi vật trên thế gian Rõ ràng là một khoảng đất trống phía trước nhà tr nhỏ, nhưng một khắc Vô Âm xoay những b hoa và chiếc lá kia, lại như là bão cát của sa mạc lớn đang thổi qua.

Ôn Ninh vẫn luôn cho rằng phi vũ khoan khoái và quyến rũ, nhưng một khắc Vô Âm vươn tay ra kia, thứ đập vào mắt nàng kh là bất kỳ loại cảm giác nào mà nàng đã tưởng tượng. Nàng cho rằng hết thảy những thứ này hẳn là đẹp Đương nhiên là đẹp, chỉ là kh đẹp như trong tưởng tượng của nàng, thậm chí tiểu cô nương còn kh muốn thừa nhận rằng lúc đầu nàng đã thật sự muốn cười, Vô Âm đứng ở đó, y chỉ mặc một chiếc tăng bào bình thường, nhưng thần sắc trong lúc giơ tay đó lại đột nhiên chút khẩn trương.

Cái gọi là tướng pháp trang nghiêm, từ bi túc mục, đại khái chính là như vậy.

Một cái xoay , một cái vươn tay, một cái quay vòng, đều là chuyển động theo bản năng, dung hợp từ trong máu, khắc vào trong xương một cách thành kính. Ôn Ninh ra được Phật t.ử đang nhân d nhảy múa mà đắm chìm vào việc cung phụng, nhưng y kh hề cười, trên mặt cũng kh hề một chút ý cười nào.

Kh vui kh sầu, tự do, thoải mái.

Phi Thiên kh cười.

Mãi cho đến khi Vô Âm thu về động tác tay cuối cùng, chắp tay tạo thành chữ thập, tiểu cô nương vẫn còn ngơ ngác y. Sau đó Vô Âm chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt đào hoa kia kh hề d.ụ.c vọng, kh vui kh sầu, chỉ một chút màu đỏ tươi còn vương nơi đuôi mắt. Ánh mắt của Vô Âm chạm tiểu cô nương, Ôn Ninh vẫn đang y, chăm chú đến nỗi nước mắt lưng tròng.

“Ôn thí chủ?” Vô Âm lên tiếng, “Thí chủ...” Y nhíu mày.

“A?” Ôn Ninh nâng tay xoa má, “À" Lúc này nàng mới ý thức được thế mà lại thể rơi nước mắt, liền vội vàng xoay l tay áo lau mặt, “Phật t.ử kh được .”

Vô Âm ngoan ngoãn quay đầu, nhắm hai mắt lại.

“Ta, ta kh vì cảm th kh học được nên mới...” Tiểu cô nương lẩm bẩm một câu, lại hoang mang lắc đầu, “Lạ quá, vậy chứ? Rõ ràng Phật t.ử nhảy đẹp như thế mà.”

lẽ Ôn thí chủ chút cảm ngộ với ệu nhảy này .” Vô Âm mỉm cười nói, “Ôn thí chủ kh cần lo lắng việc sẽ kh học được, ệu nhảy của Vô Âm phù hợp với các nhà sư. Nếu Ôn thí chủ muốn học, Vô Âm sẽ soạn một ệu nhảy khác thích hợp với Ôn thí chủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-37-1.html.]

Vô Âm l cổ tay lau hai má và khóe mắt, hoàn toàn lau khô giọt nước mắt khó hiểu kia , “Vậy làm phiền Phật t.ử chỉ giáo.”

Vô Âm nàng chăm chú một hồi, sau đó gật đầu, “ tốt.”

Hai ngày đầu sau đó, Ôn Ninh liền hối hận đến x cả ruột.

Kh lý nào khác ngoài cách dạy của Phật tử, nghiêm khắc.

Thật sự là nghiêm khắc!

“Cánh tay, nâng cao lên một chút.” Bàn tay của Vô Âm đặt dưới cánh tay của Ôn Ninh, hơi đỡ một chút, nhưng cũng kh thật sự chạm vào cánh tay của tiểu cô nương. Ôn Ninh lại đột nhiên run lên, suýt chút nữa thì bật cười.

Vô Âm:....

“Nghiêm túc .” Y bất đắc dĩ nói.

Tiểu cô nương mím chặt môi, với tay khom lưng nhặt hoa, Vô Âm liền đưa tay ra, cuối cùng vẫn ngừng lại cách vòng eo của nàng một khoảng cách ngắn, “Thắt lưng thấp xuống một chút.” Vô Âm thở dài.

Tiểu cô nương đã nỗ lực chăm chỉ, nhưng dường như nàng thật sự kh là khúc gỗ.

Điều này thể liên quan đến việc từ trước đến giờ nàng kh biết nhảy, tay chân kh được cân bằng, nhưng ều đó kh quan trọng, chỉ cần cho nàng chút thời gian để nghỉ ngơi “Cho chút thời gian” này là ám chỉ mỗi ngày chạy tới đ.á.n.h thức tiểu cô nương vào giờ dần, sau đó kéo nàng đứng dậy để luyện tập, tuyệt đối kh để nàng nằm ỳ ở trên giường Tuy rằng cái này là tiểu cô nương tự yêu cầu, nhưng cho dù là như vậy thì Ôn Ninh vẫn nhịn kh được mà oán trách cách dạy của Phật t.ử thật sự là quá mức nghiêm khắc .

Tuy là y chưa bao giờ trừng phạt về mặt thể xác, cho dù là lúc nhảy sai, thắt lưng kh đủ thấp hay tay chưa tới thì cũng chỉ là đỡ một chút mà thôi, nhưng Ôn Ninh vẫn luôn thể cảm nhận được sự kỹ lưỡng của y.

Đó chính là hào quang của học thần, vị học thần cái gì cũng biết đã cẩn thận tỉ mỉ bổ túc cho học tra.

Ôn Ninh tự cảm th hổ thẹn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...