Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ

Chương 59:

Chương trước Chương sau

Ôn Ninh cầm bánh hoa sen đến từng phong, cuối cùng mới đến đại ện của Ôn Hiệp. Lúc nàng vào trong thì th Ôn Hiệp đang dựa trên tháp quý phi vào một tờ gi viết thư, hai chữ “thư mời” lớn được viết bằng chữ vàng rồng bay phượng múa, khoa trương và xa hoa như vậy, đương nhiên là bút tích của Đàm lão tổ . Ôn Hiệp khẽ nhíu mày, th Ôn Ninh vào thì cười vẫy tay, “Ninh Nhi, lại đây.”

Ôn Ninh cầm lồng thức ăn ngồi xuống bên cạnh Ôn Hiệp, Ôn Hiệp nửa nằm nửa ngồi chống lên, mở lồng thức ăn ra, “Yo, Phật liên của Tri Vị Điện?” Trong lồng thức ăn kia chỉ còn lại hai chiếc bánh hoa sen cuối cùng, Ôn Hiệp vươn tay cầm một chiếc lên, “Đây là đồ Tri Vi Điện mang cúng Phật, chỉ hòa thượng của Từ Tể tự mới , Vô Âm mang đến cho con?”

Ôn Ninh gật đầu: “Là Phật t.ử cho con.” Dọc đường nàng ngửi th hương thơm ngọt mà kh ng của Phật liên, giống như mùi hương thoảng lên nơi chóp mũi, một bụng háu ăn đã sớm kh nhịn được nữa .

Ôn Hiệp ngắt từng cánh hoa Phật liên, cánh hoa kia trong suốt long l, dường như đặt dưới ánh đèn thể lộ từng sợi kim tuyến, nàng ta thuận tay ném cánh hoa vào trong miệng, “Đừng thất thần nữa, con cũng nếm thử .”

Ôn Ninh gật đầu, học theo dáng vẻ của Ôn Hiệp ngắt cánh hoa xuống, sờ vào Phật liên này cảm giác mềm mại giống như cánh hoa tươi, hương thơm lưu lại nơi đầu ngón tay, chút lạnh nơi đầu lưỡi, vị kia mang theo một tia thoang thoảng hương sen, lại ngọt ngào mềm dẻo quyện với quả hồng chín, mùi vị tinh tế như bột củ sen thượng hạng, hương vị lăn tăn giữa môi và răng.

“Ân, ngon quá.” Tiểu cô nương híp mắt.

Ngon như vậy, nàng kh nỡ ăn hết.

“Phật liên của Tri Vị Điện chính là cống vật sở trường của bọn họ.” Ôn Hiệp đưa thư mời cho Ôn Ninh, “Xem cái này .” Sau đó th tiểu cô nương chằm chằm vào cánh hoa sen thứ hai, vẻ mặt vừa muốn ăn lại vừa kh nỡ ăn thì thở dài, “Ôi, từ khi nào mà con chỉ chút tiền đồ này thôi vậy...” Nàng ta đặt thư mời lên trên đùi của tiểu cô nương, sau đó giật l Phật liên trong tay của nàng, c.ắ.n một miếng.

Ôn Ninh:.......

Ôn Ninh: ????

Ôn Ninh: !!!!!

Tiểu cô nương: “Sư phụ aaaa QAQ”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-59-1.html.]

“Con xem, vi sư giúp con ăn, kh là kh cần rối rắm nữa hay .” Ôn Hiệp lau miệng, vô cùng hài lòng.

Sư phụ, cái xấu xa này! Đồ gà tiểu học! Đồ xấu xa!

Ôn Ninh sụt sịt, sau đó dùng hết sự tuyệt vọng để mở bức thư mời ở trên đùi ra, bên trên quả nhiên là bút tích của Đàm lão tổ, nói rằng gã đã phát hiện ra một bí cảnh tự nhiên ở gần Lao Sơn. Rốt cuộc bên trong pháp bảo thiên tài gì còn chưa biết, muốn mời một số tu sĩ tu vi trên Nguyên kỳ để cùng nhau tiến vào thăm dò.

“Sư phụ, lại cho con xem cái này?” Ôn Ninh ngẩng đầu lên, “Kh Đàm lão tổ mời sư phụ ?”

“Con biết bao nhiêu loại bí cảnh?” Ôn Hiệp nhấp một ngụm trà cỏ Tuân, hỏi ngược lại Ôn Ninh.

“Con chỉ biết ba loại, một loại là bí cảnh của cường giả thượng cổ để lại, bên trong pháp bảo, bí tịch, bảo vật trời sinh...v...v mà đó thu được. Còn một loại nữa là tiểu thiên địa do t môn tự mở ra dùng để tu luyện, loại kh gian này từ Phân Thần kỳ trở lên là thể tạo được, hơn nữa cũng kh được ổn định cho lắm... Loại cuối cùng, chính là bí cảnh tự nhiên được nhắc đến trong thư của sư phụ, loại bí cảnh này nguy hiểm và quỷ dị nhất, thỉnh thoảng lại xuất hiện ở một số nơi linh khí dồi dào.” Trong sách cũng từng nhắc tới “bí cảnh tự nhiên” này một lần, nói rằng bí cảnh tự nhiên này là một mảnh kh hoàn chỉnh, chưa kịp trở thành một thế giới hoàn chỉnh, dưới sự gia tăng của Thiên đạo, dung nhập với Tu Chân Giới để trở nên hoàn chỉnh, trong loại bí cảnh này dễ xuất hiện các loại mãnh thú, linh vật và kỳ trân dị bảo mà ở thế giới bên ngoài đã tuyệt chủng.

Hơn nữa, những bí cảnh như vậy thường kh giới hạn tu vi, ai cũng thể vào, lần này Đàm lão tổ phát hiện ra bí cảnh kia... Liệu chính là bí cảnh tự nhiên trong nguyên tác mà Khâu Uyển Uyển và vị nam nhân kh biết là số m đã gặp nhau kia kh?

thì... Ôn Ninh cũng khôg nhớ rõ rốt cuộc bí cảnh kia là ở Lao Sơn hay là ở ngọn núi nào ở gần đó.

Nàng chỉ nhớ tiếng bánh xe đập vào nhau gào rít mà thôi.

Hơn nữa bởi vì thịt ở hậu kỳ mà tác giả càng hầm, thì miêu tả càng kém sáng tạo và tinh tế, cũng thể là do tầm mắt của Ôn Ninh cao nên nàng liền... vỗ béo cuốn sách này.

Cứ tiếp tục vỗ béo như vậy, cuối cùng liền quên mất.

Cho nên, nghiêm túc mà nói, nàng chỉ xem đến đoạn Khâu Uyển Uyên và vị hậu cung thứ mười hai hoàng kim của nàng ta chuẩn bị thảo phạt Vô Âm đã bị nhập ma. Còn phần sau... phần sau nàng kh xem nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...