Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ

Chương 60:

Chương trước Chương sau

Bốn ngôi chùa này, Chiêu Uyển tự và Già Lam tự tu cùng một phương pháp, Bạch Long tự và Từ Tể tự tu cùng một phương pháp, mặc dù Từ Hàng am ở bên cạnh cũng tu cùng một phương pháp với hai ngôi chùa sau nhưng Bạch thiền sư của Từ Hàng am cảm th đám nam nhân này quá ấu trĩ, nên đã từ chối tham gia vào đại hội tr luận ngẫu hứng này.

Sống m trăm năm vẫn còn ấu trĩ như vậy chứ.

Những phi thuyền ở đây, cái là do Đàm lão tổ mời đến, một số cái là kh mời mà đến Nếu kh mời mà đến nhưng lại muốn tiến vào cửa của bí cảnh tự nhiên do Đàm lão tổ nắm giữ, thì đưa cho Đàm lão tổ một lượng linh thạch nhất định để đổi l phiếu vào cửa. Ví dụ như những phi thuyền của Chiêu Uyển tự và Già Lam tự này.

lẽ là bởi vì cùng là bốn ngôi chùa trên thiên hạ, nhưng lại bị đối xử khác biệt, lại kh dám oán giận Đàm lão tổ nên bọn họ mới oán giận Bạch Long tự và Từ Tể tự.

Vấn đề là, Bạch Long tự cũng kh được mời, Đàm lão tổ chỉ mời Từ Tể tự mà thôi. Nhưng Liễu Trần bế quan nên chỉ Liễu Phàm dẫn theo một số đệ t.ử ở Tiểu Thừa kỳ và Kim Thân kỳ đến, kh nghĩ tới nửa đường gặp Chiêu Uyển tự, đối phương lại chủ động bắt lỗi, hai bên liền trở mặt kh ai nhường ai.

Để bọn họ ầm ĩ như vậy thì thể ầm ĩ đến cả tháng kh ngủ cũng được.

Đàm lão tổ cảm th kh thể tiếp tục như vậy nữa, vì vậy gã đã lái phi thuyền tới bên cạnh hai miếu hòa thượng kia, “Các vị đại sư nghe ta nói trước đã, kh bằng cho Đàm mỗ ta một chút mặt mũi , nếu chư vị muốn mở Pháp hội, thì chờ sau khi cuộc thăm dò bí cảnh kết thúc, Đàm mỗ sẵn lòng cung cấp cho các vị một nơi để tr luận thỏa thích. Chỉ là hiện giờ cổng vào của bí cảnh sắp được mở ra , chư vị vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt đã, tiết kiệm chúc tinh lực ?”

Nếu Đàm lão tổ đã lên tiếng như vậy thì hai bên đương nhiên sẽ giữ thể diện, Liễu Phàm chắp tay trước ngực, “Đàm lão tổ nói đúng.”

Ôn Ninh dựa vào mép phi thuyền, hòa thượng ở hai bên, “Liễu Phàm đại sư, Vô Âm pháp sư đâu ?” Nàng cuộn hai tay hành lễ, hỏi Từ Tể tự ở bên kia.

“A di đà Phật, Vô Âm đang nghỉ ngơi ở trong khoang, nếu Ôn thí chủ muốn gặp y thì lão nạp sẽ gọi y ra đây.”

“Kh kh, Liễu Phàm đại sư, ngài cứ để ngài nghỉ ngơi cho tốt .” Ôn Ninh lắc đầu như trống lắc.

“Tiểu thí chủ nói .” Liễu Phàm gật đầu đồng ý, liếc về hướng khoang trong.

Vô Âm ở bên trong tĩnh tọa nhập định, vừa bọn họ tr luận với tăng nhân của Chiêu Uyển tự nhưng cũng kh thể đ.á.n.h thức y từ trong trạng thái nhập định tỉnh lại bình thường loại tình huống này, đối với Phật tu mà nói thì chính là tu vi tồn đọng đến một trình độ nhất định, lại bởi vì một số nguyên nhân khách quan nên kh thích hợp để đột phá cảnh giới.

Tu vi của Vô Âm đã đạt tới cảnh giới Tiểu Thừa kỳ, nhưng y lại bị trúng cổ độc kỳ lạ, nên giờ khắc này kh thích hợp ở cảnh giới Tiểu Thừa kỳ nữa, bằng kh một khi xảy ra chuyện rắc rối thì khả năng ngã xuống hoặc là nhập ma ngay tại chỗ.

“Kh cần đâu.”

Ánh mắt của Liễu Phàm thể ra được, đúng lúc th một chiếc áo bào trắng, Vô Âm trong bộ tam y trắng thuần khiết vén tấm màn trúc của khoang lên bước ra. Y trời sinh đã ưa , lại thêm gió nhẹ thổi trên phi thuyền, một thân thuần khiết kh chút bụi bặm, càng lộ vẻ kh bao nhiêu khói lửa.

Liễu Phàm:.........

Kh chứ, sư ệt?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-60-1.html.]

Cuộc tr luận vừa cũng kh thể đ.á.n.h thức được y, tiểu thí chủ chỉ mới hỏi một câu mà y đã ra đây ?

Như đã biết Liễu Phàm đang suy nghĩ gì, Vô Âm chắp tay trước ngực, khẽ gật đầu nói: “Sư thúc, ở cuộc tr luận vừa con đã tỉnh , chỉ là cảm th các sư đệ đang nói tốt nên Vô Âm kh tiện ra làm xấu mặt mọi .”

Liễu Phàm:.......

Ồ, con nói thì chính là vậy , còn nữa tiểu t.ử ngươi lại biết ta đang suy nghĩ cái gì vậy?

Chẳng lẽ lão nạp là loại tiểu t.ử mới mọc tóc đều viết hết tâm tư lên trên mặt ?

Vô Âm chỉ cười mà kh nói.

Liễu Phàm:........

Cuộc sống kh dễ dàng, hòa thượng thở dài.

Ôn Ninh th y ra, liền vẫy tay với y, “Phật tử!”

Vô Âm rũ mắt hành lễ về phía trên chiếc phi thuyền, “Ôn thí chủ.”

Khâu Uyển Uyển rõ ràng là ở bên cạnh nhưng lại bị hai bên phớt lờ:......

Nàng ta hiểu chuyện đứng sang một bên, vô cùng ngoan ngoãn tỏ vẻ chính kh hề “làm hư” Ôn Ninh.

Đợi đến khi tất cả phi thuyền đều đã cập bến thì chỉ th bên ngoài bí cảnh càng thêm lộng lẫy, nhiều chưởng môn của các môn phái lớn đều đang thảo luận về những vấn đề liên quan đến việc thăm dò bí cảnh này ở trên chiếc thuyền hoa sen vàng hai tầng của Đàm lão tổ. Bởi vì đây là bí cảnh tự nhiên chưa từng ai đến chinh phục, cho nên một luồng ý kiến ngầm trong cuộc thảo luận này.

Ai cũng muốn l được thứ tốt, ai cũng muốn chiếm được lợi ích.

Mặc dù Ôn Ninh là thập đệ t.ử của Ôn Hiệp, nhưng tu vi của nàng lại kh đủ tư cách để tham gia vào cuộc thảo luận của các đại lão kia, vì vậy liền ngồi ở bên ngoài, tận hưởng làn gió xuân mát mẻ, phơi nắng dưới ánh mặt trời, ngồi cùng với Khâu Uyển Uyển ăn nắm tỷ của Tri Vị Điện. Vô Âm kh hòa hợp với các sư đệ nên đã qua đây tìm nàng.

“Bên trong nắm này nhất định là thịt.” Nắm tỷ này một thịt một chay, bề ngoài đều vẻ giống nhau, nước thịt bên trong đậm đà, c.ắ.n một miếng còn th thịt dai dai, kèm với bánh trứng đường nghiêng đầu quả là mỹ vị trần gian. Thật kh may, Ôn Ninh và Khâu Uyển Uyển đều thích ăn thịt nhưng kén ăn, hai tiểu cô nương đoán xem trong đó thịt và rau gì, đoán đúng thì được ăn nhân thịt còn đoán sai thì chỉ được ăn nhân chay mà thôi.

Mặc dù nhân chay cũng hoàn mỹ nhưng rốt cuộc nhân thịt vẫn là ngon nhất.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...