[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 61:
Nàng kh biết trong lời nói này của y thiên cơ gì, bất quá hẳn là chỉ mẫu t.ử bọn họ mới biết được, tiểu cô nương cũng kh tức giận mà vô cùng cao hứng gật đầu, “Ta biết .” Liền vén rèm lên ra ngoài.
Vô Âm cầm ngòi bút viết kinh Phật chấm một nét mực trên cuộn gi Tuyên trúc, thật lâu sau y mới cất bút, lại l một cuộn gi Tuyên trúc khác, bắt đầu viết kinh Địa Tạng lại từ đầu.
Phật t.ử Vô Âm, mười bốn tuổi đã cạo tóc quy y, mười lăm tuổi th thảo kinh văn, mười sáu tuổi tr luận với chúng tăng ở trên Pháp hội, ngộ tính tuyệt đối, miệng đầy hoa sen, hai mươi đã là Kim Thân kỳ, trước nay chưa từng .
Hiện giờ, ngay cả tĩnh tâm để đọc hết một quyển “kinh Địa Tạng” cũng kh khó.
Ôn Ninh lại quay trở lại boong thuyền, Bùi phu nhân th nàng ra thì trong mắt thoáng qua một tia mong đợi, hoặc như là để tránh bị thất vọng mà tránh ánh mắt của Ôn Ninh.
“Phật t.ử muốn ta nói...” Ôn Ninh suy nghĩ một chút, “Y nói ‘Y nghe th ’.”
Đầu tiên Ngân Bình ngây ra một lúc, sau đó nỗi u sầu chất chứa nhiều năm trong mắt của bà ta kia, cực kỳ giống như hồ nước thu thủy đang lên cao, hóa thành hai dòng nước mắt chảy ra ngoài.
“Đa tạ, đa tạ Ôn cô nương.” Bà ta bịt miệng và mũi của nhưng cũng kh ngăn được nước mắt chảy ra.
Khâu Uyển Uyển ở bên cạnh đứng kh được, cũng kh xong, liều mạng nháy mắt với Ôn ninh còn đang ngây .
Lúc này Ôn Ninh mới hoàn hồn, l khăn tay từ trong túi trữ vật ra đưa cho Bùi phu nhân.
“Bùi phu nhân, làm vậy? Ý của Phật t.ử là vậy?” Ôn Ninh nhỏ giọng hỏi.
Kh, kh nàng tò mò mật ngữ của mẫu t.ử Phật t.ử đâu! Tuyệt đối kh tò mò!
Bùi phu nhân chỉ lắc đầu, hiền từ Ôn Ninh.
Ôn Ninh chút xấu hổ gãi chóp mũi của , vừa muốn nói gì đó thì nghe th một giọng nam truyền đến từ kh trung: “A Bình, thân thể của nàng suy yếu, ta đã đáp ứng đưa nàng ra ngoài, nhưng nàng nên nghỉ ngơi trong phi thuyền của Bùi gia, lại lén ra đây ?”
Ôn Ninh ngẩng đầu, đúng lúc th Bùi gia chủ ngự kiếm đứng trên cao, chắp tay sau lưng xuống phi thuyền của Từ Tể tự.
Bùi Đoạn đưa mắt Ôn Ninh ở bên cạnh, kh đợi ta mở miệng, Ôn Ninh đã chào hỏi trước: “Bùi gia chủ.” Nàng là do Ôn Hiệp mang ra ngoài, nhất định cấp bậc lễ nghĩa với trửog bối, kh được làm mất mặt sư phụ.
Ngân Bình cúi : “Lang quân.” Bà ta vươn tay nắm l tay của Ôn Ninh, “Ta và Ôn cô nương chút duyên phận, hợp ý với nàng, thầm nghĩ nếu đã là đệ t.ử nhập phòng của Ôn lão tổ, ta lại kh duyên được gặp Ôn lão tổ, nên muốn nhờ Ôn cô nương bắt mạch, xem thử thân thể này của ta ều dưỡng như thế nào mới tốt, kh biết được kh?”
Bà ta nói lời này chỗ nào cũng thỏa đáng, Bùi Đoạn cũng gật đầu: “Chỉ cần Ôn cô nương kh chê phiền là được.” Ông ta liếc Ngân Bình, lại vào trong khoang từ xa, cuối cùng vẫn nói với thê t.ử của : “Nàng và Ôn cô nương về thuyền hoa kim liên trước , lát nữa ta sẽ phái phi toa đến đón nàng.” Nói xong, liền ngự kiếm bay .
Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng vẫn là phi thuyền của Từ Tể tự đã đưa Ôn Ninh trở lại thuyền hoa kim liên.
lẽ là bởi vì Bùi gia chủ đã nói gì đó với bà vú, nên kh đến làm phiền Ôn Ninh và Bùi phu nhân nữa. Về phần Khâu Uyển Uyển, con cá ướp muối này tự bay xung qu kh th nam nhân nên đã chuồn về khoang của mất .
Ôn Ninh bắt mạch cho Bùi phu nhân, phát hiện linh khí trong cơ thể của bà ta hỗn loạn, hơn nữa cơ thể suy nhược, suy nghĩ một chút cũng chỉ biết là bởi vì bà ta sinh Vô Âm ra nên mới bị tổn thương thân thể.
Hơn nữa còn tâm bệnh, nghiêm trọng hơn cả bệnh trên của bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-61-2.html.]
“Ta thể châm cứu cho bà ều dưỡng, nhưng tu vi của ta kh đủ, cần đến linh thảo hỗ trợ, cùng với x khói, kết hợp với uống t.h.u.ố.c giúp Bùi phu nhân ều dưỡng thân thể.” Ôn Ninh thu chiếc gối kê dùng để bắt mạch lại, “Còn làm phiền Bùi phu nhân cách ba ngày lại chỗ ta một lần, ta phối t.h.u.ố.c cho bà.”
Ngân Bình đương nhiên là kh từ chối.
Ôn Ninh suy nghĩ một chút: “Đúng lúc ở đây ta mang theo một chút d.ư.ợ.c liệu, thể đưa cho bà trước, bà chờ một chút.” Nói xong, nàng l hòm giữ đồ ở trong túi trữ vật ra ngay trước mặt Bùi phu nhân.
Bùi phu nhân:.......
Hòm giữ đồ kia mở ra, lại kéo dài thật dài.
Bùi phu nhân:......
“Mang theo chút d.ư.ợ.c liệu?”
Đây là mang toàn bộ tủ t.h.u.ố.c đến đây ?!
Nghĩ vậy, bà ta kh khỏi nở nụ cười đầu tiên.
Bùi phu nhân là một mỹ nhân hiếm th, bà kh cười thì đã khiến khác yêu thương như vậy , nếu như cười lên thì liền giống với Vô Âm lúc cười rộ lên, như là tuyết đọng dưới ánh dương trong ngày xuân, như cây bạch quả tung bay trong mùa thu.
Ôn Ninh phối t.h.u.ố.c còn cần chút thời gian, Bùi phu nhân chỉ ngồi ở đó, cô nương kém tuổi này một cách dịu dàng và hiền từ. Chờ một lúc lâu, liền kh nhịn được mà ngân nga một tiểu khúc.
Ôn Ninh đang cân gian huệ, nghe th bà ta hát thì chú ý một chút, đợi gói xong t.h.u.ố.c thì cầm gói t.h.u.ố.c tới bên cạnh Bùi phu nhân, nàng liền cười nói: “Hát hay.”
Bùi phu nhân được khen cũng kh hề đỏ mặt, chỉ dịu dàng cười, “Nếu cô nương thích thì ta dạy cho cô, thế nào?”
Ôn Ninh gật đầu: “Được, chỉ là ngũ âm của ta kh được đầy đủ, Bùi phu nhân đừng chê cười nha.”
Ngân Bình chỉ cười.
Ôn Ninh:......
Haizz, mẫu t.ử này vậy chứ, hai đều thích cười mà kh nói gì.
Sau khi tiễn Bùi phu nhân thì liền nghênh đón sư phụ quay lại, Ôn Ninh biết được từ miệng của Ôn HiệpBí cảnh ngày đó, khả năng sẽ được mở ra sau hai ngày nữa.
Thời gian hai ngày, nói dài cũng kh dài lắm, nói ngắn cũng kh ngắn, cũng khá khó để vượt qua.
Cho nên, Đàm lão tổ thích kiếm tiền cũng biết cách để kiếm tiền, đã tổ chức đại hội cá cược linh bảo tại quảng trường nơi các phi thuyền đang đậu.
Ôn Ninh:......
Chỉ hể nói, kh hổ là Đàm lão tổ.
này chính là vì mục đích kiếm tiền mà tới nên mới dựa vào mánh lưới của bí cảnh tự nhiên để dụ nhiều tu sĩ như vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.