[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 92:
Ôn Ninh cầm phương t.h.u.ố.c mới mà nàng và Linh Xu đã cùng nhau nghiên cứu ra tới phòng luyện đan để Ôn Hiệp xem qua. Trong phòng luyện đan kín kh kẽ hở, Ôn Hiệp vốn đang ngồi ở một bên sự biến hóa nhiệt độ của lò luyện đan, th Ôn Ninh bước vào cũng kh để ý mà chỉ vươn tay ra hiệu cho nàng chờ ở bên ngoài. Ôn Ninh đương nhiên sẽ kh qu rầy sư phụ, chỉ ngoan ngoãn ở bên ngoài phòng luyện đan để chờ Ôn Hiệp.
Khoảng nửa c giờ sau, Ôn Hiệp ra từ phòng luyện đan, đóng của phòng luyện đan lại, hạ cấm chế Phòng luyện đan của Tân Nguyệt t được khoét rỗng từ một khối đá mài tinh luyện lớn, thể nói là kiên cố, kín kh kẽ hở, nhiều kỳ trân dị bảo vô cùng quý giá đều được đặt trong đó để luyện chế đan dược, ngay cả phòng luyện đan của Đan T cũng chưa chắc đã an toàn bằng phòng luyện đan của Tân Nguyệt t.
Chỉ cần cửa ra vào được đóng kín thì khác đừng hòng bước vào phòng luyện đan.
Ôn Hiệp phủi bụi ở trên , ngồi xuống bàn trà ở bên cạnh, đưa tay về phía Ôn Ninh để l phương thuốc, sau khi xem xét kỹ lưỡng mới nói với nàng: “Phương t.h.u.ố.c này tốt cho việc ổn định, vài thảo d.ư.ợ.c an thần hơn Th Tâm Tán.” Nàng ta chỉ vào phương thuốc, một lát sau mới gật đầu nói: “Được.” Ôn Hiệp gấp đơn t.h.u.ố.c lại, ngẩng đầu Ôn Ninh: “Quỳ xuống.”
Ôn Ninh kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột của nàng ta, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống.
Ôn Hiệp cúi đầu nha đầu này ở trước mặt, năm đó lúc nàng ta đoạt được đứa trẻ này từ tay của những đó, nàng đến ba hồn kh ổn định, bảy phách lung lay. Năm đó nàng ta đã ôm đứa trẻ này trở về, vất vả lắm mới nuôi lớn được như thế này, nhưng cũng thật sự coi đứa trẻ một tay nàng ta nuôi nấng này (và Linh Xu) là tiểu nữ nhi của .
“Biết tại ta bảo con quỳ xuống kh?” Ôn Hiệp nói.
Ôn Ninh cúi đầu: “Vẫn xin sư phụ chỉ bảo.”
Ôn Hiệp nói: “Hôm đó ở trên phi thuyền, vì ngại Phật t.ử ở đó nên ta mới nói kh nặng kh nhẹ để con th suốt, bây giờ ở đây kh khác, hai thầy trò ta nên nói chuyện một chút về phương pháp dẫn cổ này.”
Ôn Ninh rụt cổ, c.ắ.n môi, đối mặt với Ôn Hiệp như một đứa trẻ mắc lỗi: “Sư phụ...”
“Đừng làm nũng với ta, ta đang tức giận đ.” Ôn Hiệp giơ khuỷu tay lên, tựa vào bàn trà, thiếu nữ đơn thuần đã mười tám tuổi này , mười tám năm thấm thoắt trôi qua, nàng từ một con chuột nhỏ hồn phách bị tổn thương đến mức sắc mặt tái x, trở thành dáng vẻ bây giờ, Ôn Hiệp lại một cảm giác phảng phất như cách m đời.
Ôn Ninh kh nói nữa.
Ôn Hiệp nàng: “Ninh Nhi, con nói cho ta biết, con ý với Vô Âm kh?”
Ôn Ninh đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo Ôn Hiệp, mãi một lúc sau mới như là bị nói trúng tim đen, vừa tủi thân vừa buồn bã, đôi mắt ửng hồng, bờ vai khẽ run.
Nàng kh nói, Ôn Hiệp nàng như là mẹ hiền từ đang đứa con gái phản nghịch của vậy.
Rốt cuộc Ôn Ninh kh cầm lòng được trước ánh mắt như vậy, nước mắt rơi xuống lã chã: “Sư phụ, đồ nhi vô dụng... Lần đầu tiên gặp y, con đồng cảm với y nên muốn dốc một phần sức lực cho y.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-92-1.html.]
“Sau này, con quý trọng phẩm chất cao thượng của y, nên nảy sinh thiện cảm.”
“Cho tới bây giờ, tháng rộng ngày dài, con đã tình cảm với y...”
“Nhưng y là Phật tử, là xuất gia.” Tiểu cô nương xiết chặt váy ở trên đùi: “Nếu y là một nam t.ử bình thường, con sẽ thương y mà kh cần kiêng nể gì cả, bày tỏ tấm lòng với y, nhưng y kh "
“Con kh dám nói, con kh dám nói.... Con sợ nếu y biết được, con sẽ giống như những nữ t.ử mà y gặp được ngày trước đều quấn quýt si mê y, từ đó cảm th chán ghét mà vứt bỏ con, kh muốn đối xử với con như trước nữa... Sư phụ, đồ nhi vô dụng, đồ nhi kh kiểm soát được trái tim của ...”
Tiểu cô nương nghẹn ngào xiết chặt tay, quỳ gối trước mặt trưởng bối mà nàng thể nói hết tiếng lòng, khóc đến mức kh thành tiếng, chỉ luôn miệng nói vô dụng.
Ôn Hiệp nàng, cuối cùng vẫn thở dài: “Thôi vậy, là lỗi của ta.” Nàng ta ngồi dậy, vươn tay ra khẽ xoa búi tóc của nàng: “Hiện tại vi sư vừa th hối hận vừa th may mắn Hối hận vì nu chiều con nhiều năm như vậy, thương con hồn phách kh được đầy đủ, kh tìm được tiền duyên, nên mới nuôi dạy con kh rành thế sự như vậy. May mắn vì nam nhân kia là Vô Âm, mà kh một nam nhân lòng dạ khó đoán nào khác.”
Ôn Ninh tựa đầu vào đầu gối của Ôn Hiệp: “Sư phụ...”
“Nhưng con kh muốn y phá giới, nên dùng phương pháp dẫn cổ, từng nghĩ tới vi sư và các sư , sư tỷ của con đã cực khổ nuôi dạy con mười tám năm, một khi con mất mạng, bọn ta sẽ thế nào kh? Sẽ hối hận, căm ghét bản thân vì lúc trước đã đồng ý thu nhận và chữa trị cho Vô Âm?” Ôn Hiệp xoa đầu của Ôn Ninh, xoa lại xoa, nhẹ nhàng vỗ: “Con à, thế gian này nhiều chuyện khó mà song toàn được, dù con cố gắng thế nào thì thể đến cuối cùng, cũng khó mà khiến cho mọi đều cảm th hài lòng...”
“Con biết, sư phụ, con biết....” Ôn Ninh khịt mũi, nước mắt vẫn kh ngừng chảy xuống, giọng nói vẫn nghẹn ngào: “Mặc dù nói Thủy Tinh thể thay thế t.h.u.ố.c dẫn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là trên lý thuyết, nếu muốn chắc c thì nhất định tiến hành thí nghiệm nhiều lần, nhưng giải d.ư.ợ.c của Hoan tình cổ này lại hiếm như vậy, chỉ một phần duy nhất, đồ nhi kh dũng khí dùng Thủy Tinh để đ.á.n.h cược một phen...”
“Nhưng con từng nghĩ tới, sau khi con làm như vậy, nếu y kh nhớ con, kh muốn con, kh th hổ thẹn với con, giải độc xong thì vui vẻ vứt bỏ con để tìm Phật đạo của y, vậy y làm còn thể là Vô Âm mà con mến mộ nữa?” Ôn Hiệp cúi đầu, vươn tay đặt vào sau gáy của Ôn Ninh.
Rốt cuộc tiểu đồ nhi của nàng ta cũng kh cầm lòng được nữa, nằm trên đùi của nàng ta mà khóc lớn: “Đồ nhi vô dụng...”
“Đồ nhi hận học nghệ kh thạo, hận kh làm được việc gì.... kh thể vẹn cả đôi đường, kh thể khiến mặt nước tĩnh lặng...”
Trên đời này, tại lại kh cách nào để vẹn toàn đôi bên.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.