[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 93:
Gió nhẹ thổi qua, khẽ lay động chiếc trâm trên búi tóc của Ôn Ninh, phát ra những âm th leng keng khó nghe, tiểu cô nương trợn tròn mắt khó tin, tăng nhân duỗi thẳng tay trước mặt này, hoặc như là đột nhiên ý thức được y vừa nói cái gì nên từ từ nhắm mắt lại, quay mặt .
Khuôn mặt y vốn đã trắng trẻo, lại kh tóc mai che tai nên nghiêng đầu sang một bên như vậy lại để lộ đôi tai hơi đỏ. Y một thói quen xấu, một khi cảm th th hơi hoảng loạn thì sẽ kh khỏi vuốt ve đồ vật ở trên tay, Niết bàn là pháp khí bản mạng của y, đương nhiên lúc nào cũng được quấn trên cổ tay của y.
Đáng thương cho tượng phật xá lợi kia, lúc này bị Vô Âm xoay qua xoay lại ở trong tay, ngay cả màu sắc cũng như bị keo dán bao phủ.
Ôn Ninh chớp mắt, đột nhiên đưa tay véo má của Khâu Uyển Uyển đứng bên cạnh.
“Kh đau,” Tiểu cô nương lẩm bẩm nói, “Thì ra là nằm mơ...” Nàng hoảng hốt nói.
Khâu Uyển Uyển:...........
Ngươi véo má của lão nương! Đương nhiên là ngươi kh th đau! Ta đau đây này!
Vì vậy Khâu Uyển Uyển bị véo má, lập tức biến thành con cua, dùng một tay véo má của Ôn Ninh, véo mạnh hai cái: “Đau kh?”
Ôn Ninh rưng rưng nước mắt: “Đau...”
Đau quá QAQ
“Là thật đó.” Khâu Uyển Uyển bu nàng ra, lắc hai chiếc “càng cua”: “Ngươi véo ta làm gì. Véo tên hòa thượng kia kìa!”
Ôn Ninh cúi đầu, kh dám Vô Âm.
“Khâu thí chủ, đừng bắt nạt Ôn thí chủ.” Vô Âm kh nỡ , nhẹ giọng ngăn cản hành vi đổ thêm dầu vào lửa của Khâu Uyển Uyển.
Kết quả lại tự chuốc l tai họa.
Khâu Uyển Uyển trợn tròn mắt: “Làm , tỏ tình thì dám gọi là A Ninh, xong thì gọi là Ôn thí chủ?” Nàng ta còn đang tức giận đây, lão hòa thượng này làm vậy. Nàng ta vốn muốn khuyên bảo tiểu , kết quả lại tới rừng mơ này, ai biết đúng lúc lão hòa thượng này lại đang nhập định ở đây, tốt , y đã nghe th hết .
Năng lực nhờ của lão hòa thượng này mạnh mẽ!
Vô Âm:........
Cao tăng của Từ Tể tự thở một hơi thật dài.
Ôn Ninh liếc trộm y một cái, chỉ cảm th mặt đỏ bừng, nhất thời cứng họng, vài lần muốn nói nhưng lại kh biết nên nói gì, một lúc sau mới thấp giọng nói như muỗi bay: “Phật tử.... ngài, tu vi của ngài...” Cuối cùng nàng cũng ngừng nói, nhân vật phản diện ở trong lòng kia bị một dòng nước xuân sâu thấm ướt, chìm trong nước, gần như kh thở được.
Vô Âm nàng, chỉ cúi đầu im lặng chờ.
Y luôn là yên tĩnh, kh thích nói nhiều, nhưng vừa lên tiếng đã thẳng vào ểm then chốt.
Như vừa .
Ôn Ninh ôm gấu trúc con mềm mại, kh được, trốn cũng kh xong, nhưng hai má lại đỏ bừng, kéo theo tai và đuôi l mày cũng nóng bừng, cuối cùng nàng chỉ thể im lặng nhấc gấu trúc con ở trong tay lên để che mặt .
Vô Âm đang chăm chú tiểu cô nương, thì một con gấu trúc từ từ xuất hiện trong tầm mắt của y, nghiêng đầu phát ra âm th xin thức ăn, cuối cùng che kín khuôn mặt của Ôn Ninh lại.
“Ách ách ách.” Gấu trúc con nói.
Vô Âm:........
“Phật tử,” Tiểu cô nương nhẹ giọng nói, “Ngài nói...” Tim của Ôn Ninh đập loạn xạ, hiện tại nàng cảm th nàng thể ngất luôn tại đây.
Vô Âm xiết chặt Niết Bàn ở trong tay, suy nghĩ lại, cuối cùng mới nói với Ôn Ninh: “Ta kh lừa .”
Ôn Ninh biết.
Nếu là mọi ngày thì những lời này là “ xuất gia kh nói dối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-93-1.html.]
Mà bây giờ y nói.
Là “ta kh lừa .”
Nàng đã biết .
Một giọt mật ngọt như hoa sen nở rộ trong lòng Ôn Ninh, nàng xấu hổ c.ắ.n môi, khóe mắt rõ ràng còn vương phiếm hồng vì vừa khóc, nhưng khóe miệng lại kh nhịn được mà khẽ nhếch lên.
Nàng hoảng đến mức nhét gấu trúc con ở trên tay vào lòng của Vô Âm, nhấc váy xoay bỏ chạy, trâm cài trên búi tóc cũng lay động theo, giống như trái tim của nàng lúc này vậy.
Đi được vài bước, tiểu cô nương quay đầu cười xinh đẹp, hoạt bát.
Nàng lại chạy lại đây.
Vô Âm tưởng nàng định nói gì với y nên nàng, trong đôi mắt như hồ nước lạnh vốn kh hề gợn sóng, bây giờ lại nổi lên một chút gợn sóng.
Ôn Ninh đưa tay ra, bế gấu trúc con lại sau đó nàng xoay bỏ chạy mà kh hề ngoảnh đầu lại.
Vô Âm:.......
??????
Y còn kh bằng một con gấu trúc con?
Khâu Uyển Uyển ở bên cạnh bị ép ăn cơm ch.ó đầy miệng:...........
Phi, cẩu nam nhân, làm ngươi thể so với gấu trúc con được chứ, đừng tự tin thái quá được kh! Chỉ là tiểu ngây thơ nên mới bị lão trà x như ngài thả thính đến mức chạy mất dạng thôi biết chưa!!
Mặc dù nói như vậy, nhưng Khâu Uyển Uyển cũng biết.
Cũng may là Vô Âm.
Với tính tình của Ôn Ninh, nếu gặp cặn bã bị ăn tươi nuốt sống thì e là t.h.ả.m .
Nghĩ tới đây, Khâu Uyển Uyển kh khỏi vuốt cằm bắt đầu đ.á.n.h giá hòa thượng ở trước mặt này Quả thật y đẹp, năm đó lúc Khâu Uyển Uyển ở Châu Khuyết Môn, cũng từng nghe các nữ tu trong t môn thảo luận về cái tên trong d sách đệ nhất “nam tu mọi muốn O trong Tu Chân Giới”, khi đó nàng ta còn đang nghĩ tên hòa thượng liên tục đứng đầu này rốt cuộc là nhân vật thế nào.
Hiện tại vừa đã th kh tầm thường.
Hàm lượng trà này thường kh thể so được.
“Khâu thí chủ, còn gì muốn chỉ giáo tiểu tăng ?” Vô Âm nói.
Khâu Uyển Uyển:..........
Kh, kh , ngài là trà x trong lành thoát tục, kh cần học cũng giỏi, kh th tự giác, khiến tiểu nữ tự ti.
“Ngài nghĩ kỹ chưa, tu vi của ngài thì ?” Nàng ta nhớ hình như Phật tu kh thể phá giới? Hơn nữa đây cũng là một trong những chuyện khiến Ôn Ninh lo lắng nhất, hiện tại tiểu được “ thích cũng thích ” khiến cho đầu óc choáng váng, một mảng hỗn loạn trong đầu. Chờ đến khi nàng th suốt thì chuyện lo lắng nhất trong lòng nàng vẫn là tu vi của Vô Âm.
Vô Âm cụp mắt, y biết Khâu Uyển Uyển muốn nói cái gì.
“Khâu thí chủ, xin thí chủ chuyển lời tới A Ninh.... Đừng quá lo lắng, chuyện trên đời, kh đạo nào tới ngõ cụt, Thiên đạo từ bi, Phật đạo khoan hồng, sẽ kh để một kh đường sống nào.”
Y nói dứt khoát như nh đóng cột như vậy, mặc dù Khâu Uyển Uyển kh hiểu được những câu từ nho nhã này, nhưng nàng ta vẫn hiểu được ý chính của Vô Âm muốn nói.
“Cho nên, ngài cách ?”
Vô Âm cười yếu ớt.
Khâu Uyển Uyển khinh thường lườm lão hòa thượng nói một nửa giấu một nửa này, lắc chiếc eo thon nhỏ rời : “Tạm tin ngài, đừng lừa gạt tiểu của ta.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.